hốn heo hút này. Cứ nhìn thái độ niềm nở, nhiệt tình của chú nông dân họ Triệu thì biết, chắc chắn Lạc Tuấn Nam và bạn bè thường xuyên đến đây chơi.
Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt Hàn Tú khi cô vừa xuống xe là hình ảnh những chú cừu đáng yêu đang chạy nhảy tung tăng ở khắp nơi. Nhưng nghĩ tới việc lát nữa, một trong số đó sẽ trở thành thức ăn của bọn họ, Hàn Tú bỗng cảm thấy xót xa. Cô nắm chặt tay Tiểu Thất, nói: “Đột nhiên em không muốn ăn thịt cừu nữa”. Như thế quá tàn nhẫn!
Tiểu Thất vỗ nhẹ lên tay cô: “Được. Vậy chút nữa, cả hai chúng ta sẽ không ăn.”
Không để các vị khách phải chờ lâu, chú Triệu nhanh chóng chọn một con cừu rồi lôi nó lên bàn mổ. Nó kêu lên những tiếng vô cùng thảm thiết, nghe như đang gọi mẹ vậy!
Người Tiểu Thất đột nhiên cứng đờ lại, sắc mặt chuyển sang màu trắng bệch. Anh vội bước đến, cản chú Triệu lại: “Xin đừng giết nó! Chúng tôi không ăn con cừu này nữa, giá của nó bao nhiêu thì tôi vẫn trả chú bằng ấy.”
Không chỉ chú Triệu mà mấy người đi cùng cũng cảm thấy kinh ngạc trước hành động của anh.
Lạc Tuấn Nam liền bước tới, vỗ nhẹ lên vài chú Triệu rồi nói: “Thật ngại quá, hôm nay, chúng tôi chỉ muốn ăn mấy món đơn giản thôi, nếu có cá hay tôm gì đó thì phiền chú làm cho chúng tôi mấy đĩa. Tiền con cừu này chúng tôi vẫn trả.”
Những người còn lại nhất loạt hưởng ứng: “Đúng thế, đúng thế, chú cứ làm mấy món tôm cá, rau dưa đi, như vậy cũng rất tuyệt.”
Hàn Tú kéo tay Sam Sam, nói nhỏ: “Ngại quá, đã làm mọi người cụt hứng rồi, chỉ là mình cảm thấy hơi tàn nhẫn.”
Sam Sam liền đáp: “Không sao đâu, vừa rồi, mình cũng cảm thấy thế mà. Nếu thực sự ăn thịt con cừu đó vào bụng, mình nghĩ tối nay mình sẽ gặp ác mộng mất.”
(3)
Trong khi vợ chồng chú Triệu nấu nướng, bọn họ đi từ sau nhà chú Triệu, men theo đường đồi đến hồ nước. Không lâu sau, họ đã tới nơi, không khỏi sững sờ khi được tận mắt ngắm nhìn mặt hồ rộng lớn, xanh biếc như ngọc.
Trừ Tiểu Thất và Hàn Tú ra, những người còn lại đều tìm chỗ thay đồ tắm rồi thả mình vào dòng nước mát mẻ trong hồ.
Tay trong tay, Tiểu Thất và Hàn Tú dạo bước trên con đường ven hồ.
“Đều tại em đã hại anh làm mọi người mất hứng”. Hàn Tú thở dài.
Tiểu Thất cau mày: “Chẳng liên quan gì đến em đâu, là do anh không thể chịu được. Ánh mắt của con cừu đó trông vô cùng đáng thương, khiến anh bất giác nhớ tới một số người.”
Nhìn chú Triệu cầm con dao sáng lóe, nghe tiếng mài dao đáng sợ, rồi nhìn hình ảnh con cừu không ngừng kêu la thảm thiết, tất cả đã khiến anh mường tượng đến khoảnh khắc con dao phẫu thuật di chuyển trên thân thể mình. Anh nằm trên bàn mổ, không động đậy được, chỉ có thể mở mắt nhìn con dao đó hạ xuống, rạch vào lồng ngực, vào ổ bụng, moi hết tất cả lục phủ ngũ tạng của anh ra, máu mé vung vãi khắp nơi…
Anh bất giác đưa tay sờ lên ngực, nơi trái tim đang thắt lại, cảm giác hoảng loạng, sợ hãi đến nghẹn thở chiếm lĩnh mọi ngọc ngách trên cơ thể anh.
Nếu không phải đã thoát khỏi nơi đáng sợ đó thì số phận của anh chắc chắn sẽ giống như con cừu khi nãy. Tất cả sinh linh trong phòng thí nghiệm đều vô tội, nhưng chỉ vì sự tham lam, ích kỉ của một số kẻ mà tất cả đều trở thành những chú cừu mềm yếu, đáng thương.
“Đúng vậy, nếu cứ đứng đó mà nhìn nó bị mổ bụng moi tim, đừng nói là ăn, sau này, mỗi lần nhớ lại, em sẽ cảm thấy bất an trong lòng”. Hàn Tú mím môi.
Tiểu Thất nắm chặt lấy tay cô, ánh mắt trầm lặng mà sâu thẳm.
Đi hết con đường, họ liền leo lên ngọn đồi nhỏ. Trước mắt hai người là cả một cánh rừng cây cối xanh tươi, rậm rạp, họ bước mãi cho tới khi lên đến đỉnh đồi, nhìn về phía xa, hồ nước rộng lớn màu xanh ngọc như thu cả vào tầm mắt.
“Muốn trèo lên cây bằng đôi chân trần, ngân nga hát
Rất nhiều sự vật đều thu nhỏ lại
Những tâm sự kìm nén trong lòng hãy thả trôi đi!
Hãy để ông mặt trời chiếu rọi khuôn mặt ửng hồng!
Muốn được thổi còi, ngân nga câu hát trên cây
Nhìn ngắm con tàu đang chạy về phương xa
Có thể nhanh chóng vượt qua địa đạo xuyên núi
Khi trên cây còn trống, anh có muốn ở bên em không?”
Hàn Tú vừa cất tiếng hát vừa nghiêng đầu nhìn Tiểu Thất cười.
Tiểu Thất đột nhiên kéo cô đi thẳng rồi dừng lại trước một cái cây vừa thấp vừa to rậm, cành cây cong cong, vươn ra khỏi vách núi. Không biết phiến đá giữ cái cây hay cái cây mọc trên phiến đá nữa. Đá và cây quấn quýt bên nhau, khó lòng phân cách.
Tiểu Thất chẳng mất nhiều công sức đã trèo lên được cành cây.
“Này, anh định làm gì thế?”. Hàn Tú kinh hãi hét lớn.
Anh mỉm cười, đưa tay về phía cô: “Nào, lại đây với anh!”
“Em sợ lắm!”
“Lại đây đi!”. Anh vẫy vẫy tay.
“Liệu có bị rơi xuống dưới không? Em sợ lắm!”
“Không rơi được đâu. Có anh ở đây mà, em đừng lo!”
Cô yên tâm trao tay cho anh, anh nắm chặt lấy rồi kéo cô lên cây.
Ngồi trên cao, Hàn Tú nhìn thấy đầu của mọi người đang ngụp lặn trên mặt hồ, than thở: “Anh nhìn xem, bọn họ đã bơi ra tận giữa hồ kìa, giỏi thật đấy! So với họ, em chỉ là một con vịt cạn mà thôi.”
Anh mỉm cười, ở bên cạnh cô, anh chắc chắn sẽ mãi mãi vui vẻ như thế này.
Hàn Tú bắc loa miệng, gọi lớn: “Sam Sam…!!!”
Nghe thấy t
