XtGem Forum catalog
Cuộc chiến thượng vị

Cuộc chiến thượng vị

Tác giả: Tâm Nhụy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212982

Bình chọn: 8.00/10/1298 lượt.

ng nói: “Không biết, quần áo này là chúng ta trộm.”

“Trộm?” Từ Man kinh ngạc thiếu điều rớt cằm, đây chính là thiếu niên phong thanh nguyệt lãng kia ư? Chính là Gia Cát Sơ Thanh hận ngón tay không thể đều trong suốt trơn bóng, cả người ôn nhuận thanh cao khiến Hoàng Tú Oánh nhớ thương hai đời sao?

Gia Cát Sơ Thanh nháy mắt mấy cái cười nói: “Nói là trộm, kỳ thật cũng là mua, vừa rồi huynh có để một xâu tiền dưới ụ đá trước cửa, có điều không biết bọn họ có thể thấy không.”

Từ Man vừa chạy vừa hóa trang mình thành bộ dáng xốc xếch nhếch nhác, kỳ thật là nàng đang nằm mơ chăng, bằng không tại sao Gia Cát Sơ Thanh không hề giống trong sách một chút nào. Hắn không phải nên là xuất môn ngồi xe hoa, tay cầm quạt giấy, quần áo vải vóc lụa là, ăn nói tao nhã, cho dù ngẫu nhiên có chật vật, cũng chẳng mảy may ảnh hưởng đến khí chất của hắn sao? Thế thì hiện tại thiếu niên bên cạnh đang không ngừng nháy mắt với nàng, vẻ mặt chiếm tiện nghi còn muốn đùa dai, cả người loạn xì ngầu này là ai a!!

Ba người họ tiếp tục chạy ra bến tàu, Hương Xuân tuy tuổi nhỏ, nhưng vẫn theo sát phía sau, cũng không mở miệng than khổ, Từ Man âm thầm ghi nhớ trong lòng, quyết định trở về tìm người tra Hương Xuân kỹ một chút, nếu bối cảnh sạch sẽ đúng như lời nàng ta nói, nàng cũng không ngại giữ bên người làm đại nha hoàn.

Mắt thấy chỉ cần chạy qua một con hẻm nhỏ là có thể đi vào con đường lớn náo nhiệt người giàu thường đi. Mặc dù Từ Man không biết đường, nhưng từ trên sắc mặt của Gia Cát Sơ Thanh nhìn ra được vài phần thoải mái, như vậy ra khỏi con hẻm nhỏ nguy hiểm sẽ nhỏ đi rất nhiều. Chỉ là chạy suốt một đường, Từ Man không khó phát hiện môi Gia Cát Sơ Thanh vốn màu tím nhạt càng trở nên thẫm hơn, hơi thở cũng rối loạn hơn nhiều, ngay cả lòng bàn tay nắm tay nàng, cũng đã ướt nhẹp, nhất định là đổ mồ hôi. Từ Man biết thân thể Gia Cát Sơ Thanh vốn không tốt, lúc trước được thái y trị liệu, còn có thể ổn định, sau xảy ra chuyện ám sát, thái y không tới nữa, hơn nữa phủ Gia Cát suy sụp, bệnh tình của Gia Cát Sơ Thanh căn bản không có khả năng khắc chế, trừ phi bàn tay vàng của Hoàng Tú Oánh đến trước thời hạn, nhưng mà nay xem biểu hiện của Gia Cát Sơ Thanh là biết Hoàng Tú Oánh vẫn chưa tìm được thần y gì kia.

Lúc này đây, Từ Man rất hy vọng Hoàng Tú Oánh có thể sớm một chút giải cứu cho thiếu niên tâm địa còn chưa xấu này.

“Chậc chậc, ở đây ư, ta nói mà, sao có thể chạy xa hơn được.” Ánh sáng nơi đầu hẻm hiện ra trước mắt, bỗng nhiên bị người lao tới chặn lại, cả con hẻm lập tức trở nên âm u lạnh tanh.

Từ Man đứng sau Gia Cát Sơ Thanh, cau mày cảm nhận được thân mình run run của hắn truyền đến, trong lòng biết là tiêu rồi.

“Đừng trốn, tao đã biết là chúng mày.” Người nọ chậm rãi tiến lại gần, phản quang trên mặt dần rút đi, khuôn mặt đáng khinh bỉ kia, lập tức bị Từ Man nhận ra, là tên đã cầm tiền của nàng, nhưng sao hắn có thể đuổi kịp nhanh như vậy.

Như biết được nghi vấn của Từ Man, người nọ vừa tiến lên vừa nói: “Biết ngay nha đầu mày sẽ không đi đường lớn cho chúng tao tóm, con hẻm này là đường duy nhất thông vào thành, cũng là nơi dễ ẩn nấp nhất, nếu có người tới cứu mày, sợ là cũng sẽ chọn con đường này.”

Gia Cát Sơ Thanh nhíu nhíu mày, tự nhận ra mình đã khinh suất.

Nhưng Từ Man lại đang quan sát bốn phía, nhìn xem có phải chỉ có một mình hắn không.

Người nọ tựa hồ rất cảnh giác đối với Gia Cát Sơ Thanh, Từ Man ngẫm nghĩ liền hiểu ra, chắc hẳn hắn cho là người lúc nãy quất roi làm thương tên kia là Gia Cát Sơ Thanh, nói cách khác người nọ vừa thấy tên kia bị trói trên đất liền chạy đi tìm, thật là một tên giảo hoạt.

“Ngươi đừng tới đây, bằng không ta sẽ không nương tay.” thực hiển nhiên, Gia Cát Sơ Thanh cũng nghĩ tới điểm ấy, cho nên hắn trấn định đứng tại chỗ, tay sau lưng đẩy Từ Man, muốn nói nàng tìm cơ hội chạy ra, trên con đường phía trước thường có xe ngựa lưu thông, bất luận là của nhà nào, ngăn họ lại liền có cơ hội.

“Chó má! Chỉ là một thằng nhãi con, mà muốn làm đại hiệp rồi chắc?” Người nọ bóp bóp đấm tay, nghiêng người liền lách tới, khinh thường nói: “Cũng chỉ có thằng đần kia mới bị một thằng oắt như mày lừa.”

Từ Man căng thẳng luồn tay vào ngực, nơi đó đặt con dao găm mà nàng lấy ra từ trong giày trước đó, nàng nhìn Gia Cát Sơ Thanh, với thể trạng kia của hắn, bị một quyền của tên khốn này có thể sẽ mất mạng.

“Đi!” Gia Cát Sơ Thanh bỗng nhiên quay đầu lại, làm một khẩu hình với Từ Man, sau đó cả người vọt lên, thừa dịp đối phương còn chưa phản uywsng kịp, ôm lấy thắt lưng hắn ta đẩy mạnh lên tường.

Từ Man chỉ sững sờ trong một chớp mắt, liền kéo Hương Xuân chạy ra ngoài, con đường phía trước nhìn không xa, kì thực vì chân trẻ con ngắn, cũng phải chạy thêm một đoạn. Trong con hẻm im ắng, Từ Man ngoại trừ có thể nghe thấy tiếng đế giày nện lên mặt đường đá, còn có thể nghe thấy tiếng người nọ không ngừng chửi bậy sau lưng, cùng với tiếng rên rỉ bị đèn nén của Gia Cát Sơ Thanh, hắn nhất định bị đánh, hơn nữa còn không nhẹ.

Hô hấp của nàng càng trở nên nặng nhọc, Từ Man nhắm mắt chạy thẳng đến trư