Snack's 1967
Cuộc chiến thượng vị

Cuộc chiến thượng vị

Tác giả: Tâm Nhụy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213950

Bình chọn: 7.5.00/10/1395 lượt.

mịn không tỳ vết, cùng với kia đôi má lúm đồng tiền như ẩn như hiện theo từng lời nói của nàng, lộ ra nét ngọt ngào đặc hữu của thiếu nữ, đôi con ngươi sáng ngời vĩnh viễn đều hữu thần đến thế, hàng mi dày cong vuốt là tượng trưng đặc hữu của hoàng gia, sống mũi thẳng tắp đang ghé sát vào lòng bàn tay, say mê ngửi mùi hương hoa đào, và cả đôi môi kia…

Gia Cát Sơ Thanh cúi đầu, mạnh mẽ đè nén xúc động của mình, cánh môi kia so với hoa đào còn non mềm, còn hồng nhuận hơn, có hơi vểnh lên, phảng phất như muốn hôn.

“A Man, ghét huynh sao?” Gia Cát Sơ Thanh không đợi được câu trả lời, đành tự mình hỏi.

Từ Man lại đột nhiên nở nụ cười, như đang nghĩ tới điều gì.

Gia Cát Sơ Thanh thắc mắc nhìn nàng.

“Mấy ngày trước cũng có người hỏi muội y như vậy.” Chuyện này cũng không phải là bí mật gì, chuyện Đại hoàng tử theo đuổi nàng, trên cơ bản mặt ngoài không nói, nhưng trong nội bộ thế gia đã sớm lan truyền.

Con ngươi Gia Cát Sơ Thanh hơi co lại, khẽ nhếch môi.

“Muội không ghét huynh, tiểu ca ca, huynh là người tốt.” Nếu một người có thể đặt cược sinh mạng ra cứu ngươi, mà ngươi còn thấy họ xấu, thì thế giới này làm gì còn người tốt?

“Huynh không muốn là người tốt trong lòng muội.” Sắc mặt Gia Cát Sơ Thanh có chút trắng nhợt, nhặt một đóa hoa đào đặt trong lòng bàn tay, tưởng tượng có một ngày mình được cài nó lên tóc mai Từ Man.

Từ Man không nói gì, nàng đối với tình yêu còn rất mơ hồ, bằng không kiếp trước cũng sẽ không lớn tuổi đến thế mà còn chưa tìm được mảnh tình vắt vai, ngay cả người nguyện ý thử tìm hiểu cũng không có.

“A Man là ghét bỏ thân thể huynh không tốt ư?” Gia Cát Sơ Thanh giống như giận dỗi, giùng giằng từ xe lăn muốn đứng lên, khiến Từ Man sợ nhảy dựng.

“Huynh làm gì vậy? Nhanh nhanh ngồi xuống, huynh không muốn sống nữa sao?” Từ Man đi qua, toan đỡ hắn ngồi xuống, lại bị hắn cầm ngược lại, quật cường nhìn thẳng Từ Man.

Từ Man không dám dùng sức, đành phải trả lời: “Muội nào ghét bỏ huynh thân mình không tốt chứ, nếu không phải do muội, thân thể huynh sẽ không đến nước này, muội…”

“Huynh không muốn khiến muội cảm thấy áy náy…” Gia Cát Sơ Thanh thật sự đau lòng, một cảm giác vô lực khiến hắn lảo đảo thân mình, mũi cay buốt khó chịu.

Nhìn bộ dạng thống khổ của hắn, Từ Man bỗng cảm thấy mình là người lòng dạ ác độc, người ta thân thể đã không tốt, mẫu thân lại qua đời, mình còn ghim dao vào ngực người ta.

“Tiểu ca ca, muội không biết nói thế nào, nhưng…”

“Hay là muội cảm thấy huynh sẽ không đối tốt với muội?” Gia Cát Sơ Thanh cảm thấy lòng bàn tay nóng đến tan ra, bàn tay mềm mại hắn nắm trong lòng bàn tay kia, tựa như trân bảo của cả đời hắn.

Từ Man bị ánh mắt sáng quắc của hắn bức đến đỏ ran hai má, ấp úng một hồi nói: “Nào có…”

“Chẳng lẽ cảm thấy huynh chỉ là một con buôn nhỏ…”

“Thời tiên đế cũng có quận chúa gả cho thương hộ, huynh…” Từ Man vừa nói xong, mặt lại càng đỏ, nàng thật muốn gõ vào đầu mình, cớ sao vào thời khắc mấu chốt, chỉ số thông minh của mình tụt xuống số âm chứ?

Gia Cát Sơ Thanh sung sướng cười khẽ, thảng như mặt hồ yên ả bỗng đáp xuống một cánh hoa, dập dờn gợn sóng, càng lan càng xa.

“A Man, huynh thích muội.”

Một luồng tê dại kỳ quái từ sống lưng vụt xông lên da đầu, Từ Man rùng mình một cái, ngây ra như phỗng, nàng không biết vì sao mình nghe thấy câu này, liền có phản ứng quái dị như thế.

“A Man…” Gia Cát Sơ Thanh cũng không khép được khóe miệng, mùi hương hoa hồng quen thuộc trên người Từ Man, giống như đã khẳng định dụng tâm của hắn trong khoảng thời gian này, mùi hương hoa hồng này, hắn chưa từng bán cho một ai khác.

“Muội… muội không biết.” Từ Man đầu óc rối bời, tay chân cũng không biết nên đặt ở đâu, lòng bàn tay bị Gia Cát Sơ Thanh nắm đã vã mồ hôi như tắm, cả người còn có chút xụi lơ, lỗ tai cũng theo mặt không ngừng nóng lên.

“Muội là lo lắng đến Hoàng biểu muội sao?”

Từ Man tựa như bị dội xuống một chậu nước lạnh, chợt ngẩng đầu, từ trong mắt Gia Cát Sơ Thanh nàng thấy được sự sáng tỏ, còn thấy được sự hèn nhát và áy náy của chính nàng.

Gia Cát Sơ Thanh thở dài, nhặt cánh hoa đáp xuống tóc nàng, trực giác của hắn vẫn luôn chuẩn như thế.

“Huynh không hề có ý gì với muội ấy.” Không hề có lời giải thích nào khác, đây chính là lời chân thật trực tiếp nhất.

Từ Man rút tay ra, lại cảm thấy hơi lạnh.

“Nhưng nàng ta thích huynh.” Hơn nữa nàng ta còn là nữ chính trong truyện, mặc dù dần dà, dường như tình tiết truyện càng lúc càng không giống, cũng không biết đã nghiêng lệch đến nước nào.

“A Man, như thế là không công bằng với huynh.” Gia Cát Sơ Thanh tràn ngập ủy khuất nói.

Từ Man cũng biết mình làm vậy là không công bằng với Gia Cát Sơ Thanh, bắt đầu từ lúc họ quen biết, Gia Cát Sơ Thanh vẫn luôn thân thiện với nàng, mà nàng lại vờ như không biết, cố ý xa cách, sau Gia Cát gia bị hoạch tội, nếu là nhà khác, cho dù không oán hận phủ công chúa, cũng sẽ đạm bạc tuyệt giao, không qua lại nữa. Nhưng Gia Cát Sơ Thanh lại vẫn như trước, đối xử với nàng ngày càng tốt hơn, mặc kệ là đèn xoay hàng năm hắn đưa tới tặng nàng, hay là chút đồ vật thú vị củ