a nước ngoài lúc ban đầu thương hành, lại càng về sau, hắn bắt đầu mở đường biển, buôn bán khai thông với hải ngoại. Nàng luôn nhận được tin tức của hắn, cũng như luôn nhận được những món đồ tốt mà người khác có muốn cũng không được.
Nhưng mà, còn nàng thì sao? Từ trước tới nay nàng chưa từng để hắn trong lòng, bất luận hắn đối với nàng rất tốt, thậm chí năm đó thiếu chút nữa đem mạng bồi theo, nàng vẫn ngoan cố đặt hắn lên vị trí người anh, không dám vượt quá, chỉ sợ chạm đến tình tiết truyện không nên có, khiến cho thế giới vốn đã hỗn loạn này, càng hỗn loạn thêm.
Nàng chưa bao giờ nhận ra, nàng lại ích kỷ đến vậy.
“Thân thể huynh đang dần tốt lên từng ngày, muội cứ yên tâm, muội sẽ không thành quả phụ đâu.” Gia Cát Sơ Thanh nháy mắt, vui đùa nói.
Từ Man hất mặt qua, nghĩ đến cảnh tượng kiếp đầu Gia Cát Sơ Thanh chết, không hiểu sao, nước mắt tràn ra.
“Huynh sẽ đối với muội thật tốt thật tốt, những cô gái khác, huynh sẽ không nói chuyện với họ, huynh sẽ kiếm được thật nhiều thật nhiều tiền, cho muội cuộc sống còn tốt hơn cả phủ công chúa, chỉ cần muội vui, huynh sẽ ngày ngày ở bên muội, chuyện gì cũng nghe lời muội.” Gia Cát Sơ Thanh chậm rãi kề sát vào Từ Man, vươn tay, nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng.
“Phì, huynh mỗi ngày đều ở cạnh muội, còn kiếm tiền cho muội tiêu thế nào?” Không nghĩ tới Gia Cát Sơ Thanh cũng sẽ nói mấy lời ngon tiếng ngọt kiểu này, nhưng Từ Man cảm thấy, lời hắn nói so với Đại hoàng tử – cái người tôn quý nhất trên đời kia, càng làm cho người khác động lòng hơn.
Gia Cát Sơ Thanh thấy nàng nhoẻn miệng cười, đôi má lúm đồng tiền ngọt ngào kia, thoắt nông thoắt sâu mê hoặc lấy hắn, sau đó… Từ Man ngây ngẩn cả người, Gia Cát Sơ Thanh cũng ngây dại.
Dưới ánh mắt của Từ Man, Gia Cát Sơ Thanh hôn lên hai má nàng.
Dưới ánh mặt trời ấm áp, một đôi bích nhân tựa vào nhau, bên cạnh, trên cành cây hoa đào đậu một đôi chim hỉ thước ríu ra ríu rít không biết đang xướng bài ca gì, cánh hoa đào chao lượn vòng quanh họ, thảng như tinh linh hoa đào cũng đang chúc phúc cho họ vậy. Hỉ thước báo xuân ngày dần ấm, hôn phối đẹp nhất tại trời tháng ba. Kỳ quái, giữa lúc này, Từ Man lại nghĩ tới câu đó.
“Hai người…”
Từ Man rúc vào lòng Gia Cát Sơ Thanh, giật mình quay đầu lại, môi Gia Cát Sơ Thanh quét qua vành tai nàng, khiến hai người cùng rùng mình một cái.
Dưới tàng cây hoa đào còn có một bóng dáng, thân ảnh đơn côi, song vẻ mặt lại đầy giận dữ.
“Hoàng Tú Oánh?” Từ Man thầm kêu không xong, tình huống như vậy rất dễ khiến người ta hiểu lầm.
“Hai người sao có thể làm ra loại chuyện này?” Hoàng Tú Oánh cảm thấy đất trời như đổ sụp, người biểu ca đối với nàng ngàn tốt vạn tốt mà nàng luôn tâm tâm niệm niệm, vậy mà lại đi ôm người con gái khác, còn là người phụ nữ ác độc đã từng hại chết huynh ấy! Vậy nàng cố gắng từng ấy năm thì tính sao?
Từ Man nhìn nhìn Hoàng Tú Oánh, lại nhìn nhìn Gia Cát Sơ Thanh, người thiếu niên bên cạnh này cùng người trong sách thực sự không phải là một người.
“Sao huynh không nói gì với nàng ta?” Từ Man nhỏ giọng hỏi.
Gia Cát Sơ Thanh lại vô tội nói: “Huynh vừa rồi mới đáp ứng nương tử của huynh, không nói chuyện với người con gái khác.”
Từ Man quả thật muốn che mặt, không dám nhìn tới vẻ mặt Hoàng Tú Oánh, người này sao lại nói lớn tiếng như vậy.
Mặt Hoàng Tú Oánh lúc hồng lúc trắng, hốc mắt rốt cuộc không kiềm nổi, nước mắt từng giọt rơi xuống, môi cũng run run.
“Biểu ca, huynh chưa từng thích muội ư? Chưa từng có một lần ư?”
Gia Cát Sơ Thanh không nói gì, nhưng lại rất trịnh trọng lắc lắc đầu.
Hoàng Tú Oánh lui lại sau mấy bước, không thể tin được lắc lắc đầu, miệng lẩm bẩm: “Không thể nào, muội không tin, biểu ca huynh rõ ràng thích muội mà, trước khi muội xuất giá, huynh còn đau khổ đến thế, uống rượu đến nửa đêm…”
Từ Man nghiêng đầu, những chuyện này đều là của kiếp trước, Hoàng cô nương cô đã trọng sinh rồi đó có biết không…
“Là nàng ta, có đúng không? Là nàng đã ép buộc huynh? Nhất định là nàng, nàng ta đã bức huynh đến chết, vì sao huynh còn thích nàng ta!” Hoàng Tú Oánh sải bước đi tới, Gia Cát Sơ Thanh nhíu mày, yên lặng kéo Từ Man ra sau mình.
“Đừng thích nàng ta, nàng sẽ hại chết huynh, vì sao huynh không tin! Muội sẽ không hại huynh, lúc lấy nàng ta huynh thống khổ như vậy, huynh…” Hoàng Tú Oánh nghẹn ngào gần như không nói thành lời.
Mà Từ Man quả thật nghe không nổi nữa, một người luôn sống mãi trong quá khứ như nàng ta, vậy mà trước đó mình còn đấu tranh tư tưởng… làm chi cho mệt vậy trời.
“Quận chúa… Quận chúa có đây không?” Ba người còn chưa nói chuyện, từ xa đã chạy đến một người, hình như là thân vệ nhà nàng.
“Chuyện gì?” Từ Man đỏ mặt kéo Gia Cát Sơ Thanh ra, ấn hắn ngồi xuống xe lăn, mới đi qua.
“Là Đại cô nương nhà họ Chu đã xảy ra chuyện, vừa rồi nha hoàn Chu gia có đến cho hay, Hoàng cô nương hẹn Chu cô nương đến rừng hoa đào nói là có chuyện muốn nói, ai ngờ Chu đại cô nương trên đường đi đã bị người bắt cóc, thuộc hạ sợ quận chúa xảy ra chuyện, liền gấp rút đến xem.” thân vệ kia quỳ một chân xuống, ôm quyền nói.
Từ Man cùng Gia
