lúc đó mợ vào cung, khiến cho nhà cữu cữu có suy nghĩ không thực tế gì đó, sau này sẽ khiến nàng và hoàng huynh khó xử, mẫu thân trước giờ vẫn thế, cẩn trọng từng li từng tí, bằng không cũng sẽ không sống được đến bây giờ.
Dẫu sao Tần thái mỹ nhân đã lớn tuổi, ngồi một lát bèn hồi cung trước, ngày mai bà còn muốn đưa nữ nhi xuất giá nữa.
“Muội cũng đừng lo lắng quá, chờ muội và Lương tướng quân có con, Tần nương nương khẳng định sẽ chịu đến phủ muội chăm đứa bé.” Đại trưởng công chúa ôm vai muội muội an ủi.
“Dạ, a nương còn trẻ, không chừng còn có thể chăm cháu nội cho muội nữa ấy chứ.” Hòa Húc sụt sịt mũi, hiếm khi tùy hứng nói.
Đại trưởng công chúa vừa chọt lên cái trán muội muội, vừa tưởng nhớ lại mẫu hậu mình, nếu mẫu hậu còn sống, nhìn thấy mình thành gia sinh con, không biết cao hứng đến nhường nào.
“A tỷ, muội có chuyện muốn cầu tỷ.” Hai người quay trở lại trong điện, công chúa Hòa Húc giữ chặt tay Đại trưởng công chúa, nghiêm túc nói.
“Tỷ muội chúng ta, còn có chuyện gì không thể nói, đừng có nói cầu xin gì.” Đại trưởng công chúa trách cứ liếc nàng một cái.
Công chúa Hòa Húc trầm mặc một lát, lại cho mọi người trong phòng lui xuống, mới đắn đo nói: “Muội biết, các tỷ không cho muội biết được hiện trạng của Liêu Đan Dương, A Chân cũng sợ muội đối với hắn ‘nhóm lại tình cũ’, nên giúp đỡ các tỷ che giấu, nhưng muội không phải đứa ngốc, chuyện của Liêu Đan Dương cũng ồn ào không nhỏ…”
“Muội chớ có làm gì chuyện ngu ngốc, Lương tướng quân đối với muội tốt như vậy, muội…” Đại trưởng công chúa quýnh lên, ngày mai đã đại hôn rồi, muội muội ngốc này cũng đừng phạm vào chuyện hồ đồ gì đó chứ.
“A tỷ, tỷ xem muội là ai.” công chúa Hòa Húc vừa bực mình vừa buồn cười nói: “Muội đối với hắn thật sự đã không còn gì, có điều, thấy hắn thê thảm như vậy, trong lòng muội cũng vướng mắc, chi bằng gỡ ra khúc mắc trong lòng này, về sau đường ai nấy đi, coi như người xa lạ đi.”
Đại trưởng công chúa cẩn thận quan sát công chúa Hòa Húc, thấy hai mắt nàng trấn tĩnh, không có bất kỳ chột dạ dao động gì, liền yên lòng hỏi: “Vậy ý muội là muốn a tỷ thoát tịch cho hắn?”
“Cho hắn thêm ít lộ phí, muội biết hắn không phải người Kiến Khang.” công chúa Hòa Húc thở phào ra một làn khí đục, tựa như được giải thoát nói: “Để hắn hồi hương đi, bất luận ngày sau có làm gì, chung quy cũng không còn quan hệ với chúng ta nữa.” (MTY: chị thật trọng tình)
Đại trưởng công chúa vốn muốn nhìn thấy người nọ có kết cục không tốt, dù sao dám ghét bỏ công chúa đương triều, trên đời này thật đúng là không được mấy ai, cùng lắm chỉ là một con hát, không kéo ra đường đánh chết cho đáng kiếp là xem như thần tiên phù hộ lắm rồi. Có điều nếu việc này muội muội đã cầu đến đây rồi, nàng thấy cũng không sao cả.
Hai tỷ muội thân thân thiết thiết trò chuyện thêm một lúc, mới cùng về tẩm cung nghỉ ngơi.
Cũng ở lại trong cung, Từ Man sống rất tự tại. Kể từ sau vụ bê bối “đoạn tụ”, Đại hoàng tử hầu như rất ít ra ngoài, về phần tính cách có trở nên tối tăm vặn vẹo hay không, Từ Man chẳng quan tâm, hơn nữa gần đây trong cung lại đồn đãi thế tử Trường tín hầu muốn lấy Thục Mẫn, Thục Mẫn cũng cuống cuồng lấy lòng Thục Thận, tất nhiên sẽ không rảnh rỗi đến đây phá nàng, chỉ có Thục Gia là có đến ngồi chơi một chút, kể gần đây Hoàng mỹ nhân sống khiêm tốn thế nào linh tinh rồi trở về.
Từ Man nằm nhoài lên chiếc sập lớn trong tẩm cung của mẫu thân, hôm nay mẫu thân và nhị nương nương ngủ chung, nói muốn tâm sự chút chuyện gì đó, nàng lại không chịu nổi ở dưới mí mắt mẫu thân, bèn về tẩm cung của mẫu thân ngủ, lúc này vừa mới qua bữa tối, còn chưa buồn ngủ, Từ Man lười nhác nằm ườn ở trong cung, nghỉ bụng một lát tắm rửa rồi đi ngủ.
“Quận chúa, Tứ hoàng tử đến ạ.” Thanh Mai chắp tay từ ngoài bước vào, khom người trả lời.
Từ Man lồm cồm từ trên sập bò dậy, thắc mắc: “Đã trễ thế này, hắn tới làm gì?”
Dù sao cũng là thằng nhóc gần 10 tuổi, nàng lại chưa đến 13 tuổi, có vài lời dễ nghe không dễ nói, nàng cũng không muốn truyền ra mấy lời đồn không cần thiết.
“Man tỷ tỷ, tỷ còn chưa ngủ sao?” Tứ hoàng tử Tôn Mẫn Hi vén bào bước vào, trên mặt có chút lưỡng lự, dè dặt cười nói.
Từ Man đã chỉnh trang xong, ngồi trên mép sập nhìn cậu bé kia, không hề có một chút ý cười.
“Nói đi, đã trễ thế này rồi, tới tìm tỷ có chuyện gì?”
Tôn Mẫn Hi thấp thỏm giương mắt nhìn lại, bộ dạng chững chạc người lớn vốn biểu hiện trước mặt người ngoài, lúc này lại không hiển lộ được chút gì, ngược lại xoay xoay uốn éo, vẻ mặt đầy nét trẻ con.
“Man tỷ tỷ, đệ nghe nói tỷ vào cung, vì ban ngày phải đến Cung học, cho nên chỉ có thể kéo dài tới bây giờ mới đến.” Tôn Mẫn Hi đáng thương hề hề nói.
Từ Man thở dài, đứng dậy đi qua, kéo tay hắn ngồi xuống cạnh bàn, quan tâm nói: “Qua đây trễ thế này, đã ăn bữa tối chưa?”
Tôn Mẫn Hi vân vê hạt châu trên túi thơm, tròn đôi mắt ầng ậng nước, trả lời: “Vẫn chưa ạ.”
Từ Man bất đắc dĩ vỗ hắn một cái, đoạn vội đi dặn dò cung nữ chuẩn bị cho hắn một bữa tối đơn giản, rồi ngồi xuống bên cạnh, nhìn hắn ngấu nghiến ăn.
Chờ canh no cơm đủ, Từ Man lại
