ín hầu, phu nhân Trường tín hầu đương trường không nói gì, cười cười liền cho qua, nhưng chuyện này cố tình lại để cho con trai của vị thiếp thất kia biết được, đến tận bây giờ không bước vào viện của vị thiếp thất kia một bước, thiếp thất kia tới tìm, cũng không chịu gặp mặt, phải đến khi thiếp thất kia quỳ trước mặt phu nhân Trường tín hầu thỉnh tội, đứa bé kia sau đó mới được khuyên giải, mới miễn cưỡng tới gặp vài lần.
Từ Man cảm thấy sâu sắc, tinh thần trạch đấu cao nhất, không phải là làm rớt bao nhiêu đứa bé trong bụng tiểu thiếp, mà là làm cho những đứa bé do tiểu thiếp sinh kia, đều là của chủ mẫu, dù có sinh thêm nhiều cách mấy, cũng không hề có quan hệ với di nương.
Đương nhiên, trong đó cũng có liên quan đến chuyện Trường tín hầu không sủng thiếp diệt thê, cho dù ông ta có cưới mấy phòng tiểu thiếp, mỗi tháng cũng có hơn phân nửa là ở chỗ phu nhân, tiểu thiếp sinh con cũng kiên trì không cho di nương nuôi nấng. Bằng không chỉ dựa vào phu nhân có thủ đoạn cách mấy, cũng không gây trở ngại được người ta lén lút thân cận.
Đại trưởng công chúa nghênh tiếp phu nhân Trường tín hầu tới chơi, rất tận tâm, đến cả trà ngon mà Hoàng đế ban tới cũng mang ra, cũng bảo Từ Man tự mình quản phòng bếp, chuẩn bị bữa trưa cho phu nhân Trường tín hầu.
Phu nhân Trường tín hầu dẫn theo vị Thôi cô nương kia, đến vào buổi sáng, vừa không xem là quá sớm, cũng không kéo dài đến giữa trưa, quả đúng là một người tri kỷ. Lúc này, Từ Hải Sinh cùng phò mã đã lên triều, Đại trưởng công chúa chờ trong phòng khách của nhị môn, Từ Man thì đi ra cửa nhị môn, hai mẹ con đều nghênh đón phu nhân Trường tín hầu.
Hai người không xem là xa lạ, nói đôi ba câu liền càng nhiệt liệt, lúc bấy giờ phu nhân Trường tín hầu mới kéo một cô nương bên cạnh qua, bảo nàng hành lễ với Từ Man,
Từ Man nhìn vị Thôi cô nương kia, vóc người phổng phao, mi mắt e lệ, diện mạo tuy điển hình là người phương bắc, nhưng cặp mắt to tròn cùng với ngũ quan có phần khắc sâu kia, đều khiến nàng ta trông đối lập với những cô nương Giang Nam, mà nhiều hơn là một vẻ đẹp đậm đà nổi bật.
Nàng thân vận Hồ phục màu cam, chải búi tóc song loa (xoắn ốc đôi), trông gọn gàng lưu loát, mặc dù lần đầu gặp mặt, còn có chút câu nệ nhưng đôi mắt trong veo kia, sang sảng nhìn người, khiến Từ Man có chút hảo cảm với nàng.
“Thôi thị Uyển Hề thỉnh an quận chúa.”
Từ Man đỡ nàng dậy, cười nói: “Thôi cô nương ở nhà đứng thứ mấy?”
Thôi Uyển Hề cười có chút ngại ngùng, song vẫn trả lời: “Ở nhà thứ ba ạ.”
“Vậy sao có mỗi Thôi cô nương tới thôi? Kiến Khang chúng ta mặc dù không rộng rãi như phương bắc, nhưng đồ ăn cũng không thiếu a.” Từ Man vô thanh vô tức buông lời khách sáo.
Thôi Uyển Hề cũng không giấu diếm, bước theo Từ Man vào trong nói: “Hai vị tỷ tỷ trong nhà đều đã xuất giá, dĩ nhiên không tiện theo cùng.”
“Vậy trong nhà còn huynh trưởng không?” Từ Man tiếp tục hiếu kỳ nói.
“Gia huynh lớn tuổi, đã thành hôn, tẩu tử gần đây mang thai, không tiện lặn lội đường xa.” Thôi Uyển Hề liếc nhìn phu nhân Trường tín hầu một cái, cúi đầu nói.
Từ Man cười cười, trong lòng lại nghĩ, như thế xem ra, hẳn là phu nhân Trường tín hầu muốn tìm cho vị Thôi tam cô nương này một tấm chồng ở Kiến Khang rồi.
Q.4 – Chương 123: Hải Sinh Đính Hôn
Dẫn phu nhân Trường tín hầu cùng Thôi tam cô nương vào phòng khách, Đại trưởng công chúa hiếm khi đứng dậy đón chào. Phu nhân Trường tín hầu tất nhiên là biết địa vị của vị công chúa này ở trong lòng Hoàng đế, bèn mang theo Thôi tam cô nương quy củ hoàn thành lễ nghĩa. Đại trưởng công chúa cũng không giả vờ kiểu cách, xem chừng khách và chủ đều hoà thuận vui vẻ. Chỉ là Từ Man thấy tầm mắt mẫu thân dừng trên người Thôi tam cô nương có hơi nhiều lần, thấy có chút không thích hợp lắm.
“Thôi tam cô nương năm nay đã bao nhiêu xuân xanh? Trông dáng dấp vậy mà thật xinh xắn.” Đại trưởng công chúa bảo nha hoàn dâng trà rồi bưng điểm tâm lên, mới nhìn Thôi Uyển Hề hỏi.
Thôi Uyển Hề đứng dậy nhún người thưa: “Uyển Hề năm nay 17 ạ.”
“A, lớn hơn A Man nhà chúng ta một tuổi, phải gọi là tỷ tỷ rồi.” Đại trưởng công chúa cầm khăn tay che miệng cười nói, nhìn về phía phu nhân Trường tín hầu.
Phu nhân Trường tín hầu vội tiếp lời nói: “Đúng vậy, các cô nương Thôi gia của chúng ta đều gả trễ, ấy thế mà còn luyến tiếc đấy.”
“Cũng phải thôi, thế đạo này nữ tử đều mệnh khổ, nếu nhà mẹ đẻ không yêu thương, ngày sau gả đến nhà chồng cũng không nhất định thoải mái như nhà mẹ rồi.” Đại trưởng công chúa không khỏi cảm thán nói: “Giống như A Man nhà chúng ta, mắt thấy sang năm cũng phải xuất giá, tuy nói bên trên không có mẹ chồng, cũng không ở chung với Gia Cát lão phu nhân, nhưng dẫu sao cũng là gả cho người ta, lúc nào cũng phải giữ quy củ, dù sao nói thế nào cũng là con dâu nhà người ta.”
“Công chúa ngài đã quá lo lắng rồi, quận chúa là người thế nào, thông minh mỹ mạo, tính nết lại tốt, như thế gả đến nhà nào mà không được yêu thương hết mực cơ chứ.” phu nhân Trường tín hầu nhìn Từ Man, lấy lòng nói.
Đại trưởng công chúa lại lắc đầu nói: “Dẫu thế nào vẫn là luyến t
