Polaroid
Cuộc chiến thượng vị

Cuộc chiến thượng vị

Tác giả: Tâm Nhụy

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210133

Bình chọn: 9.00/10/1013 lượt.

hất chắc như đinh đóng cột, thì sẽ thế nào? Chẳng lẽ thiên hạ này là của nhà họ Hoàng?”

Những lời nhạy cảm này, ngay cả hai nha hoàn bên người Hoàng Tú Oánh cũng sợ đến phát run cả người, hận không thể bị điếc ngay tại chỗ.

“Minh ngoan bất linh (đần độn ngu muội), nếu ngươi chịu nói ra chỗ đại sư ẩn mình, ngày sau còn có thể chừa cho ngươi một mạng, nếu không, bất quá cũng chỉ là một cái phủ quận chúa mà thôi.” Hoàng Tú Oánh không dám nghe tiếp, kẻo lỡ tai vách mạch rừng, lời này truyền ra ngoài, cho dù sau này Đại hoàng tử đăng cơ, cũng dễ dàng khiến cho người ta lên án, bản thân nàng lại không có quả ngon để ăn. (kết quả tốt)

Từ Man thật sự không hiểu được Hoàng Tú Oánh nói cái gì, thấy nàng ta quăng ra một câu liền vội vàng rời khỏi, dù Từ Man thấy cổ quái, cũng không gọi nàng ta lưu lại.

“Đi thăm dò một chút, gần đây Hoàng Tú Oánh có động tĩnh gì.” Từ Man rốt cục vẫn còn lo lắng, liền nói với Thanh Mai.

Q.5 – Chương 137: Vị Khách Bất Ngờ

Hoàng Tú Oánh đi không bao lâu, Gia Cát Sơ Thanh đã trở về, có lẽ vừa hay tin có người đến phủ quận chúa gây sự, nên không còn quan tâm gì nữa bỏ việc chạy về nhà, lúc vừa vào cửa, Từ Man còn có thể nhìn ra ánh mắt lo lắng và mồ hôi lạnh trên trán hắn.

“A Man, muội không sao chứ?” Không để ý xung quanh còn có nha hoàn, Gia Cát Sơ Thanh một phen đem Từ Man từ trên ghế ôm vào trong ngực, dùng sức cảm thụ được ấm áp trong lòng, thanh âm run nhè nhẹ hỏi.

Từ Man nghiêng đầu nhìn bọn nha hoàn đỏ mặt lui xuống, nàng ôm lại Gia Cát Sơ Thanh, cười nói: “Muội sao có chuyện gì được? Phủ quận chúa chúng ta không phải giấy mà mặc cho ai cũng có thể đến giẫm một cước được.”

“Ta nghe nói nàng ta còn dẫn theo binh lính đến, nàng ta muốn làm gì?” Gia Cát Sơ Thanh hôn hai má Từ Man, trong mắt là lửa giận không chút che giấu.

Từ Man để mặc hắn hôn, an tâm tựa vào người Gia Cát Sơ Thanh, khẽ cười nói: “Còn có thể làm gì, bất quá là muốn nói cho muội biết nay nhà họ Hoàng của nàng ta trong cung kiêu ngạo cỡ nào, bảo muội thức thời thôi.”

“Còn nhớ lúc nhỏ nàng ta là một cô bé tri kỷ hiểu chuyện, thật không ngờ càng lớn lại càng cổ quái.” Gia Cát Sơ Thanh hai mắt lạnh băng, nắm tay Từ Man đi vào nội thất.

Từ Man được bàn tay ấm áp nắm chặt, trong lòng lại phỉ nhổ, cô bé kia trước đây đúng thật là rất tri kỷ rất hiểu chuyện, nhưng tiếc rằng còn chưa lớn đã thay đổi tim, biến thành một cô gái đã sống lại một kiếp, tâm tư đã sớm phức tạp đa dạng, hơn nữa vị biểu ca mà người ta gần như đã gửi gắm tinh thần, lại xem nàng ta là kẻ thù phản bội còn chưa tính, còn cưới nữ nhân mà nàng thống hận nhất, nàng ta mà còn sạch sẽ như một đóa hoa sen trắng, thế thì Từ Man thật sự nghi ngờ cuốn truyện này có phải là truyện thánh mẫu hay không nữa.

Vào nội thất, Từ Man còn chưa kịp ngồi xuống giường nhỏ, đã bị Gia Cát Sơ Thanh dùng môi phủ lên, hơi thở Từ Man bỗng rối loạn, cánh môi khẽ mở, khoác tay lên bả vai Gia Cát Sơ Thanh, hai người bắt đầu hôn đến quên cả trời đất. Hôm nay Gia Cát Sơ Thanh rõ ràng cấp bách hơn ngày thường, đầu lưỡi Từ Man truyền đến từng cơn đau đớn, rõ ràng biểu hiện nội tâm Gia Cát Sơ Thanh là sợ hãi cùng bất an cỡ nào.

Kỳ thật từ trước đến nay, Từ Man cũng không hiểu rõ lắm về tình cảm vừa nồng đậm vừa mãnh liệt này của Gia Cát Sơ Thanh, đối với loại tình cảm như vậy, ở trong thế giới hiện đại vốn chỉ coi trọng vật chất, thì khả năng tồn tại của nó gần như bằng không, ít nhất trong khoảng thời gian Từ Man sống qua, ngoại trừ trong tiểu thuyết, nàng chưa từng nghe hoặc thấy qua.

Rốt cuộc là loại tình cảm thế nào, mà có thể khiến cho một cậu bé, nâng niu một cô bé khác trong lòng bàn tay, cẩn thận che chở, từ trân trọng như đối với em gái, đến tình cảm ngây thơ của thiếu niên, rồi lại đến chấp niệm không cưới ai khác ngoài nàng. Chẳng lẽ hắn chưa từng mờ mịt, chưa từng hối hận qua, hoặc là không có thời điểm không kiên trì nổi sao?

Từ Man biết mình thích Gia Cát Sơ Thanh, thậm chí là yêu hắn, nhưng nàng tự hỏi so với tình cảm của Gia Cát Sơ Thanh, mỗi lần gặp mặt là nàng thấy càng yêu thương hắn hơn, nhưng cứ mỗi lần xoay người lại một lần phát hiện, chàng trai này còn quan tâm mình hơn mình tưởng tượng.

Mỗi khi Từ Man nghĩ đến tình cảm giữa nàng và Gia Cát Sơ Thanh, nghĩ đến dục vọng chiếm hữu của Gia Cát Sơ Thanh, đều có loại cảm giác may mắn, nếu giả như nàng không thể đáp lại tình cảm của hắn, hoặc là nàng có người trong lòng khác, thì có lẽ câu chuyện giữa nàng và Gia Cát Sơ Thanh, chắc chắn sẽ là một tràng bi kịch.

Đau lòng hôn trả Gia Cát Sơ Thanh, trong tình yêu của hắn luôn mang theo một tia dè dặt và áy náy sợ hãi vì tính kế mình, kể từ lần đầu tiên hắn đến gần mình, cũng đã xem như đặt bản thân hắn ở bên yếu thế trong tình yêu, giống như một câu nói của kiếp trước, ai yêu trước thì kẻ đó thua. Nhưng mà, Gia Cát Sơ Thanh chẳng những thua, còn thua một cách cam tâm tình nguyện, một cách vừa lòng thỏa ý.

“Sau này gặp phải chuyện này, trước tiên nhớ tìm huynh về, đừng một mình gặp những người đó, nếu muội có gì chẳng may, muội bảo huynh…” Gia Cát Sơ Thanh