gái mình đi thăm dò một cách phách lối như thế thật thiếu thỏa đáng, đặc biệt là khi nữ nhi bị người ta đánh vào mặt thế kia, giống như hắn bị người ta vả vào mặt vậy. Nhưng đến buổi chiều, dường như phong thuỷ luân chuyển, hôn phu của quận chúa cư nhiên bị con trai lớn của mình bắt về vì tội chứa chấp con trai Hoàng hậu. Hiện tại trong hoàng cung, Hoàng đế và Hoàng hậu không thể quản sự, Đại hoàng tử lại có quý nhân tương trợ, mắt thấy còn cách vị trí kia cũng không xa, đến cả đích tử của Hoàng hậu còn không để vào mắt, huống chi là một ả quận chúa nho nhỏ.
Có điều, hắn vạn lần không ngờ tới, mộng đẹp kia còn chưa kéo dài đến tối, phủ Tả tướng quân của hắn đã bị người bao vây kín mít.
“Ngươi nói cái gì? Đại môn bị chặn kín?” Tả tướng quân Hoàng Hách Trùng cầm chiếc đũa gắp thịt nướng loáng cái đánh rơi trên bàn.
“Dạ… phải ạ…” quản sự ma ma đến báo bị vẻ mặt sát khí của tướng quân dọa run bắn, mọi lời nói đều nuốt trở ngược xuống.
Hoàng Hách Trùng ném đũa, giận dữ nói: “Người trong phủ đâu? Ra hỏi xem sao lại thế này? Kẻ nào ăn gan hùm mật gấu dám động thủ trên đầu thái tuế.”
Ma ma kia vội trả lời: “Nghe bên ngoài gọi, hình như là quận chúa đến đây.”
Hoàng Hách Trùng tức khắc nhìn về phía thứ trưởng tử của mình, người kia là do hắn bắt về, bây giờ thì phu nhân người ta đuổi tới cửa rồi. (thứ trưởng tử: con trai lớn là con của vợ bé)
“Còn dám tới cửa?” dạo gần đây vô cùng đắc ý, tự tin vượt bậc, Giang di nương buông đũa, cầm khăn tay chấm chấm môi, khinh khỉnh nói: “Nhà nàng ta chứa chấp khâm phạm của triều đình người, còn có mặt mũi tới cửa đòi người?”
Chỉ cần nhắc tới người có liên quan đến phủ công chúa, Giang di nương sẽ nổi lửa trong lòng. Không nói lúc trước vị công chúa kia gả vào nhà họ Hoàng, rồi lôi chồng mình đến ở phủ công chúa, quanh năm suốt tháng lại còn phải ở lại phủ công chúa; mà nói đến con gái mình rõ ràng thích tiểu tử nhà Gia Cát kia như thế, đến cuối cùng cũng là đứa con gái của tiện nhân kia vớ bở xách đi luôn. Cũng đáng đời thằng oắt kia có mắt mà không biết nhìn vàng ngọc, rơi vào kết cục tù tội hôm nay.
“Cứ nói là chúng ta phụng mệnh bắt người, đã đưa vào cung rồi.” tuy Tả tướng quân đối với phủ công chúa thập phần bất mãn, nhưng đối với vị quận chúa kia lại có cảm giác kỳ quái, có đôi khi thậm chí còn suy nghĩ vẩn vơ, giả sử lúc trước hắn cùng công chúa sinh hạ một vị quận chúa, vậy liệu sẽ có tính cách giống như Từ Man hay không. Cho dù suy nghĩ này thực hoang đường, nhưng có đôi khi hắn lại lơ đãng nghĩ tới.
Ma ma kia vẫn không đi, sắc mặt trở nên rất kém, rối rắm nửa ngày đành phải kiên trì nói: “Lão nô đã có nói, nhưng mà vị quận chúa kia chẳng những không đi, còn… còn…”
“Nói, nàng ta có thể thế nào?” Hoàng Hồng Huy là thứ trưởng tử của Hoàng Hách Trùng, vốn được nuôi lớn như đích tử, hắn từ nhỏ ở bên người mẫu thân, bị mẫu thân và tổ mẫu nuông chiều, lại dạy cho hắn có tư tưởng hoang đường rằng: mọi thứ của phủ tướng quân, sớm hay muộn đều là của hắn. Nhưng kết quả là, mẹ cả vừa đến, đệ đệ đích xuất lại ra đời, hơn nữa nhà mẹ đẻ của mẹ cả lại thế lực hùng hậu, tất cả ý tưởng mà hắn nhận từ nhỏ, đều biến thành bọt nước. Càng miễn bàn đến sau đó hắn còn cưới một nữ tử thế gia nhìn bên ngoài thì thân phận cao quý, kỳ thật bên trong nhà mẹ đẻ đã sớm rách nát không chịu nổi. Gần như là bị sự thay đổi quá đỗi nhanh chóng kia, khiến cho từ tính cách đến nhân phẩm của hắn trở nên vừa vặn vẹo vừa hung hãn hẳn lên.
“Vị quận chúa kia quả thật y như một mụ nông phụ quê mùa.” Ma ma kia khóc không ra nước mắt nói: “Nàng ta cư nhiên thu gom tất cả thùng phân quanh đây, đem tất cả thứ bẩn thỉu đó hắt vào tường phủ nhà chúng ta… và cả cổng lớn nữa.”
o0o
Tác giả có lời muốn nói: được rồi, đúng là có hơi ghê tởm chút chút… (MTY: ờ…. chút chút)
Có người nói vì sao Hoàng đế và Hoàng hậu nhanh như vậy đã bị khống chế, bởi vì Đại hoàng tử là có mưu tính từ trước lại được giúp đỡ, phía trước đã có phục bút*, nói nữa là lộ hết, khụ khụ…
(phục bút: tình tiết, đoạn văn được bỏ lửng trước đó để dẫn ý cho những đoạn sau)
Nhưng rất rõ ràng, Hoàng đế người ta cũng không phải không có chuẩn bị nha, đây là một bàn cờ, ai có thể khống chế toàn cục, ai có thể thấy rõ tiên cơ, người đó sẽ có cơ hội thắng…
Q.5 – Chương 139: Không Tiếc Trả Giá
Từ Man ngồi trên xe ngựa, dùng khăn tay được thấm hương bịt kín miệng mũi, mới có thể ngăn được từng mùi tanh tưởi từ bên ngoài truyền vào. Nàng đã biết nhà họ Hoàng sẽ không dễ dàng mở cửa, vậy chi bằng cho bọn họ một chút kích thích nho nhỏ, để tự bọn họ đi ra gặp nàng là được.
“Hồi bẩm quận chúa, vách tường xung quanh và cửa hông đều đã hắt lên, còn muốn hắt nữa không ạ?” Thanh Mai trắng cả mặt mày, ghê tởm đếm mém điều ói ra.
Từ Man vén rèm cửa sổ xe lên, nhìn ra ngoài, nơi góc cua vốn có đông người bu quanh nhìn xem, hiện tại cả con đường đều không có một bóng người.
“Còn chưa có người đi ra sao?”
Thanh Mai lắc đầu, cảm thấy đến không khí cũng không hít vào được nữa rồi, rõ cũng tội cho đám người thủ bên trong, sợ là tất cả đã chạy đến nhị m