Cuộc sống mới hạnh phúc của Chu Tiểu Vân
Tác giả: Tầm Hoa Thất Lạc Đích Ái Tình
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3221643
Bình chọn: 8.5.00/10/2164 lượt.
một đống nữ sinh trong ký túc xá nhìn chằm chằm vào mình có chút ăn không tiêu, kéo Lý Thiên Vũ ra ngoài chờ.
Bốn người hẹn nhau sáng sớm mai trở về thị trấn, buổi tối Lý Thiên Vũ đến chỗ Dương Phàm, Lưu Lộ thì ngủ cùng Chu Tiểu Vân. Hai người thì thầm tâm sự rất lâu.
Lưu Lộ và Chu Tiểu Vân trốn trong chăn thầm thì: “Tiểu Vân, trong lớp có một nam sinh đang đeo đuổi tớ!”
Lòng Chu Tiểu Vân nhất thời căng thẳng, cũng thấp giọng hỏi: “Cậu ta trông thế nào? Cậu chấp nhận rồi à?”
“Nam sinh kia lớn lên cũng được, là bạn học. Cả ngày cậu ta hẹn tớ đi xem phim ăn cơm gì gì đó, đều bị tớ từ chối. Giờ tớ còn quá nhỏ, không muốn nói chuyện yêu đương. Đợi hai năm nữa đi!”
Chu Tiểu Vân thở phào nhẹ nhõm thay Đại Bảo.
Lưu Lộ lại hỏi: “Anh Tiểu Vũ thường tới tìm cậu à?”
Trong bóng tối không thấy rõ mặt Lưu Lộ, nhưng Chu Tiểu Vân có thể từ giọng điệu mang ý cười của cô ấy hình dung ra bộ dáng xem kịch vui.
Chu Tiểu Vân phủ nhận: “Không thường xuyên tới, đều là cùng đi với Dương Phàm. Có lúc lại cùng cậu qua đây, dù sao không đến một mình.”
Không thường xuyên lắm, một tháng chỉ một, hai lần mà thôi. Mỗi lần đều kéo theo Dương Phàm hoặc Lưu Lộ, hại cô muốn từ chối cũng khó mở lời.
Lưu Lộ cúi đầu cười, xem ra anh họ rất thông minh, biết kéo theo “tấm chắn”. Nếu một mình tìm Chu Tiểu Vân chưa biết chừng đã bị từ chối ngoài cửa luôn.
Lưu Lộ vì Lý Thiên Vũ kêu oan: “Tiểu Vân, anh Tiểu Vũ là người tốt, vào đại học cũng không bỏ phí việc học, còn làm thêm ngoài giờ trong trường nữa! Sinh hoạt phí hàng tháng gần như không nhận của gia đình, đều là do chính anh ấy kiếm được. Vừa săn sóc lại hài hước, đối với cậu khăng khăng một mực, sao cậu không thể tiếp nhận anh ấy?”
Chu Tiểu Vân á khẩu không biết nên nói gì với Lưu Lộ nữa.
Lưu Lộ nói những điều này Chu Tiểu Vân đương nhiên biết, mỗi lần Lý Thiên Vũ đến đều một năm một mười “báo cáo” với cô tình hình gần đây của mình. Cô muốn không biết cũng khó.
Cái gọi là làm thêm ngoài giờ thật ra là một hình thức làm công trong trường, do trường học hỗ trợ cung cấp cho một số học sinh tương đối nghèo khó. Quét sân trường học, làm ở căng tin hoặc dọn nhà vệ sinh vân vân, phải làm nhiều mà được nhận ít tiền nên rất nhiều học sinh không muốn làm.
Không ngờ Lý Thiên Vũ sẽ làm chuyện như vậy.
Lý Thiên Vũ trong trí nhớ vẫn lười nhác kia…
Chu Tiểu Vân thúc giục: “Ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm đấy!”
Nói xong nhắm mắt ngủ, mặc cho Lưu Lộ truy hỏi thế nào cũng không chịu nói nữa.
Lưu Lộ chịu thua: “Thật là một hũ nút!” Xem ra lần truy hỏi này lại tuyên bố thất bại, ngủ thôi!
Chương 321: Về Nhà
Rời giường từ sáng sớm, sau khi ăn sáng, bốn người Chu Tiểu Vân, Lưu Lộ, Lý Thiên Vũ và Dương Phàm cùng tới bến xe mua vé ô tô đường dài về nhà.
Chiếc xe từ từ chuyển bánh, tốc độ nhanh dần. Trên xe rất đông người đi nên hơi chen chúc, có lẽ vì là thời kỳ cao điểm đầu xuân. Chu Tiểu Vân mở cửa sổ, lập tức một cơn gió lạnh ùa vào, thấy vậy, cô vội vã đóng cửa lại, chỉ chừa một khe hở nho nhỏ để không khí lưu thông.
Cũng may, dọc đường đi bốn người cười cười nói nói nên không cảm thấy buồn chán, mỗi người đều kể lại những chuyện xảy ra trong trường học của mình.
Dương Phàm làm lớp trưởng, nghe nói kỳ sau chuẩn bị gia nhập hội học sinh.
Lưu Lộ nghe xong rất hâm mộ: “Haizzz, nam sinh và nữ sinh thật khác nhau quá đi. Bên trường tớ cũng vậy, hội học sinh là thiên hạ của nam sinh, nữ sinh muốn làm cán bộ cũng không dễ dàng.”
Lý Thiên Vũ cười cười: “Tớ cũng thuộc ban cán sự lớp, chủ nhiệm đang chuẩn bị đề cử tớ vào hội học sinh đây!”
Chu Tiểu Vân mỉm cười không nói.
Lưu Lộ hiếu kỳ: “Chu Tiểu Vân, cậu làm chức gì trong lớp? Khi học cấp ba, cậu từng làm lớp trưởng tận ba năm còn gì!”
Chu Tiểu Vân nhún nhún vai: “Tớ không làm gì cả, sau khai giảng thầy giáo chỉ định vào ban cán sự, tớ từ chối rồi.”
Lưu Lộ không hiểu: “Sao vậy? Làm cán bộ ở đại học rất tốt mà, nếu là thành viên trong hội học sinh lúc tìm việc làm sẽ có lợi hơn đó!”
Chu Tiểu Vân nghĩ một chút rồi nói: “Tớ ngại phiền phức.”
Làm cán bộ nhiều năm như vậy quá đủ rồi, lên đại học nên ung dung thoải mái một chút, làm dân thường rất tốt, không có gì phiền toái, trong lớp có chuyện gì cũng có thể từ chối không tham gia, rất tự do.
Lý Thiên Vũ gật đầu: “Từ khi học tiểu học cậu đã làm lớp trưởng, lên cấp hai làm ủy viên số học ba năm, lên cấp ba lại làm lớp trưởng ba năm nữa, luôn phải giúp giáo viên làm chuyện này chuyện kia, nhất định rất phiền phức, bây giờ làm một học sinh bình thường chẳng có gì không tốt cả.”
Chu Tiểu Vân kinh ngạc liếc Lý Thiên Vũ. Từ khi nào Lý Thiên Vũ biết suy đoán nội tâm người khác, lại còn đoán chuẩn như vậy? Quả thực khiến người ta không thể tin được!
Lưu Lộ quan tâm hỏi: “Tiểu Vân, cậu thấy thế nào, có say xe không?”
Chu Tiểu Vân ghé đầu vào cửa sổ hít một hơi, nói: “Tớ không sao, vẫn chịu được. Thật ra chỉ cần xe chạy ổn định, không có kiểu đi một đoạn lại dừng tớ sẽ không say.”
Dương Phàm cười nói: “Vậy chắc chắn cậu không thể đi xe buýt rồi, cứ đi một đoạn lại có một trạm dừng, nhất định cậ