Cuộc sống thản nhiên của Cố Ninh

Cuộc sống thản nhiên của Cố Ninh

Tác giả: Thanh Thanh Tử Khâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212074

Bình chọn: 7.5.00/10/1207 lượt.

hút, hoàn toàn không thể chen lọt vào phòng thay đồ, thời gian trôi qua từng phút từng giây, cô đành phải xoay người ra khỏi chỗ chuyên dụng để thay quần áo. Cô cầm theo một bao to đựng lễ phục đi về phía trước, xem xem có tìm được nơi nào để chữa cháy một chút hay không.

Cố Ninh đi thẳng đến tầng lầu khoa tổng hợp, phòng đầu tiên bên phải là phòng tập múa, trong phòng không mở đèn, hiển nhiên bên trong không có người nào, nhẹ nhàng đẩy một cái thì cửa tự động mở ra, Cố Ninh vội vàng đi vào.

Không kịp rồi, buổi tiệc lập tức sẽ bắt đầu, ở nơi này thay đồ luôn đi, dù sao ở đây cũng không có ai, thay quần áo chắc sẽ không sao.

Cố Ninh khóa cửa lại, cởi quần áo trên người ra, sau đó mặc vào bộ lễ phục màu trắng, bộ lễ phục này chỉ có một màu trắng đơn thuần, tuy nhiên tầng tầng lớp lớp váy áo rất khó mặc, cô mặc xong thì treo quần áo cũ lên giá.

Lúc Cố Ninh chuẩn bị xong, trên chóp mũi đã xuất mồ hôi. Cô nhẹ nhàng thở ra, lấy tay kéo ra phía sau, kéo khóa kéo lên là có thể đi ra ngoài. Cố Ninh không ngờ vừa đụng tới thì mới phát hiện khóa kéo bị kẹt. Cô cố gắng kéo vài phút, cuối cùng cũng chỉ có thể bất lực, sau đó lại nghe thấy một tiếng “roẹt” rất nhỏ, khóa kéo thế nhưng lại rách ra. Trong lòng Cố Ninh trầm xuống, hỏng rồi! Sao lại cố tình ở phía sau xảy ra vấn đề chứ, đêm qua lúc cô kiểm tra vẫn còn tốt lắm mà!

Lúc này khóa cửa bỗng vang lên một tiếng, đây là tiếng có người lấy chìa khóa mở cửa! Một giây sau, cửa phòng bị đẩy ra, Cố Ninh nghe thấy được tiếng vang, theo bản năng lập tức dựa lưng sát vào tường, chặn lại toàn bộ ánh mắt bên ngoài.

Bốn năm người vừa nói vừa cười đi vào, Cố Ninh thấy được người đi đầu là Cố Huyên thì ánh mắt cô trở nên u ám.

– “Ai nha, người chủ trì sao lại ở chỗ này? Không phải tiết mục sắp sửa bắt đầu rồi sao? Sao bạn lại chậm chạp như vậy?” La Mẫn cố ý lớn tiếng nói.

Một người khác cười nói tiếp:

– “Đúng vậy, người chủ trì sao lại ở chỗ này? Đây là phòng tập múa mà, lát nữa sẽ có người tới đây luyện tập đấy, ở đây lát nữa tương đối đông đúc và náo loạn, bạn không muốn rời đi trước sao?”

Trong mắt Cố Huyên mang theo ý cười, ả đi tới trước mặt Cố Ninh:

– “Thời gian không đợi người, bạn không chạy nhanh đến sân khấu sao?”

Cố Ninh nhìn Cố Huyên, ánh mắt trở nên u ám, nhưng cô không trả lời, bốn vách tường phòng tập múa đều là gương, nhìn về phía gương đối diện, cô có thể thấy rõ sau lưng mình dán vào vách tường kiếng.

La Mẫn cười châm chọc, mở miệng khiêu khích:

– “Mình thấy hình như bạn ấy không muốn đi, nếu người khác muốn ở lại chỗ này, thì tự chúng ta đi thôi. Bạn ấy không muốn phản ứng với chúng ta, chúng ta cần gì nhàm chán như vậy.”

Lời La Mẫn vừa dứt, phía sau lập tức có 5 – 6 nam sinh đi vào, ánh mắt vội vàng đảo qua góc phòng chỗ Cố Ninh đứng dựa lưng vào tường, ai cũng không lên tiếng.

Bọn họ là bị Cố Huyên kêu đến, ả nói phòng học múa vẫn còn để trống, bọn họ có thể diễn tập lại lần nữa trước khi lên sân khấu, có thể đảm bảo cho việc biểu diễn hoàn hảo không xảy ra sai sót gì.

Âm nhạc vang lên, dưới ánh đèn màu trắng, Cố Ninh nhìn bóng mình phản chiếu trong gương, đột nhiên trong lòng cảm thấy thật thê lương.

Người đến diễn tập sau khi tập đi tập lại hai lần cũng rời đi, đến cuối cùng, toàn bộ phòng tập múa chỉ còn lại ba người.

Mặt La Mẫn đầy đắc ý, nghĩ đi nghĩ lại còn nói thêm:

– “Kỳ thật mày cứ như vậy đi ra ngoài chủ trì cũng rất tốt đấy, để lộ phần lưng, nhất định có thể hấp dẫn càng nhiều ánh mắt của đàn ông, không phải đó là hy vọng của mày sao? Hẳn là mày càng đắc ý mới đúng.”

Cố Ninh lạnh lùng nhìn người trước mắt, gằn từng chữ:

– “Là bọn mày làm!”

Câu khẳng định mà không phải câu hỏi. Đây hết thảy cũng quá trùng hợp rồi, cũng do cô hôm nay quá mức sơ sẩy không chú ý.

La Mẫn giống như nghe được chuyện gì buồn cười, bả vai không ngừng run run:

– “Mày đừng có nói lung tung, đây là lễ phục của mày, khóa kéo hỏng rồi thì có quan hệ gì đến bọn tao chứ? Lúc này mày còn không chịu ra ngoài, tính đứng dán lưng vào tường như vậy cả một buổi tối à? Không có nữ MC dẫn chương trình không biết sẽ có kết quả gì nhỉ? Nhưng nếu để MC mặc quần áo xốc xếch như vậy đi chủ trì tiệc tối, chỉ sợ cũng không ổn đâu nha, đây đúng là chuyện làm khó người ta mà, Cố Ninh, mày cần phải hảo hảo suy xét, nên lựa chọn như thế nào, nhất định phải thận trọng quyết định đấy.”

Cố Huyên thương hại nhìn Cố Ninh, như cười như không, nghiêng mặt nhìn La Mẫn nói:

– “Chúng ta cũng đi nhanh lên thôi, còn 10 phút nữa là tiết mục bắt đầu rồi.”

– “Ừ.”

Hai người tắt đèn đi ra ngoài, trong phòng tập múa một lần nữa lại lâm vào bóng tối, đầu óc Cố Ninh nhanh chóng tự hỏi, bây giờ nên làm gì mới đúng đây? Cô nâng tay lên, vừa định cởi lễ phục trên người ra…

“Két” một tiếng, cửa phòng lại bị mở ra một lần nữa.

Hà Cảnh xoa xoa mồ hôi trên trán, lúc nhìn thấy Cố Ninh đứng ở góc phòng, hắn mới nhẹ nhõm thở ra một hơi, nhanh chóng bước tới chỗ của Cố Ninh, cất tiếng:

– “Mình thắc mắc sao nãy giờ không thấy bạn đâu, sắp sửa bắt đầu khai mạc rồi, không biết chỗ bạn có xảy ra vấn đề


XtGem Forum catalog