Old school Easter eggs.
Đáng ghét quá đi (MyungYeon)

Đáng ghét quá đi (MyungYeon)

Tác giả: Monluv_4ver

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327530

Bình chọn: 7.00/10/753 lượt.

ô cùng các nhân viên ở đó nhịn không nổi liền phá lên cười,anh thì chỉ biết cười ngượng,cô vừa cười vừa ngồi xuống thử đôi giầy vừa chọn.Bỗng anh bước lại ngồi xuống cạnh chân cô

– Tại vì cô gái của anh thích đôi này

Anh nói rồi đỡ chân cô lên rồi mang đôi giầy vào,hành động của anh khiến cô bất ngờ và một tiếng ồ vang lên của những người nhân viên bán hàng.Mang vào chân cô khiến cho đôi giầy càng thêm đẹp,anh cười mãn nguyện trong khi cô đỏ hết cả mặt

– Ai…ai…ai là người con gái của anh hả_Cô đứng dậy cởi bỏ đôi giầy ra

Bước thật nhanh để che đi khuôn mặt của mình.Tại sao anh lại làm như vậy,anh càng làm vậy thì cô sẽ không thể nào quên anh được mà chỉ càng muốn yêu anh hơn thôi.Còn anh thì ung dung tính tiền những đôi mà cô đã chọn rồi xách một đống mà đi.Nơi tiếp theo chính là shop quần áo

Cô vẫn như vậy,cứ lặng lẽ lựa chọn mặc kệ anh.Anh thì cứ nhìn những món đồ khác có vẻ như cũng muốn mua nhưng lại cứ nhìn cô rồi lại thôi.Cô thấy vậy liền chọn một chiếc áo sơ mi đen đưa cho anh

– Nè,thử đi,màu yêu thích của anh đấy

– Em nhớ anh thích màu đen sao_Anh cười rạng rỡ

Chợt nhận ra có lẽ mình đã quá vô tư để lộ rồi,cô thoáng giật mình nhưng với cái tài diễn xuất kia thì cô nhanh chóng lấy lại vẻ mặt điền tĩnh.

– Không,chỉ vì thấy hợp với anh thôi

Rồi cô quay đi chọn đồ còn anh thì mặt thất vọng,nhưng anh cũng rất vui vì cô vẫn còn quan tâm anh.Chiếc áo này hôm nay thật có ý nghĩa biết bao.Cuối cùng cô và anh cũng ra về với một đống đồ trên tay anh.Cứ tưởng như hôm nay cô sẽ bỏ về sớm nhưng cái hứng mua sắm cứ nổi lên nên cô chìm ngập trong nó luôn và kéo cả anh theo.Đồ của anh hôm nay cũng chiếm gần phân nửa.Nhưng toàn là cô chọn cho thôi.Anh thật sự vui lắm

– Để anh đưa em về_William

– Thôi không cần,tôi gọi Nich..

– Chỉ đưa em về thôi cũng không được sao_Anh nói ánh mắt đượm buồn

Thấy vậy tim cô lại nhói lên.cô chỉ muốn chạy đến mà ôm anh thật chặt thôi.Nhưng lí trí của cô đã ngăn lại.Phải,cô và anh bây giờ chỉ là những người xa lạ mà thôi

– Được,anh có thể đưa tôi về,nhưng chỉ lần này thôi đấy

Cô nói nhưng ánh mắt cứ hướng về nơi xa xăm,không muốn nhìn thấy khuôn mặt đang mừng rỡ kia.Vì nếu nhìn chỉ khiến cô càng thêm đau lòng mà thôi.Anh nhanh chóng đi lấy xe.

Nhưng khi lên xe thì cả 2 lại không nói với nhau một lời.Đôi khi anh quay sang định nói chuyện với cô nhưng bị cô quay đi chỗ khác nên anh đành thôi.

– Em có muốn nghe kể chuyện không_Anh vẫn tập trung lái xe

– Chuyện gì_Vẫn nhìn ra cửa sổ

– Chuyện về người con gái anh yêu

Giọng nói anh lúc này dịu dàng một cách lạ thường.Nhưng tại sao cô lại không cảm nhận được cái dịu dàng đó,cứ giả vờ vô tâm

– Anh đã rất yêu một cô gái,một cô gái xinh đẹp,thông minh,ham ăn,ham ngủ,..nói chung là tật xấu cũng khá nhiều…

– ….._Vẫn tiếp tục im lặng

– …nhưng anh lại thấy những cái đó rất dễ thương và đôi lúc còn rất đáng yêu nữa.Tình yêu của bọn anh đã rất đẹp và hạnh phúc.Nhưng rồi đột nhiên cả 2 cùng trở về Hàn và có rất nhiều chuyện đã xảy ra

Anh vừa nói vừa quan sát khuôn mặt của cô để hi vọng nó có một chút gì đó thay đổi hay ngạc nhiên vì những điều anh vừa nói,nhưng anh lại thất vọng trước khuôn mặt không một chút bieru cảm nào của cô.

– Rồi bọn anh đã gặp một trắc trở,anh đã hiểu lầm cô ấy.Chỉ vì ghen tuông mà anh đã trách lầm cô ấy,cứ ngỡ là cô ấy không còn yêu mình nữa.Nhưng thật ra những điều cô ấy làm đều là vì anh.Vậy mà anh đã làm tổn thương cô ấy quá nặng,dù rằng việc ấy chỉ là hiểu lầm mà thôi.lúc ấy anh chỉ muốn mình đi chết đi,cô ấy đã bỏ đi,không một tung tích.Anh cứ ngỡ là mình đã mất cô ấy mãi mãi..

Lúc này cô đã phải cố gắng rất nhiều để điều khiển con tim mình không được rung động vì những lời nói của anh.Tại sao anh lại nói những chuyện này,tại sao lại kể lại cho cô những gì mà cô muốn quên đi kia chứ.Anh lại khiến tim cô đau.Câu truyện vẫn tiếp tục với cái giọng nói trầm ấm kia

– ..nhưng bây giờ anh đã tìm lại được cô ấy.Mặc dù cô ấy không nhớ ra anh là ai nhưng anh vẫn sẽ yêu cô ấy.Yêu thật nhiều,nhiều hơn cả trước kia nữa để bù đắp lại những gì đã gây ra cho cô ấy.Và anh sẽ cho cô ấy một cuộc sống mới với những hạnh phúc mới

Anh đã kết thúc câu truyện,cô lúc này chỉ thầm cười cho tình yêu của mình.Tại sao càng muốn quên lại càng yêu đến như vậy.Thật sự không thể nào có thể quên đi được

“Làm ơn,làm ơn hãy để em quên anh đi”_Ji Yeon pov’s

– Đến rồi,cảm ơn an