ói gì hết nha. – Hyun Ah bĩu môi với Khun trong khi anh chỉ biết cười trừ
– À, không phải đâu, là…
– Ba ơi, giúp Mavin với
Tiếng Mavin vọng từ trên lầu xuống khiến anh chưa kịp nói hết câu là đã phải chạy như bay lên lầu, còn anh và Hyun Ah ngồi ở đó cứ cười thầm cho cái gia đình nhí nhố này.
Hai anh em cũng chào tạm biệt rồi ra về, tâm trạng của cả hai đều rất vui, nhưng có lẽ người vui nhất chính là anh. Anh đã gặp được cô, người con gái mà anh đã chờ đợi và yêu nhất cuộc đời của mình. Cô đã trở về, trở về với anh. Bằng mọi giá anh cũng không buông tay cô một lần nào nữa.
Từ trên lầu, phía sau chiếc màn trắng kia. Có một người con gái đang dõi theo hai cái bóng người đang bước ra khỏi nhà kia. À không, phải nói là dõi theo một bóng hình mà mình đã cố quên từ rất lâu rồi. Mà cớ sao giờ đây cô lại đứng đây mà nhìn theo nó chứ. Chợt cười trước cái hành động ngu ngốc này của mình.
– Hây da, xem ai đó đang làm gì kìa. – Vic lên tiếng khi đã đứng dựa người vào cửa từ khi nào mà nhìn cô giả vờ ngạc nhiên.
– Ôi ôi ôi, nhìn anh từ xa – Eun Jung bỗng từ đâu xuất hiện đáp lại lời nói của Vic, không quên kèm theo cái hành động giả vờ tìm kiếm một cái gì đó của cô khiến chính cô và Vic không thể nhịn cười.
– Yah! Sao vào phòng em mà không gõ cửa. – Biết mình bị phát hiện nên cô chỉ biết cúi gầm mặt xuống mà đi lại giường
– Há há há, cửa có khoá đâu mà gõ làm gì. Mà nếu gõ thì đâu thấy được cảnh ý Vic nhỉ. – Eun Jung từ từ đi lại ngồi cạnh cô.
– Chính xác, cậu nói quá đúng ý mình. – Vic cũng đi lại ngồi (2 người này bằng tuổi nhá)
– Mà unnie đến lúc nào vậy?
– Vừa đến, lúc William ra khỏi cửa.
– Vậy còn HyoMin unnie đâu? Unnie không đến à? – Ji Yeon thắc mắc khi không thấy cái con người ngô ngố, ồn ào, lúc nào cũng đi cùng Eun Jung đến thăm cô. Nhưng sao hôm nay lại im lặng đến vậy.
– Có đến. Nhưng đi làm việc quan trọng rồi. – Eun Jung
– Việc gì vậy?
– Bí mật. – Eun Jung và Victoria đồng thanh rồi kéo nhau ra khỏi phòng. Bản chất tò mỏ nổi dậy nên Ji Yeon cũng mò theo hai người xuống dưới lầu, năn nỉ ầm ĩ mà cả hai không chịu nói gì mà chỉ nhìn nhau cười.
Cùng lúc đó, chiếc xe màu đen sang trọng đang di chuyển từ từ trên con đường khá vắng vẻ. Hai anh em William và Hyun Ah thật sự là rất ồn ào trên xe.
– Tại anh kéo em về sớm quá nếu không em sẽ thắng Mavin cho coi. – Hyun Ah vẫn còn tức tối vì thua Mavin nên trút giận vào anh.
– Yah! Em chơi dở như vậy còn lâu mới thắng. – Anh cũng không thua kém mà cãi lại
– Nếu anh ở lại tí nữa em thắng cho coi. – Bắt đầu cãi nhau
– Anh cá là em thua. Có chơi bao nhiêu lần cũng thua. Vì thằng bé thông minh lắm. – Anh nói như thể rất tự hào.
– Sao hai người đó có đứa con kute thế không biết, có phước quá đi. – Hyun Ah hét lên vì ghen tị
– Ai bảo họ có phước.
Một giọng nói vang lên, kèm theo đó là một cái đầu đỏ chói
CHAP 35 (5)
chồm ra ngoài băng ghế trước chỗ hai người đang ngồi.
– Á á á á á á Ma ma ma – Hyun Ah nhảy ra khỏi ghế ngồi, xém tí nữa là đã bay ra khỏi xe nếu chủ nhân cái đầu đỏ kia không kịp nắm áo cô lại. Còn anh cũng bị bất ngờ mà thắng xe cái két trên đường. Cả hai đều nhìn vào cái nguyên nhân gây ra sự hỗn loạn này.
– Hì hì, xin lỗi đã làm giật mình.
– Yah! Unnie muốn hù chết em sao. – Hyun Ah giờ mới bình tĩnh mà ngồi vào chỗ.
– Unnie xin lỗi mà. – Và người đó chính là vợ ngố, cô đang rối rít xin lỗi hai người.
– Unnie lên xe lúc nào vậy? – Anh lúc này mới lên tiếng.
– À lúc hai người vừa bước ra khỏi cửa nhà Khun. Và unnie có chuyện muốn nói với cậu đây. – Min ngồi xuống ghế sau của xe và nhìn William với một ánh mắt sắc đến gợn người
– Un…unnie làm gì nhìn ghê vậy. – Hyun Ah rùng mình trước cái nhìn đó của HyoMin.
– Vậy để em đưa Hyun Ah về trước. – Anh nói rồi nhanh chóng lái xe đưa cô em nhí nhố này về trong khi cô nàng la ùm trời lên vì đòi theo. Sau đó họ chọn một quán caffe sang trọng để nói chuyện. Một cốc nước ép đẹp mắt và một ly caffe thơm lừng được đem ra.
– Unnie có chuyện gì muốn nói với em vậy? – ANh khuấy khuấy ly caffe khiến làn khói nhỏ ấy bay lên trong không khí.
– Vậy để unnie vào thẳng vấn đề, chắc cậu đã gặp người cậu muốn gặp rồi phải không. – HyoMin nói, nụ cười của cô bỗng hiện lên trên gương mặt.
– Vâng, nhưng có vẻ như cô ấy vẫn chưa chấp nhận lại em. – Anh ngồi đó nhớ lại cách cư xử lạnh lùng của cô đối với anh lúc nãy mà chợt cười.
– Cá