uá phiền.
Vì sao hết lần này đến lần khác là Hạ Thiên nhỉ, đường tình nhất định lận đận, không thể nào bình lặng!
Ngày hôm sau, mẹ Tần lại không giục Tần Vũ Tinh đi thăm nhà họ Mục, bởi vì Lam Nhiễm tự mình đưa tới cửa, dẫn theo cả con trai. Cho đến tận bây giờ, cô vẫn không thể nào quên được ánh mắt oán trách của Mục Vũ Sâm…
Cô đã từng cho rằng cả đời này anh cũng sẽ không tha thứ cho cô. Ha ha, tự nhiên Mục Vũ Sâm lại có thể sẳn sàng tới gặp cô.
Nếu như không nợ của nhau, vì sao phải gặp lại
Có lẽ thời gian thật sự là một liều thuốc tốt. Ngoại trừ yêu nhau ra, nó còn có thể chữa lành vết thương oán hận.
Cô thay một bộ quần áo thể thao màu xám, tóc thắt bím đuôi ngựa, đi xuống lầu, nói một cách khách sáo: “Dì Lam, nên để cháu tới nhà chúc Tết dì thì mới đúng.”
Lam Nhiễm giương mắt nhìn cô, tiến tới nắm chặt tay của Tần Vũ Tinh nói: “Thật không tệ nghen Tiểu Tinh, trong nháy mắt đã lớn như vậy. Vũ Sâm!” Bà quay đầu lại, kêu con trai một tiếng: “Mau tới đây nhìn, còn nhận ra được sao?”
Tần Vũ Tinh nghiêng đầu nhìn sang, trước cửa lớn huyền ảo, một người đàn ông vóc dáng cao gầy đang đặt lễ hộp xuống, chậm rãi ngẩng đầu lên, giật mình ngớ ra, gật đầu.
Tần Vũ Tinh có chút khẩn trương. Mục Vũ Sâm không có gì thay đổi, ngoài trừ anh cao hơn rất nhiều. Anh mang gọng kính vàng, rất lịch sự, biểu cảm cứng ngắc khiến cô lập tức nhớ tới đội trưởng tóc vàng trong phim hoạt hình Nhật Bản, Ông Hoàng Quần Vợt.
“Đã lâu không gặp.”
Có lẽ thời gian thật là nhất mạt thuốc tốt, trừ yêu, còn có thể đem oán hận vết thương vuốt lên.
Nàng thay màu xám tro quần áo thể thao, tóc thắt bím đuôi ngựa liền tử đi xuống lầu, khách khí nói: “Lam di, nên ta tới cửa cho ngài chúc tết đấy.”
Lam Nhiễm giương mắt nhìn nàng, đi lên nắm chặc một cái Tần Vũ Tinh tay, nói: “Thật không tệ nha Tiểu Tình, trong nháy mắt lớn như vậy. Vũ sâm!” Nàng quay đầu lại, kêu một tiếng nhi tử, nói: “Mau tới đây xem một chút, còn nhận được sao?”
Tần Vũ Tinh nghiêng đầu nhìn sang, huyễn hoặc chỗ cửa mở ra, một người vóc dáng cao gầy nam nhân để xuống hộp quà, chậm rãi ngẩng đầu lên, sợ run chốc lát, gật đầu một cái.
Tần Vũ Tinh có chút khẩn trương, mục Vũ sâm tướng mạo không có thay đổi gì, trừ chiều cao kéo dài. Hắn mang theo kính gọng vàng, rất lịch sự, khắc bản vẻ mặt có một cái chớp mắt như vậy đang lúc để cho nàng nhớ lại hoạt hình Nhật Bản võng cầu hoàng tử bên trong tóc vàng đội trưởng.
“Đã lâu không gặp.” Giọng điệu và lời nói rất lễ độ, nhưng lại có vẻ rất lạnh nhạt.
“Dạ.” Tần Vũ Tinh lúng túng trả lời: “Vào ngồi đi. Em đi pha trà.”
Mẹ Tần ngồi chung với Lam Nhiễm và Mục Vũ Sâm trên ghế sa lon, ánh mắt không ngừng quan sát Mục Vũ Sâm. Hôm qua bà đi nhà họ Từ từ hôn, không thèm để ý đối phương có đồng ý hay không cũng muốn trả lại sính lễ. Bởi vì chuyện này mà cha Tần còn gọi điện thoại nói chuyện với bà một lát, nói rằng bà đây chính là bỏ đá xuống giếng!
Thật ra trong lòng mẹ Tần có chút lo lắng. l€quɣɖɷɳBà sợ sau khi cha Tần trở về, bởi vì sự bất hòa với nhà nhọ Từ mà phủi sạch quan hệ. Suy cho cùng, người đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi rất ít, với tính cách của cha Tần, sẽ nhắc mãi chuyện này cho tới năm sau.
Mẹ Tần là có lòng riêng, con trai của bạn già về nước, lại còn là người mà con gái mình đã từng yêu mến, nói không có ý tưởng thì ai tin? Bà cũng không muốn bởi vì Từ Trường Sinh mà làm trễ nãi chuyện của con gái mình. Hơn nữa, bà thật sự bị tin đồn làm cho sợ hãi, chột dạ, sợ đêm dài lắm mộng, bị người ta đồn chuyện con gái mình và Hạ Thiên, ảnh hưởng tới tương lai của nó.
Đã làm mẹ, vì con cái của mình, chuyện gì cũng có thể làm được.
Năm đó Tần Vũ Tinh phạm tội, cũng là bà ra mặt giải quyết, giống như tất cả đều không liên quan tới Tần Vũ Tinh.
Trên đời này, biết Tần Vũ Tinh tìm người cảnh cáo Tô Tiểu Mộc chỉ có hai tên côn đồ này. Bà cho bọn hắn một khoản tiền, khiến cho bọn họ lập tức biến mất. Bởi vì người bị thương tổn không phải là Tô Tiểu Mộc, mà là bạn tốt của con bé ấy, Từ Y Y, Tần Vũ Tinh lại không hề tìm người giáo huấn Từ Y Y, cho nên sau khi mẹ Tần xử lý xong tên côn đồ thì không thấy xuất hiện nữa, rất êm thắm.
Sau này bởi vì một phụ huynh học sinh gởi thư nặc danh, tiết lộ mối quan hệ giữa Tô Tiểu Mộc và Trần Hi, dẫn đến việc nhiều phụ huynh khác yêu cầu trường học khai trừ con bé. Chuyện này mẹ Tần có nghe nói qua, nhưng không phải là bà làm, nên không chú ý lăm.
Ý tưởng năm đó của bà rất đơn giản, không muốn con gái bị liên lụy, hủy đi cả đời.
Kết cục của trận tranh giành tình cảm này là Tô Tiểu Mộc thôi học, bạn thân của Tô Tiểu Mộc, Từ Y Y bị hãm hiếp, còn có bạn hàng xóm trước kia của Tô Tiểu Mộc, Trần Hi bị Từ Y Y đưa vào ngục giam. Tất cả rối loạn, mặc kệ là Từ Y Y hay là Trần Hi, đều không liên quan đến Tần Vũ Tinh nhà bọn họ, cho nên bà đã không thèm chú ý đến chuyện này. Ngay cả cha Tần cũng không biết, thiếu chút nữa con gái đã gây ra họa lớn.
Có đôi khi, đối mặt với sự sai lầm của mình còn khó hơn so với gây tổn thương cho người khác. Trong lòng Tần Vũ Tinh vẫn còn ám ảnh. Cô chưa bao