Đêm qua anh ở đâu? – Lauren Weisberger

Đêm qua anh ở đâu? – Lauren Weisberger

Tác giả: Lauren Weisberger

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328483

Bình chọn: 9.00/10/848 lượt.

c.

“Leo vừa gọi đấy. Cậu ta bảo chưa phải tin chính thức, nhưng ntiến vào top bốn. Bốn! Anh thậm chí còn không thể hiểu nổi.”

Brooke trườn khỏi ghế và ùa vào vòng tay Julian. “Ôi Chúa ơi, ôi Chúa ơi, ôi Chúa ơi,” cô nói liên hồi kỳ trận. Michelle thốt ra một tiếng kêu nho nhỏ và sau khi ôm cả Brooke và Julian một cái, chị đi lấy một chai whiskey đặc biệt để uống mừng Julian.

Randy quay lại với ba chiếc ly hình trụ đựng thứ chất lỏng màu nâu và một ly nước cam cho Michelle. “Mừng Julian,” anh nói và giơ cao chiếc ly. Họ cùng cụng ly và nhấp rượu. Brooke nhăn mặt đặt ly của mình lên bàn, nhưng Randy và Julian làm một hơi cạn sạch ly của họ.

Randy vỗ vỗ lên lưng Julian. “Cậu biết không, tôi rất mừng cho cậu vì thành công đó, vân vân và vân vân, nhưng cậu này, tôi phải nói – có một ngôi sao nhạc rock trong gia đình là siêu đỉnh đấy.”

“Ồ, thôi nào, mọi người ơi, đó không phải là…”

Brooke phát mạnh lên vai Julian. “Anh chị ấy nói đúng đấy, anh yêu ơi. Anh là ngôi sao rồi. Bao nhiêu người có thể nói rằng họ lọt vào top bốn trên bảng xếp hạng chứ? Năm? Mười? Ý em là, đại loại như, ban nhạc The Beatles và Madonna và Beyoncé và… Julian Alter? Thật hết sảy!”

Họ uống mừng và trò chuyện và bắn những câu hỏi như mưa tới Julian thêm bốn mươi lăm phút nữa cho Michelle thông báo rằng đã đến lúc sửa soạn, và rằng một tiếng nữa họ sẽ lên đường đến nhà hàng. Ngay giây phút Michelle đưa cho họ chồng khăn tắm và đóng cửa phòng khách sau lưng chị, Brooke kéo Julian lại trong một cái ôm siết đến mức cuối cùng cả hai cùng ngã lên giường.

“Anh yêu, điều đó đang đến. Nó đang đến thật, không còn nghi ngờ gì nữa,” cô nói và hôn lên trán rồi lên mắt, lên má và lên môi anh.

Julian hôn đáp lại cô và chống hai khuỷu tay lên giường. “Em biết điều đó còn có ý nghĩa gì khác nữa không?”

“Rằng bây giờ anh chính thức là một người nổi tiếng rồi á?” Cô hôn lên cổ anh.

“Nó có nghĩa là em có thể bỏ việc ở trường Huntley. Chết tiệt, em có thể bỏ luôn cả hai việc nếu em muốn.”

Cô ngả người ra phía sau nhìn anh. “Sao em lại muốn thế?”

“Ờ, trước hết, vì em đã làm việc như điên trong vài năm gần đây và anh nghĩ em đáng được nghỉ ngơi. Và về mặt tài chính thì mọi cái bắt đầu đâu vào đấy. Với tỷ lệ phần trăm mà anh hưởng trong chuyến lưu diễn với Maroon 5, trong những buổi biểu diễn tại các bữa tiệc cá nhân mà Leo thu xếp, và tiền thu được từ album này – ừ, quả thật anh nghĩ rằng em nên nghỉ ngơi thư giãn và hưởng thụ một chút.”

Mọi điều anh vừa nói đều tuyệt đối hợp lý, nhưng vì những lý do mà cô không thể nói cho rõ ràng được, Brooke sửng cồ. “Có phải là em làm việc chỉ vì tiền bạc đâu, anh biết đấy. Những cô bé đó cần em.”

“Thời điểm này thật lý tưởng, Brooke à. Năm học mới tận hai tuần nữa mới khai giảng, vì vậy anh chắc là họ có thể tìm ra ai đó thay thế em. Rồi dù nếu em có quyết định ở lại bệnh viện thì chắc chắn em cũng sẽ có chút thời gian rảnh rỗi.”

“ ‘Nếu’ em quyết định ở lại bệnh viện á? Julian, đấy là sự nghiệp của em. Chính vì nó mà em đi học cao học, và mặc dù có thể nó không quan trọng như việc được lọt vào top bốn, nhưng tình cờ em lại yêu thích nó đấy.”

“Anh biết em yêu thích nó. Anh chỉ nghĩ rằng chưa biết chừng em lại muốn yêu thích nó từ xa một chút” Anh huých vào người cô và tủm tỉm cười.

Cô săm soi nhìn anh. “Anh đang ám chỉ điều gì thế?”

Anh cố gắng kéo cô nằm lên trên anh, nhưng cô oằn ra.

Anh thở dài. “Nào anh có ám chỉ gì ghê gớm lắm đâu Brooke. Có lẽ nếu em không lo lắng căng thẳng về giờ giấc và lịch làm việc của em đến thế thì em sẽ có thể được nghỉ ngơi đôi chút. Có thể đồng hành với anh nhiều hơn, đến những sự kiện chẳng hạn?”

Cô im lặng.

“Em giận đấy à?” anh hỏi và với tay tìm tay cô.

“Em không giận” cô nói dối. “Em có cảm giác như em đang cố rất nhiều để cân bằng giữa công việc của em và mọi việc đang diễn ra với anh. Chúng mình cùng nhau đi chương trình Leno này, và bữa tiệc Friday Night Lights này, và bữa tiệc sinh nhật Kristen Stewart ở Miami, và Bonnaroo (1) nữa. Em ghé vào phòng thu những đêm anh làm việc muộn. Em không biết liệu còn có gì mà em có thể làm hơn được nữa không, nhưng em chắc chắn một điều rằng đáp án không phải là từ bỏ sự nghiệp của em và lẽo đẽo theo anh đi khắp nơi. Em không nghĩ anh sẽ thích thú gì với điều đó dù rằng ban đầu có thể sẽ vui đến đâu đi chăng nữa, và nói thật lòng, em nghĩ rằng em sẽ chẳng thể tôn trọng bản thân mình nếu em làm như thế?”

(1) Liên hoan Âm nhạc & Nghệ thuật Bonnaroo: liên hoan âm nhạc thường niên được tổ chức tại công viên Great stage, thành phố Manchester, bang Tennessee.

“Thì hãy cứ cân nhắc điều đó một chút” anh nói trong lúc cởi áo sơ mi ra và đi về phía buồng tắm. ‘‘Hứa với anh thế nhé.”

Tiếng nước rào rào từ vòi hoa sen át mất câu trả lời của cô. Brooke quyết định gạt vấn đề ra khỏi đầu cô trong tối nay, họ chưa cần phải quyết định gì hết, và nếu chỉ vì họ không nhất trí ở một điểm thì không có nghĩa là tất cả mọi việc đều hỏng bét.

Brooke cởi đồ, kéo rèm che bồn tắm và trèo vào.

“Vì đâu mà anh lại có diễm phúc này nhỉ?” Julian hỏi qua đ


The Soda Pop