Old school Easter eggs.
Đêm qua anh ở đâu? – Lauren Weisberger

Đêm qua anh ở đâu? – Lauren Weisberger

Tác giả: Lauren Weisberger

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328385

Bình chọn: 8.00/10/838 lượt.

ôi mắt nheo nheo. Cả khuôn mặt anh đầy bọt xà phòng.

“Vì thực tế là chúng mình có gần nửa tiếng nữa để sửa soạn,” Brooke đáp trong lúc vặn vòi nước nóng lên mức to nhất.

Julian kêu thét. “Xin hãy rủ chút lòng thương!”

Cô chuồi qua anh, nhận bộ ngực đầy xà phòng của anh áp lên ngực mình, và lập tức chiếm lấy vòi nước nóng. “Aaaa. Thích quá”

Julian giả bộ hờn dỗi và lùi về phía cuối bồn tắm. Brooke cười to. “Lại đây anh,” cô bảo, dù cô biết rằng anh chỉ có thể chịu được nước âm ấm mà thôi. “Có thừa nước nóng cho cả hai chúng mình đây này.”

Cô bóp một chút dầu gội lên bàn tay, chỉnh lại cho nước âm ấm và hôn lên má anh. “Được rồi đấy, anh yêu.” Cô lại chuồi qua anh và tủm tìm cười trong lúc anh rón rén bước vào dưới dòng nước. Cô vò cho dầu gội cho bông bọt trên tóc và chăm chăm nhìn Julian thích thú với dòng nước ấm.

Đó là một trong hàng trăm, có thể là hàng ngàn những chi tiết nhỏ nhặt mà họ biết về nhau, và sự thân thuộc ấy chưa bao giờ thôi làm Brooke hân hoan vui sướng. Cô thích nghĩ rằng ắt hẳn cô là người duy nhất trên đời biết Julian ghét dầm mình trong nước nóng -tắm bồn, tắm vòi sen, tắm bể sục, tắm suối nước nóng, anh cẩn thận tránh xa tất cả những thứ đó – nhưng lại có thể chịu được khí hậu nóng ẩm oi bức mà không hề than phiền; và anh còn tự ình là “người ăn nóng uống sôi”, nếu đặt một tách cà phê nóng bỏng trước mặt anh, anh có thể dốc tuột qua thực quản mà không cần nếm thử; và rằng anh chịu đau cực kỳ giỏi, bằng chứng là một lần anh bị gãy khớp cổ chân và anh không phản ứng gì ngoài một câu ngắn gọn “Chết tiệt!”, thế nhưng lại la hét quằn quại như một bé gái khi Brooke định nhổ một sợi lông mày mọc không đúng chỗ. Ngay cả lúc này, khi người anh xoa đầy bọt, cô biết rằng anh vẫn thích dùng xà phòng bánh hơn là sữa tắm, và anh sẽ dùng bất kỳ loại xà phòng nào người ta đưa cho anh, miễn là đừng có mùi oải hương hay tệ hơn là mùi bưởi.

Cô nhoài sang hôn lên bên má lởm chởm râu chưa cạo của anh và bị một tia nước bắn vào mắt.

“Đáng đời nhé,” Julian nói và vỗ nhẹ lên mông cô. “Để dạy cho em biết đừng có dây vào nghệ sĩ top bốn.”

“Thế Ngài Top Bốn nghĩ sao về một chuyến tàu nhanh nhỉ?”

Julian hôn đáp lại cô nhưng rồi đứng bước ra khỏi vòi sen. “Anh sẽ không phân trần với cha em rằng chúng mình đến dự tiệc mừng ông ấy muộn là bởi vì con gái ông ấy nhảy bổ vào anh trong phòng tắm đâu đấy nhé.”

Brooke phá lên cười. “Anh là đồ èo uột.”

Khi họ tới nơi thì Cynthia đã ở nhà hàng rồi, chị đang xăng xái đi lại trong phòng đặt riêng như cơn lốc xoáy tràn trề sinh lực và mệnh lệnh. Họ ăn ở nhà hàng Ponzu, theo Cynthia thì đấy là nhà hàng mới tân thời nhất ở khu vực Đống Nam Pennsylvania. Theo Randy thì nơi này dùng từ “phong vị Á châu hỗn hợp” để miêu tả cái nỗ lực quá tham vọng của họ khi làm món sushi và món nướng teriyaki của Nhật, món nem rán lấy cảm hứng từ Việt Nam, món miến trộn của Thái Lan mà rất ít người Thái nhận ra, và một món gà xào súp lơ xanh “đặc sản” mà chẳng khác gì món gà từ quán đồ Tàu giao tận nhà anh vẫn đặt. Dường như chẳng ai buồn để ý rằng chả có món nào thực sự là món có phong vị hỗn hợp cả, vậy nên bốn người bọn họ mồm miệng kín bưng và lập tức bắt tay vào việc.

Các chàng trai treo hai dải giấy bạc giống nhau mang dòng chữ MỪNG SINH NHẬT THỨ 65! và CHÚC MỪNG NGÀY NGHỈ HƯU, trong lúc đó Brooke và Michelle cắm hoa Cynthia mua vào những chiếc bình thủy tinh của nhà hàng, đủ để đặt lên mỗi bàn hai lọ. Họ chỉ vừa mới cắm xong mẻ đầu thì Michelle hỏi, “Cô đã nghĩ xem sẽ làm gì với chừng ấy tiền chưa?”

Brooke sửng sốt đến nỗi suýt nữa làm rơi chiếc kéo. Trước đấy cô và Michelle chưa bao giờ nói với nhau chuyện gì riêng tư cả, và bàn bạc về tiềm năng tài chính của Julian dường như hoàn toàn không thích hợp.

“Ồ, chị biết không, bọn em còn cả tấn những khoản vay thời sinh viên phải hoàn lại và hàng đống hóa đơn phải thanh toán. Chả ngon như mình tưởng đâu.” Cô nhún vai.

Michelle thay một bông hồng bằng một bông mẫu đơn và nghênh đầu sang một bên để ngắm nghía tác phẩm của mình. “Thôi mà, Brooke, đừng có tự dối mình. Hai cô cậu rồi sẽ ngập trong đống tiền ấy chứ!”

Brooke chẳng biết phải nói gì đáp lại, thế nên cô chỉ cười trừ.

Tất cả bạn hữu của cha cô và Cynthia đến lúc sáu giờ đúng và vừa đi đi lại lại vừa tóp tép những món khai vị và nhâm nhi rượu vang. Lúc cha Brooke xuất hiện ở cái mà ông đã biết tỏng là bữa tiệc “bất ngờ” dành cho ông thì đám đông mới tỏ vẻ tiệc tùng đúng điệu. Họ chứng tỏ điều ấy khi ông Greene được chủ nhà hàng dẫn vào phòng hậu và mọi người đồng thanh hô “Ngạc nhiên chưa!” và “Chúc mừng!” và cha cô lặp lại những phản ứng thông thường của những người giả bộ ngạc nhiên vì bữa tiệc bất ngờ mà chả-còn-gì-là-bất-ngờ-cả. Ồng cầm ly rượu vang do Cynthia trao cho và nốc sạch với nỗ lực đầy quyết tâm hưởng thụ bữa tiệc, mặc dù Brooke biết rằng ông thích ở nhà chuẩn bị để dự chương trình thi đâu giao hữu thế thao trước mùa giải vào Chủ nhật hơn.

Thật may Cynthia đã sắp xếp để nâng cốc chúc mừng ngay trong giờ uống cocktail, Brooke là người hay bồn chồn khi phát