Đêm qua anh ở đâu? – Lauren Weisberger

Đêm qua anh ở đâu? – Lauren Weisberger

Tác giả: Lauren Weisberger

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328932

Bình chọn: 7.5.00/10/893 lượt.

át.

“Đây là truyền hình trực tiếp và phát sóng toàn quốc,” Julian đáp lại, mắt anh nhìn thẳng phía trước. Trông anh còn nhợt nhạt hơn lúc trước đó nữa, và Brooke thầm cầu khẩn rằng anh sẽ không nôn thốc nôn tháo một lần nữa.

Cô lấy một gói viên nhai Pepto (5) trong ví ra, kín đáo tách hai viên từ vỉ và ấn vào tay Julian. “Anh nhai những viên này đi,” cô nói nhỏ.

(5) Pepto: viên thuốc dạng nhai để giảm các triệu chứng ợ hơi nóng, khó tiêu, buồn nôn, tiêu chảy và một số triệu chứng khó chịu khác.

Họ đi qua vài trường quay, tất cả đều phả ra hơi lạnh buốt làm mát cho các phóng viên truyền hình dưới ánh đèn sân khâu nóng rực, và Julian siết mạnh tay hơn. Họ quẹo góc, đi qua một chỗ trông tựa như một mỹ viện tạm thời nơi có ba người phụ nữ đang sắp xếp vật dụng làm tóc và trang điểm, và được dẫn vào một phòng có vài chiếc ghế bành, hai chiếc đi văng kiểu uyên ương và một bữa ăn sáng nhẹ tự chọn. Trước đấy Brooke chưa bước chân vào bất kỳ một phòng xanh dành riêng nào bao giờ, và mặc dù căn phòng này mang tên như thế trên cửa nhưng mọi thứ trong phòng được trang hoàng với gam màu be và màu tím hoa cà. Chỉ có mỗi Julian là xanh lét.

“Cậu ấy đến rồi kìa!” Leo oang oang, giọng gã phải to hơn mức cần thiết đến ba mươi đề-xi-ben chứ không ít.

“Tôi sẽ, ờ, quay lại đưa anh vào làm tóc và trang điểm ngay khi các thành viên khác của ban nhạc có mặt ở đấy,” cậu phục vụ nói với vẻ lúng túng. “Hãy, hừm, uống chút cà phê hoặc gì đó.” Cậu ta biến nhanh.

“Julian, sáng nay chúng mình sao nhỉ? Cậu sẵn sàng chưa? Trông như cậu chưa sẵn sàng thì phải. Cậu có ổn không đấy?”

Julian gật đầu, Brooke thấy anh có vẻ không vui khi gặp Leo hệt như cô. “Ổn,” anh lẩm bẩm.

Leo vỗ lên lưng Julian rồi kéo anh về phía hành lang để chuyện trò khích lệ. Brooke tự lấy ình một ly cà phê và ngồi vào một chiếc ghế ở góc cách xa mọi người nhất. Cô quan sát căn phòng và cố gắng phỏng đoán về những vị khách mời buổi sáng hôm đó: một bé gái, xét cả chiếc vĩ cầm mà cô bé giữ chặt lẫn thái độ kiêu kỳ thì có vẻ đó là một thần đồng âm nhạc, biên tập viên của một tạp chí nam giới đang cùng người làm PR của mình tập nói về mười mẹo giảm cân mà anh ta dự định sẽ thảo luận trong chương trình; một tác giả nổi tiếng với các cuốn truyện dành cho nữ giới đang cầm cuốn sách mới nhất của cô ta trên một tay và điện thoại trên tay kia, trông tẻ ngắt tẻ ngơ trong lúc lướt qua danh sách các cuộc gọi.

Những thành viên khác của bạn nhạc đến rải rác trong vòng mười lăm phút sau, mỗi người khéo sao đều xuất hiện với vẻ vừa mệt mỏi vừa phấn khích. Họ xì xụp uống cà phê rồi lần lượt vào phòng trang điểm làm tóc, và trước khi Brooke kịp đánh giá thêm lần nữa xem Julian có trụ nổi không thì họ đã bị đẩy vào vũ điệu chào mừng những người hâm mộ và kiểm tra âm thanh lần cuối. Đó là một buổi sáng mùa thu se lạnh và khán giả cực kỳ đông đảo. Vào lúc họ bắt đầu diễn, đúng tám giờ sáng, khán giả đã lên đến trên một ngàn người, hầu hết là nữ giới ở độ tuổi từ mười hai đến năm mươi, và dường như tất cả mọi người đều hô to tên Julian. Brooke chằm chằm nhìn vào màn hình trong phòng xanh, cố nhắc nhỏ mình rằng Julian – vào chính thời khắc này – đang có mặt trên màn hình khắp nước Mỹ, thì cậu phục vụ đến hỏi cô có muốn xem phần phỏng vấn bên trong trường quay không.

Brooke đứng phắt lên theo chân cậu trai trẻ xuống một tầng cầu thang để vào trong trường quay quen thuộc mà cô nhận ra do nhiều năm xem chương trình này. Hơi lạnh tức thời ập vào người cô.

“Ôi, trường quay đẹp quá. Vì lý do nào đó mà tôi cứ nghĩ họ sẽ phỏng vấn anh ấy bên ngoài trước mặt khán giả cơ.”

Cậu phục vụ giơ vài ngón tay lên tai nghe, lắng nghe và gật đầu. Cậu ta quay lại phía Brooke nhưng dường như không thực sự nhìn cô. “Bình thường họ sẽ làm như thế nhưng hôm nay gió đập phá micro.”

“Rõ rồi,” Brooke nói.

“Chị có thể ngồi ngay đấy,” cậu ta nói và chỉ một chiếc ghế gập giữa hai máy quay đồ sộ. “Giây lát nữa thôi họ sẽ vào và lên hình” cậu ta xem đồng hồ bấm giờ treo trên một sợi dây quàng quanh cổ – “chưa đầy hai phút nữa thôi. Điện thoại di động của chị tắt rồi đấy chứ?”

“Ờ, tôi bỏ nó ở tầng trên rồi. Ồ, chỗ này hay quá nhỉ!” Brooke nói. Trước đấy cô chưa từng đến trường quay truyền hình nào, nói gì đến một trường quay nổi tiếng như thế này. Có cảm giác hơi hồi hộp khi ngồi đó quan sát những người quay phim và những người làm kỹ thuật âm thanh và các nhà sản xuất đeo tai nghe chạy nhốn nháo xung quanh để chuẩn bị. Cô đang quan sát một người đàn ông thay những chiếc đệm ghế đi văng lồng phồng bằng những cái khác nhỏ và căng hơn thì một luồng không khí bên ngoài đột ngột tràn vào cùng với tiếng huyên náo. Khoảng một tá người bước qua cánh cửa trường quay và Brooke trông thấy Julian được kèm sát hai bên là Matt Lauer và Meredith Vieira (6). Trông anh hơi bối rối và lấm tấm mồ hôi phía trên môi, nhưng anh đang cười vì cái gì đó và lắc đầu.

(6) Hai người dẫn chương trình Today.

“Một phút ba mươi giây!” một giọng nữ oang oang trên loa.

Nhóm người bưóc vào ngay trước mặt cô, và trong giấy lát Brooke chỉ dán


Duck hunt