Snack's 1967
Đêm qua anh ở đâu? – Lauren Weisberger

Đêm qua anh ở đâu? – Lauren Weisberger

Tác giả: Lauren Weisberger

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328854

Bình chọn: 7.5.00/10/885 lượt.

giọng. “Tôi vẫn chưa nói với cậu ấy. Tôi đồ rằng cậu ấy sẽ bực lắm, và tôi muốn nói với cô trước.”

“Ôi Chúa ơi. Họ nói gì về anh ấy thế? Họ đùa cợt về mái tóc của anh ấy à? Hay là gia đình anh ấy? Hay là có ả đàng điếm tai tiếng nào đó trong quá khứ của anh ấy mới xuất hiện và khẳng định rằng…”

“Brooke, bài đó không nói về Julian. Nó nói về cô đấy.”

Im lặng. Brooke cảm thấy móng tay mình đang bấm vào lòng bàn tay, nhưng cô không thể dùng ý chí để ngăn việc đó lại.

“Cái gì về tôi cơ?” cuối cùng thì cô cũng hỏi, giọng cô gần như tiếng thì thầm.

“Đó là cả một loạt những lời đơm đặt kinh tởm,” Samara lãnh đạm nói. “Tôi muốn cô nghe được điều này từ tôi trước. Và tôi cũng muốn cô biết rằng chúng tôi đã yêu cầu nhóm tư vấn pháp lý của chúng tôi xem xét vấn đề bác lại toàn bộ bài báo đó. Chúng tôi đang xử lý vấn đề này một cách cực kỳ nghiêm túc.”

Brooke không thể buộc mình thốt nên lời. Chẳng nghi ngờ gì rằng bài báo đó hẳn phải khủng khiếp lắm, nếu không Samara đã chả vòng vo mãi thế về một mẩu tin tức vắn tắt. Cuối cùng cô nói, “Bài báo đó ở đâu? Tôi cần phải đọc nó.”

“Đó là số ra ngày mai của tạp chí Last night, nhưng cô có thể đọc trên mạng ngay bây giờ. Brooke này, hãy biết rằng tất cả mọi người ở đây ủng hộ cô, và chúng tôi hứa sẽ…”

Có lẽ đó là lần đầu tiên kể từ thời niên thiếu – và là lần đầu tiên với bất kỳ người nào ngoại trừ mẹ cô ra – Brooke cúp máy giữa chừng khi người đối thoại đang nói rồi chạy ngay đến máy tính. Chỉ mất vài giây cô tìm đã được trang báo đó và mở hai cửa sổ liền khi bức ảnh to vật trên trang chủ trưng ra hình ảnh cô và Julian đang ăn tối bên một chiếc bàn ngoài trời. Cô vắt óc cố nghĩ xem họ đang ở đâu lúc đó trước khi cô nhìn thấy biển tên phố phía hậu cảnh. Tất nhiên rồi, đó là món ăn Tây Ban Nha mà họ cùng ăn vào cái đêm đầu tiên Julian về nhà sau hôm bỏ đi giữa chừng tiệc sinh nhật của cha cô. Rồi cô bắt đầu đọc.

Đôi vợ chồng đang chia sẻ với nhau một đĩa paella tại một bàn ăn ngoài trời của Hell’s Kitchen có lẽ trông giống như bao người khác, nhưng những người biết thì nhận ra họ là ca sĩ kiêm nhạc sĩ mới nổi Julian Alter và Brooke, người vợ anh cưới đã lâu. Album đầu tay của Alter đã áp đảo trên các bảng xếp hạng, và nụ cười má lúm đống tiền bẽn lẽn như cậu trai mới lớn của anh đã làm những người hâm mộ phái nữ ở khắp đó đây phải ngây ngất. Thế nhưng người phụ nữ bên anh là ai? Và họ thích nghi thế nào với danh tiếng mới có của anh?

Không hòa thuận, theo một

Chương 10 – Phần 2

Giọng mẹ cô phá vỡ sự im lặng lúng túng và Michelle chạy vội khỏi đó với đĩa pho mát. “Đang nói chuyện gì ở đây thế con?” bà vừa hỏi vừa hôn lên tóc Brooke. “Mẹ nhẹ cả người vì con đã tiếp quản cái vụ mời khách này! Năm này qua năm khác càng ngày càng cô đơn khi tất cả các con chỉ toàn đến nhà bố.”

Brooke không nói với mẹ cô rằng lý do duy nhất mà cô tình nguyện nấu bữa tối lễ Tạ ơn năm nay là vì cha cô và Cynthia đến nhà Cynthia ở bang Arizona. Hơn nữa, cũng hay khi cảm thấy mình đã là một người lớn thực thụ, dù rằng chỉ trong một buổi chiều.

“Vâng, à, để xem sau khi mẹ nếm món gà tây thì mẹ còn nói thế được không nhé,” Brooke bảo.

Chuông cửa reo, và Ella bắt đầu khóc thét trong phòng ngủ.

Tất cả mọi người tản mát: Randy và Michelle vào coi Ella, Julian đi mở chai rượu vang nữa, và bà Green đi theo Brooke ra cửa.

“Nhắc lại ẹ những người bạn này là ai được không?” bà yêu cầu. “Mẹ biết rằng con đã nói trước ẹ rồi, nhưng mẹ không thể nhớ được.”

“Neha và con cùng học cao học với nhau và bạn ấy bây giờ làm bác sĩ dinh dưỡng cho sản phụ trước khi sinh tại một phòng khám phụ khoa ở Brookline. Rohan chồng bạn ấy là kế toán, và họ sống ở Boston khoảng ba năm nay rồi. Gia đình cả hai bên đều ở Ấn Độ, vì vậy họ không ăn mừng lễ Tạ ơn, nhưng con nghĩ mời thêm họ sẽ vui hơn,” Brooke thì thầm trong lúc họ đứng ở tiền sảnh.

Mẹ cô gật gật đầu. Brooke biết rằng bà chẳng nhớ nổi lấy một nửa những điều cô nói và thể nào cũng sẽ hỏi lại Neha và Rohan toàn bộ câu chuyện đó.

Brooke mở cửa và Neha lập tức chuồi vào để ôm một cái thắm thiết. “Mình không thể tưởng tượng được đã bao nhiêu thời gian trôi qua rồi! Sao mà chúng mình lại không gặp nhau thường xuyên hơn nhỉ?”

Brooke ôm lại cô và nhón gót chân hôn lên má Rohan. “Vào thôi, các bạn ơi. Neha, Rohan, đây là mẹ tớ. Mẹ ơi, đây là những người bạn thời xa xưa.”

Neha cười to. “Xưa là khi ta hai mươi và vẫn còn nóng bỏng phải không?”

“Ừ, chúng mình mặc áo blu và đi guốc của phòng thí nghiệm đẹp hơn ai hết. Nào, đưa mình treo áo cho cậu,” Brooke nói trong lúc dẫn họ vào phòng.

Julian từ căn bếp nhỏ hẹp nhô ra. “Chào cậu,” anh vừa nói vừa bắt tay Rohan và vỗ vào vai anh này. “Rất vui được gặp cậu. Mọi việc ra sao?” Trông Julian thật bảnh trong chiếc quần jean đen và áo len cashmere xám dệt trơn cùng đôi giày thể thao cổ điển. Da anh ửng màu nắng L.A. và mặc dù rất mệt mỏi nhưng ánh mắt anh lanh lợi và anh đi lại với sự tự tin thoải mái mà Brooke chỉ mới nhận thấy gần đây.

Rohan liếc nhìn chiếc quần vải chéo thô màu xanh đen của mình, cái sơ mi cắm