Đến lượt em yêu anh
Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 326384
Bình chọn: 8.00/10/638 lượt.
1-52 (53)Lâm Cảnh Nguyệt có chút khổ não, bọn họ hiện tại có thể xem là gì đây? Thật không thể hiểu nổi. Cô vò tóc bước vào công ty, vừa vào cửa, có chút sững sờ, chẳng nhẽ cô đi nhầm ?Lui về nhìn lại một chút, không nhầm mà! Nhưng có ai giải thích cho cô biết vì sao phòng làm việc luôn yên tĩnh lại đột nhiên xuất hiện nhiều khuôn mặt phấn khởi như vậy chứ ?“Cảnh Nguyệt, bạn đến rôi!” Trần Huyễn tinh mắt, vừa nhìn thấy cô liền hưng phấn chạy đến, bắt lấy cánh tay của cô lắc mạnh: “Bạn biết không, kỹ thuật viên cao cấp điều từ thành phố S tới, đặc biệt đẹp trai! So với ông chủ của chúng ta cũng không kém!”“Đúng vậy đó, Cảnh Nguyệt, bạn chưa nhìn thấy, anh ta mới từ đây đi, nhìn thật là người dịu dàng đó.” Đồng nghiệp Tiểu Vương mặt hoa si.“Không sao, Cảnh Nguyệt, anh ta phải đến phòng làm việc của ông chủ, một chút bạn lên làm việc thì có thể nhìn thấy thôi!” Trần Huyễn sờ sờ đầu cô, thầm than, đứa nhỏ này thật đúng là tốt số mà! “Mau lên đi, đảm bảo sẽ được nhìn thấy trai đẹp.” Trần Huyễn đẩy Lâm Cảnh Nguyệt có chút đờ đẫn một cái, ghé vào bên tai cô nói nhỏ: “Có cơ hội nhớ chụp vài tấm ảnh nha!”Lúc này, trong đầu Lam Cảnh Nguyệt đã rầm rầm vang dội, Trần Huyễn ở bên tai líu ríu gì cô cũng không nghe được. Kỹ thuật viên cao cấp, Hàn Mộ Vân. Hắn cuối cùng đã đến! Cô làm sao gặp hắn? Làm thế nào đối mặt với người này?Cô khiếp đảm, cô không dám đi lên, cô sợ nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú nhu hòa kia. Kiếp trước, người kia là suối Hắn nói chắc chắn như vậy, tuyệt tình như vậy, không một tia do dự, đem một tia hi vọng cuối cùng của cô đập vỡ, cứng rắn kéo cô vào trong địa ngục. Hàn Mộ Vân, Hàn Mộ Vân, Lâm Cảnh Nguyệt nắm chặt tay, chân cũng bắt đầu run lên, một bước cũng nhấc không nổi.“Cảnh Nguyệt, mau lên đi, không lên sẽ bị trễ!” Trần Huyễn đẩy phía sau cô một cái, trong lòng có chút kỳ quái, theo cá tính của Cảnh Nguyệt tuy nói có thể không hưng phấn giống như bọn họ, nhưng cũng nên có chút ngạc nhiên chứ, nhưng bây giờ cô ấy lại không hề có những thứ biểu hiện kia, ngược lại có chút đáng sợ.Sợ? Trần Huyễn lắc đầu, làm sao có thể? Đừng nói Cảnh Nguyệt không biết kỹ sư mới tới, coi như biết cũng không có gì phải sợ. CHƯƠNG 1-52 (54)Lâm Cảnh Nguyệt chóng mặt lên lầu, ánh mắt trống rỗng vô hồn, cô vốn đã cho rằng bản thân đã không còn vướng bận những chuyện trước kia, cho dù đó là chuyện đau thấu tâm can, nhưng dù sao cũng trải qua một kiếp, từ sau khi sống lại cũng không nghĩ sẽ quên, nhưng hôm nay, khi nghe tin hắn tới, tất cả kí ức như tràn về trong đầu cô, nhiều đến mức cô có chút không thể chống đỡ.Cô vẫn chưa có chuẩn bị sẵn sàng.Lâm Cảnh Nguyệt mở máy tính, ngơ ngác nhìn vào màn hình không biết đang suy nghĩ việc gì.Điện thoại nội bộ chợt vang lên, âm thanh the thé, Lâm Cảnh Nguyệt kinh hãi toát mồ hôi lạnh, cô khẽ thở dốc một hơi mới nhận điện: “Hai chén cà ri…Trà đến phòng làm việc của tôi.” Âm thanh trầm thấp của Hà Tử Nghiệp quanh quẩn bên tai, gọi về chút thần trí của cô.“Vâng…” Mặc dù cô ra sức kiềm chế, thanh âm vẫn có chút run run. Nhạy cảm như Hà Tử Nghiệp vì sao không nhận ra được: “Cô bị sao vậy?”“À? Không có, không có gì.” Lâm Cảnh Nguyệt ổn định tinh thần: “Trà sẽ nhanh được đưa vào.”Hà Tử Nghiệp cúp điện thoại, ánh mắt mang theo vẻ suy tư, nhưng cẩn thận nghĩ một chút, cô thư ký nhỏ của anh tính tình hoạt bát, có lẽ chỉ thấy gì đó đáng sợ chút thôi. Nghĩ vậy, nét mặt anh có chút mỉm cười nhạt, tối nay phải dặn dò cô một chút, về sau không cho xem mấy thứ đáng sợ gì đó nữa.Nhìn nụ cười trên mặt Hà Tử Nghiệp, Hàn Mộ Vân có chút giật mình, bọn họ tiếp xúc cũng mấy năm, lần đầu tiên hắn thấy biểu tình này của anh…nói thế nào nhỉ, là đang mỉm cười ?Xem ra thư ký của Hà Tử Nghiệp thật không đơn giản đâu!Hàn Mộ Vân cười sáng tỏ một tiếng, thầm nghĩ lát nữa phải nhìn kỹ một chút để xem người như thế nào lại có thể khuấy đảo cảm xúc của Hà Tử Nghiệp.Lâm Cảnh Nguyệt bưng trà đến trước cửa phòng làm việc của Hà Tử Nghiệp, bồi hồi đứng một lúc lâu mới dám gõ cửa, cũng nên đối mắt, Lâm Cảnh Nguyệt thì thầm động viên trong lòng.Đây là lần đầu tiên Hàn Mộ Vân nhìn thấy Lâm Cảnh Nguyệt, cô gái bưng hai chén trà đi tới, đầu có chút thấp, cũng không ảnh hưởng đến hơi thở ngọt ngào mát mẻ của cô, váy xanh bạc hà dài đến gối, rất đơn giản tôn lên nét đẹp thanh xuân, hai mắt Hàn Mộ Vân không ngừng tỏa sáng, chợt có chút mong đợi cô gái này ngẩng đầu lên.“Lâm Cảnh Nguyêt!” Hà Tử Nghiệp ngoắc ngoắc tay với cô, vãn cảm giác đó, anh cảm thấy cô có cái gì đó không đúng. CHƯƠNG 1-52 (55)Lâm Cảnh Nguyệt khẽ cắn răng, đúng là phải ngẩng đầu lên, vốn định tâm không suy nghĩ trực tiếp đi đến bên bàn làm việc của Hà Tử Nghiệp nhưng ánh mắt vẫn không tự chủ được nhìn đến trên người Hàn Mộ Vân, người này vẫn như trong trí nhớ, dáng vẻ dịu dàng ưu nhã, tùy ý tựa vào ghế salon, động tác này xuất hiện trên người hắn miễn cưỡng cũng xem là có chút mùi vị phong lưu. Vì dừng lại hơn hai giây, cho nên nghe thấy âm thanh tức giận của Hà Tử Nghiệp: “Lâm Cảnh Nguyệt!”Một khắc khi cô ngẩng đầu, Hàn Mộ Vân liền kinh diễm. Cô gái kia đứng