Đến lượt em yêu anh
Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 326271
Bình chọn: 8.00/10/627 lượt.
đó như một búp bê xinh đẹp, thanh lệ dường như không nhiễm tục khí của trần thế. Lại ít đi một phần lạnh lẽo của búp bê, nhiều thêm một phần sinh động, chỉ liếc mắt một cái liền không thể dời đi được. Trên người của cô lại thơm nồng mùi vị tự nhiên, khiến người khác cảm thấy phấn chấn bồng bột như đắm chìm trong hơi thở của mùa xuân.Thấy Lâm Cảnh Nguyệt ngây người nhìn chằm chằm Hàn Mộ Vân , trong lòng Hà Tử Nghiệp có chút căng thẳng, ngay sau đó liền cảm thấy lửa giận ùn ùn kéo tới, cô chỉ vì nhìn một người đàn ông lại dám không nghe theo lệnh anh! Cô có đem ông chủ như anh để vào mắt không chứ?Hơn nữa, Hàn Mộ Vân có gì xem? Hà Tử Nghiệp cắn răng, người kia so sánh có thể hơn anh sao? Nhìn thể trạng đơn bạc, một trận gió cũng có thể thổi ngã, còn có làn da trắng như con gái, không có một chút an toàn! Cô vì sao lại nhìn hắn đến ngây người!“Đến Glan đặt một bàn.” Hà Tử Nghiệp gõ gõ bàn ra lệnh, nhìn dáng vẻ có chút hoảng hốt của Lâm Cảnh Nguyệt thì lửa giận trong lòng càng lớn: “Buổi trưa thư ký Lâm không cần đi, ở lại công ty thôi.” Tuyệt đối không thể để cô cùng Hàn Mộ Vân tiếp xúc nhiều, tuyệt đối không thể!“Đợi chút, Tử Nghiệp!” Hàn Mộ Vân phong độ nhẹ nhàng đứng lên, nhìn Lâm Cảnh Nguyệt gật đầu cười một cái mới chuyển sang Hà Tử Nghiệp: “Mang theo thư ký đi đi, chúng ta hai người đâu có thú vị!” giữa bọn họ đâu chỉ có quan hệ cấp trên cấp dưới, còn có quan hệ bạn hữu rất tốt, cho nên Hàn Mộ Vân trước mặt Hà Tử Nghiệp cũng rất tùy tiện.Nghe lời nói của Hàn Mộ Vân, Hà Tử Nghiệp thiếu chút nữa lật bàn, tại sao thư ký của anh phải cùng hắn ăn cơm ? Hắn cứ nằm mơ đi!“Không được!” Hà Tử Nghiệp cứng rắn cự tuyệt, anh lạnh lùng nhìn Hàn Mộ Vân: “Cô ấy còn có việc không thể đi.”“Chỉ là ăn một bữa cơm thôi, không sao đâu…không cần giận như vậy, cô nói có đúng không, người đẹp?” Hàn Mộ Vân nheo mắt cười dịu dàng, lời nói cũng rất có kỹ xảo, trong lúc lơ đãng liền khen Lâm Cảnh Nguyệt. CHƯƠNG 1-52 (56)“Không…” Hà Tử Nghiệp vừa định nói chuyện lại bị Lâm Cảnh Nguyệt cắt đứt.“Đúng vậy!” Lâm Cảnh Nguyệt cười ngọt ngào với Hàn Mộ Van, ngây thơ như đứa trẻ, ánh mắt trong suốt: “Cho tôi đi đi, ông chủ!”Chương 13: Cô đi ra ngoài cho tôi!Một câu nói của Lâm Cảnh Nguyệt khiến cho không khí trong phòng nhất thời lạnh như băng. Hà Tử Nghiệp che giấu bàn tay dưới bàn đã nắm thành quyền, gân xanh nhô ra có chút co giật, biểu hiện tâm tình giận dữ của chủ nhân.“Tôi nói không cho đi, cô đi ra ngoài cho tôi!” Hà Tử Nghiệp ra lệnh vang dội, trực tiếp phất tay đem toàn bộ tài liệu trên bàn hất ngã, anh duỗi ngón tay ra cửa, nhìn Lâm Cảnh Nguyệt gầm thét.Lời vừa ra khỏi miệng mới phát giác không đúng, anh vì sao lại phát hỏa lớn với cô như vậy ? Anh có tỉnh táo không ? lý trí đâu? Nhưng trong lòng lại không hiểu vì sao lại có cảm giác nguy cơ hình như cảnh tượng trước mắt thật quen thuộc, cũng là cô đang đứng trước mặt anh, bộ dáng đáng yêu, trong mắt ngập tràn ý cười, nhưng nụ cười cũng không phải giành cho anh!Lâm Cảnh Nguyệt xanh mặt, liếc một cái, cô cắn môi thật chặt mắt cũng đỏ lên, nhìn Hà Tử Nghiệp thật sâu, cuối cùng xoay người rời khỏi phòng làm việc.“Tử Nghiệp, anh đang làm cái gì vậy?” Hàn Mộ Vân cau mày nhìn Lâm Cảnh Nguyệt rời khỏi, có chút không đành lòng. Giọng điệu nghiêm nghị như vậy đừng nói là một cô gái nhỏ, chính hắn một đấng mày râu còn cảm thấy chói tai.“Chuyện không liên quan đến anh!” Hà Tử Nghiệp phiền não đốt một điếu thuốc, hung hăng rít một hơi mới hòa hoãn giọng nói: “Đi Glan đi!”Lần đầu tiên nhìn thấy một Hà Tử Nghiệp nóng nảy như vậy, ánh mắt Hàn Mộ Vân có chút hứng thú. Chỉ là…hắn nghiêng đầu nhìn hướng bên kia vách thủy tinh, cô thư ký nhỏ của Hà Tử Nghiệp đang cúi đầu trước bàn làm việc không biết là đang nghĩ cái gì, cảm xúc tất nhiên rất sa sút, Tại sao hắn lại cảm thấy cô rất quen thuộc?Từng giọt nước trong suốt rơi trên mặt bàn, Hàn Mộ Vân ngẩn ra, bước chân dường như không thể khống chế muốn đi tới, hắn ổn định tinh thần một chút mới có thể kìm lại động tác của mình : “Đi thôi!”, hắn cầm chìa khóa xe, giơ giơ lên với Hà Tử Nghiệp đi trước bước ra cửa.Gương mặt Hà Tử Nghiệp băng lạnh, dáng vẻ đã rất lạnh ngạnh lại càng thêm lạnh lùng, đôi môi mân chặt thành một đường thẳng. Cô khóc. CHƯƠNG 1-52 (57)Ngồi ở trong phòng của Glan, Hà Tử Nghiệp rõ ràng không có tâm trạng, bữa cơm chỉ tượng trưng gắp vài món, còn lại chỉ đều uống rượu. Hàn Mộ Vân đối với hành động uống rượu giải sầu của anh cũng bấtđắc dĩ, hai người không ở chung một thành phố, công việc cũng rất bận rộn, thật khó khăn mới gặp được nhau một lần nhưng lại gặp tình trạng này. Cũng may về sau hắn đều ở công ty làm việc, cơ hội còn nhiều, nhưng lúc này cũng nên tìm chủ đề hai người cùng có hứng thú để nói, hai người cứ ngồi như vậy thật sự qúa kỳ cục rồi.“Thư ký của anh vừa mới tốt nghiệp?” Hàn Mộ Vân giả vờ lơ đãng hỏi. Nhớ tới khuôn mặt thanh thuần của Lâm Cảnh Nguyệt khóe miệng có chút mỉm cười, hắn sâm một miếng thịt bò bít tết bỏ vào miệng nhai tỉ mỉ, giống như đang thưởng thức mùi vị riêng của thịt bò, cũng có thể lại đang nhớ c