cái cặp nhiệt độ, cười rồi nói.
– Kiểm tra xem đã hạ nhiệt chưa. Em kẹp vào đi.
Tôi ngoan ngoãn làm theo lời chị y tá. Mặt tôi cữ thẫn thờ như người không hồn. Thật sự đầu tôi lúc này đau như búa bổ, tôi cố nhớ lại tất cả những gì đã diễn ra nhưng dù có cố gắng bao nhiêu thì thứ mà tôi nhớ được chỉ là những mảng kí ức rời rạc, những âm thanh vụn vặt. Lúc đó tôi định ăn vạ, định oán trách nhưng tất cả đột nhiên trở nên chao đảo rồi chìm dần vào trong bóng tối. Tôi nghe thấy tiếng Anh Quân gọi tôi nhưng tôi không thể trả lời nổi. Tôi cảm thấy mình được nhấc bổng lên rồi tiếng bước chân anh vang lên, nghe thấy tiếng chị y tá, nghe thấy tiếng làu bàu của anh… Nhưng tất cả đều rất mơ hồ.
– Em làm gì mà sốt phừng phừng vậy? Giờ này cũng khá muộn rồi mà em còn bị ngất đi nữa, may mà có thầy Quân đưa em xuống đây.
– Em ngất đi bao lâu rồi ạ?
– Ừm cũng gần 1 tiếng đồng hồ rồi. Lần sau ốm thì nên nghỉ ở nhà, gửi đơn xin nghỉ học đến trường xin phép là được rồi, cũng không nên vận động quá sức tránh trường hợp ngất xỉu. Cũng không nên tham công tiếc việc quá, trực nhật thì để hôm sau làm cũng được mà. Lần sau em rút kinh nghiệm nha.
– Trực nhật ạ? – Tôi đần mặt
– Ừ. Thế không phải là ngày mai tới phiên em trực nhật nên hôm nay em ở lại làm thay cho ngày mai sao?
Tôi còn đang ú ớ chưa kịp trả lời thì Anh Quân đi vào với vẻ mặt tỉnh bơ, trên tay còn xách túi gì đó. Chị y tá thấy anh quay trở lại liền vội vã đứng dậy.
– A thầy Quân đây rồi, thầy đi đâu vậy?
– Tôi đi có chút việc. Thôi bây giờ có tôi ở đây được rồi, làm phiền cô quá.
– Sao thầy lại khách sáo thế, dù sao chúng ta cũng là đồng nghiệp mà, với lại hôm nay là phiên trực của tôi, cũng là trách nhiệm của tôi thôi mà.
– Cũng khá muộn rồi, lúc nãy chẳng phải cô bảo rằng chuẩn bị đi ăn sao. Bây giờ cô cứ đi đi, tôi còn một số tài liệu cần xem xét, tiện thể sẽ để ý tới em học sinh kia giúp cô. Được chứ?
Anh nở một nụ cười khiến cho chị y tá ngây ngất. Chị y tá cười cười nói nói gì đó rồi mới chịu rời đi. Ầy, tại sao ai cũng dễ dàng để cho cái đẹp che mờ mắt thế nhỉ. Thật đáng thất vọng quá đi. Anh Quân đi vào phòng, đặt cái túi lên tủ thuốc đầu giường. Lấy ra một túi đồ ăn thơm phức nhưng thật sự lúc này họng tôi đau tới mức không nuốt trôi được thứ gì.
– Tôi nói với cô y tá là do em đang sốt mà óố gắng trực nhật nên mới bị ngất đi. Ăn đi rồi uống thuốc, nói tôi nghe em làm sao.
Giọng anh không nhanh không chậm, nhẹ nhàng nhưng vẫn đủ sự uy nghiêm để bắt một đứa bướng bỉnh như tôi ăn hết chỗ đồ ăn đó. Thực ra là anh dọa gọi cho mẹ nếu như tôi không nghe lời. Thật là đáng ghét mà. Anh Quân cứ ngồi đó cầm cái điện thoại đã mở sẵn mục danh bạ trên tay cho tới khi tôi ăn xong rồi uống thuốc xong rồi mới chịu nhét chiếc điện thoại vào túi quần.
– Càu nhàu cái gì, em mà làm sao thì tôi sẽ bị “phụ huynh” quở trách. Mà mẹ em cũng đã giao nhiệm vụ trông coi quản lý em khi ở trường cho tôi rồi.
– Ý thầy là bảo mẫu?
Biết mình bị hố, anh cau mày nhìn tôi một cái, giơ tay lên định gõ đầu tôi một cái.
– Thầy không được đánh bệnh nhân, như thế là ngược đãi người bệnh. Mà thầy chẳng cần đánh thêm đâu, đầu em cũng đủ vết bầm tím rồi
– Mà có chuyện gì vậy? Tại sao người ướt nhẹp thế hả? Em có biết hôm nay chỉ có mười mấy độ thôi không?
Đang yên đang lành lại bị mắng. Tôi có làm gì đâu sao lại mắng tôi. Tôi hậm hực kể lại chuyện Mai Hương “mời” tôi đến phòng vệ sinh như thế nào, rồi nó “tặng” tôi vết bầm trên trán ra sao. Cuối cùng tôi đi đến một câu kết mà tôi cho là chuẩn xác và đúng đắn nhất từ trước tới nay.
– Chung quy tất cả là do thầy!
– Gì cơ? Sao lại đổ tại tôi?
– Nếu không phải tại thầy thích làm khó dễ cho em thì đâu đến nỗi. Hôm nay là Noel mà thầy cũng không tha, mọi hôm đã đủ tệ hại lắm rồi. Thầy quá đáng lắm. Lôi người khác ra làm trò hề thầy vui lắm hả?
Bao nhiêu dồn nén bao nhiêu uất ức bấy lâu tôi kìm hãm trong lòng giờ đây đã trôi ra hết trong một phút nông nổi. Nếu không phải quen biết từ trước thì tôi cũng không dám nói như vậy với giáo viên của mình. Tôi cảm thấy cuộc đời mình thật khôi hài. Còn gì buồn cười hơn việc ngồi than vãn kể lể trách móc một người về những gì họ đã làm cho chính kẻ đó. Nhưng kệ chứ, dù sao nói thì cũng nói ra hết rồi. Bao nhiêu “thù hận” trong lòng bị tôi tuôn ra sạch.
– Mượn gió bẻ măng hả? Định cậy ốm mà chửi xéo tôi đúng không?
– Em chỉ nói sự thật. Thầy toàn bắt em làm mấy cái vớ vẩn trò như con hề ý.
Tôi giận dỗi quay đi. Một phút, rồi hai phút. Cả tôi và Anh Quân cứ thế im lặng. Cho đến khi tôi định nói gì đó thì anh chìa ra trước mắt tôi một quả cầu tuyết màu xanh nhạt, bên trong có một cô bé đôi mắt mở to, hai má phúng phính nhìn rất đáng yêu. Cô bé mặc váy xanh ngồi trên chiếc xích đu bên cạnh một gốc cây, trong tay còn xách mội đôi giày nhỏ xíu. Tôi ngơ ngác nhìn anh, còn anh thì mặt cau có.
– Cầm lấy đi. Đền cho em đấy! Hôm nay là Noel, tôi định chọn quả cầu tuyết có ông già Noel nhưng nhìn cái điệu bộ cười toe toét của ông già Noel trông rất đáng ghét nên tôi chọn cái này. Xin lỗi vì thời gian q