Định Mệnh Là Những Chiếc Giày

Định Mệnh Là Những Chiếc Giày

Tác giả: LuTeee

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328653

Bình chọn: 7.00/10/865 lượt.

nhà B nơi tôi đang đứng chợt rung lên. Những người đang cười đùa chạy nhảy dưới sân bắt đầu chạy nhốn nháo rồi la hét. Họ chạy tán loạn, chạy xuyên qua cả cơ thể tôi. Tôi thấy cơ thể mình trở nên trong suốt và không thể cử động được. Không một ai nhìn thấy tôi, không một ai chạm được vào tôi, tôi trở nên sợ hãi. Tòa nhà B rung mạnh hơn rồi nghiêng dần nghiêng dần như chuẩn bị đổ sập xuống nơi tôi đang đứng. Ngay giây phút tuyệt vọng ấy, trong khi mà mọi người thì đang sợ hãi và bỏ chạy thì vẫn có một người bình tĩnh trầm mặc tiến gần về phía tôi.

– Anh Quân, em không cử động được… – Tôi nói gần như gào lên khi thấy Anh Quân đang nhìn mình. Tôi gọi anh bằng “anh” chứ không phải bằng “thầy” như một phản xạ.

Anh vẫn không nói gì, vẫn lãnh đạm dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn tôi như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Còn tôi thì sợ hãi tột độ, mồ hôi bắt đầu túa ra. Khi tôi nhìn thấy anh khẽ nhếch mép cười một cái cũng là lúc cả tòa nhà đổ sập xuống đầu tôi…

Tôi mở bừng mắt…

– Xin lỗi cháu, xin lỗi. – Một người đàn ông trung niên rối rít xin lỗi tôi.

Tôi nhìn ra xung quanh và thấy mình vẫn đang ngồi trên xe bus. Hóa ra nãy giờ mọi chuyện chỉ là một giấc mơ, à không, một cơn ác mộng mới đúng. nãy giờ hoàn toàn là do tôi ngủ thiếp đi trên xe bus cho đến khi người đàn ông kia tuột tay đánh rơi chiếc cặp catap vào đầu tôi. Tôi ngồi thẳng dậy, lau hết những giọt mồ hôi còn đọng lại trên trán. Tôi xuống ở bến đỗ tiếp theo nhưng đôi mắt thì vẫn dán chặt vào chiếc xe bus vừa đưa tôi trở về thời gian cho đến khi nó đi khuất. Tôi chợt hiểu ra những thứ mà từ trước tới nay tôi ngỡ rằng mình đã hoàn toàn quên lãng nhưng thực chất bằng cách nào đó nó vẫn tồn tại trong suy nghĩ tôi dù tôi không hề hay biết gì.

Bây giờ là 5h chiều, còn 2 tiếng nữa mới tới 7h. Tôi không muốn về nhà cũng không biết nên đi đâu và thế là tôi quyết định đi tới Back In Time. Tôi bật cười khi nghĩ đến cái tên này, tôi vừa trở về quá khứ xong mà. Đẩy cửa bước vào, nơi này vẫn đông đúc như thế. Vì hôm nay là một ngày đặc biệt nên tôi sẽ chọn chỗ ngồi khác với mọi khi. Tôi chọn chỗ có chiếc bàn gỗ gần khung cửa sổ màu trắng, trên đó còn có mấy chậu hoa nhỏ. Như thường lệ sẽ có một anh hoặc chị nhân viên phục vụ sẽ ra đưa menu và hỏi tôi chọn đồ cho dù tôi đã quá quen với tất cả mọi người ở đây nhưng lần này lại khác bởi chính chủ quán đích thân ra “tiếp đãi” tôi.

– Đến sớm thế? – Anh Quân ngồi xuống chiếc ghế còn trống ở phía đối diện.

– Em chào thầy.

Tôi nói rồi nhìn anh chằm chằm. Tự dưng trong đầu tôi nhớ lại giấc mơ ở trên xe bus. Gương mặt lãnh đạm, ánh mắt lạnh lẽo rồi cả nụ cười khiến tôi rùng minh.

– Em vừa đi đâu về?

– Sao ạ?

– Có chuyện gì không vui hay sao mà mắt sưng húp thế kia?

Tôi giật mình đưa tay lên chạm vào mắt rồi rối rít.

– Thật ạ?

– Không! – Anh Quân nhành mép cười – Nhưng hoe hoe đỏ thì có.

Tôi vội xé một tờ giấy ướt trên bàn rồi lau mặt.

– Lên gác đi. – Anh đứng dậy, nhét hai tay vào túi quần

– Nhưng em đói.

– Lát nữa sẽ có người mang lên cho em được chưa.

Tôi đứng dậy đi theo anh lên tầng 4. Tôi thì tò tò đi vào phòng piano còn anh thì ung dung đi ra phía vườn rồi quay lại nhìn xem tôi đang ở đâu. Thấy anh nhìn với một vẻ chờ đợi tôi lại đi về phía vườn. Anh Quân tựa hai bên khuỷu tay lên lan can, mắt dán chặt vào những bông hoa Lưu Ly rực rỡ còn tôi thì đứng ngẩn người giữa cái sân đó.

– Em ghét tôi lắm hả?

Anh Quân nói như không, giọng anh nhè nhẹ như làn gió thổi qua. Âm điệu không trầm cũng không bổng nhưng lại mang theo một chút gì đó gợn buồn. Tôi cảm thấy hơi bối rối trước câu hỏi đó của anh. Câu hỏi này không hề nằm trong dự đoán của tôi. Phải rtar lời sao đây? Nói ghét cũng không phải, bởi nhiều lúc tôi cảm thấy anh thật sự không đáng ghét như cái vẻ bề ngoài mà anh tạo ra mà nói không ghét cũng không đúng, nhiều khi tôi ghét anh kinh khủng.

– Im lặng nghĩa là có ghét?

Anh từ tốn xoay người lại về phía tôi đang đứng rồi tiếp tục nói.

– Không sao, tôi biết là em ghét tôi ngay từ lần đầu tiên chúng ta gặp ở cửa hàng giày, tôi đã mua đôi giày mà em thích. Em không phải sợ tôi sẽ chạnh lòng khi bị người khác nói ghét đâu.

Anh ngưng lại một lúc khi bác Lâm bê khay đồ ăn lên.

– Ơ bác, sao bác không gọi cháu xuống bê lên ạ?

– Thôi để bác bê, thầy trò chúng mày dạy nhau cái gì thì cứ dạy đi. Thân già này đang chán chẳng có việc gì làm đây, bao giờ bảo mẹ sang chơi với bác cho đỡ chán. Việc cửa hàng có mấy đứa nhân viên với thằng Quân lo rồi đâm ra nhàn rỗi buồn chán quá.

Bác Lâm đặt đĩa bánh ở trên mặt bàn, lầm bầm vài câu rồi đi xuống.

– Sao thầy…?

– Kệ đi, bố tôi hay thế lắm. Nói gì có khi bị ăn mắng ấy chứ. Ngày xưa cô ấy cũng bị ăn mắng chỉ vì thấy bố tôi như thế.

– Dạ? – Tôi tròn mắt khi anh nhắc đến “cô ấy”. “Cô ấy” trong lời anh nói là ai chứ?

– Cô ấy học chung với tôi ba năm cấp 3. Vào ngày đầu tiên khi tôi hoàn thành xong mảnh vườn này, tôi đã dẫn cô ấy lên đây, tỏ tình.

Anh khẽ cười, đôi mắt nhìn vô định. Tôi có thể nhìn thấy ánh mắt anh hiện lên những tia hạnh phúc. Ngày đó chắc an


Snack's 1967