vào trong phòng, chỉ vào một gian phòng, “Từ giờ trở đi, đây là phòng của cô.”
“Tôi hiện tại có việc muốn đi ra ngoài, hi vọng khi tôi trở về, cô có thể trong lúc này quét lại sạch sẻ.” Kỷ Vĩ Thần nhàn nhạt nói, ném Hạ Cảnh Điềm ngây ngốc đứng trong phòng, mà hắn thì thực sự liền đi ra ngoài.
Hạ Cảnh Điềm quay đầu lại đuổi theo bóng dáng của hắn, há to miệng, nàng là muốn nói, cái này là ý gì? Nhưng ngẫm lại có thể ở lại đây cũng tốt. Ở loại phòng này so với gian phòng nhỏ bé của nàng càng thoải mái, nghĩ xong, nàng lập tức nhìn chung quanh bắt đầu làm việc.
Để cho nàng vui nhất là ở một góc trong phòng có một máy tính, xem qua có vẻ như mới mua, chưa ai dùng qua bao giờ, nghĩ đến từ nay về sau cuộc sống thú vị hơn rồi, nàng càng thêm có động lực quét dọn, chỉ là, nàng thật không ngờ nàng lại có thể rơi vào hoàn cảnh như hôm nay, nàng và một con chim bị nhốt trong lồng son giải trí cho người khác có gì khác nhau đâu?
Chương 71: Điều Kiện
Một phen bận rộn, cả biệt thự đã rực rỡ hẳn lên rồi, gia cụ đầy đủ mọi thứ, hơn nữa toàn bộ đều là hàng cao cấp, duy nhất không được hoàn mỹ chính là không khí ở đây, một không gian lớn vắng vẻ không có một tia nhân khí, thiếu khuyết một loại hương vị của ngôi nhà, Hạ Cảnh Điềm vừa khát nước, vừa nhìn quanh phòng, trong lòng không khỏi thầm than, người có tiền xa xỉ vô độ, người không có tiền một mét vuông cũng phải bằng nửa tháng lương.
Phòng ở quá lớn, đó là chỗ duy nhất bất lợi, vì tốn thời gian quét dọn, lao động đến trưa, Hạ Cảnh Điềm đói rồi, vuốt bụng đi quanh cả tòa biệt thự, sửng sốt không có tìm được cái gì cho vào bụng, nhưng lại không dám tự tiện rời đi, chỉ phải nhàm chán lên mạng giết thời gian.
Tại lúc chạng vạng tối, cửa lớn truyền đến tiếng vang đột ngột dọa nàng nhảy dựng, nàng vừa kinh sợ, cả trái tim run bần bật, cần phải nói đây là nơi xa lạ, gần đây các biệt thự cách xa nhau, có trộm đến là khả năng rất lớn, đang lúc nàng kinh hoàng không biết nên làm sao bây giờ thì tiếng xe vang lên, nàng giật mình, hướng ngoài cửa sổ nhìn, đèn xe vọt lên tiến đến, sau đó, từ trong xe đi xuống bóng dáng Kỷ Vĩ Thần.
Khi thấy bóng dáng quen thuộc thì Hạ Cảnh Điềm trong lòng không khỏi buông lỏng, nhưng đồng thời lại khẩn cầu, đêm nay, Kỷ Vĩ Thần lại ở chỗ này qua đêm? Trong lòng nho nhỏ tê dại một chút, chỉ nghe nơi cửa truyền đến thanh âm đẩy cửa, Kỷ Vĩ Thần mang theo một vài chiếc túi tiến vào, gặp Hạ Cảnh Điềm đứng ở sô pha, liền đưa túi ném hướng về phía sô pha, lên tiếng nói!”Đây là đưa cho cô.”
Hạ Cảnh Điềm ánh mắt sáng ngời, nghĩ là cái gì ăn được, nhưng lấy ra cả người không khỏi sững sờ, dĩ nhiên là điện thoại, nàng cầm lấy điện thoại xinh đẹp, ngạc nhiên nhìn qua ngồi ở đối diện Kỷ Vĩ Thần, khó hiểu mở miệng, “Kỷ tổng, đây là?”
“Đây là phương tiện từ nay về sau tôi và cô liên lạc, điện thoại này ngoại trừ số của tôi thì không có bất cứ số điện thoại nào khác.” Ngữ khí bá đạo rơi xuống, Kỷ Vĩ Thần mệnh lệnh lên tiếng.
Hạ Cảnh Điềm hơi mở mắt, nắm trong tay điện thoại vừa sợ lại sững sờ, đây là gì nữa đây? Nàng còn đang kinh ngạc, Kỷ Vĩ Thần lên tiếng lần nữa, giọng điệu nhàn nhạt cũng không dung hoài nghi, “Tôi có ba điểm yêu cầu, hi vọng cô nhớ kỹ, thứ nhất, nửa năm này cô không được làm việc, tôi không thích đàn bà của tôi bên ngoài xuất đầu lộ diện. Thứ hai, không được can thiệp cuộc sống riêng tư của tôi, nhưng tôi có quyền trong cuộc sống riêng tư của cô, không được tiếp xúc ai khác phái trừ tôi. Thứ ba, giữ bí mật giữa chúng ta, một khi bị tiết lộ, giao dịch chấm dứt, tôi thu hồi lại tiền, cô có vấn đề gì không?” (bá đạo đến từng milimet =.=)
Hạ Cảnh Điềm trừng mắt, cố gắng nhấm nuốt tiêu hóa mấy câu nói đó, trong ba điểm này, Hạ Cảnh Điềm có thể hiểu được, đây là vì Kỷ Vĩ Thần muốn bảo vệ chính mình mà lập ra điều kiện, nhưng trong mơ hồ, có một vấn đề lại làm nàng không hiểu, nàng mấp máy môi, hỏi vấn đề cơ bản nhất, “Tôi không làm việc không phải sẽ chết đói sao?”
Kỷ Vĩ Thần nhíu mày, ngón tay thon dài giao nhau ở trước ngực, bổ sung nói rõ, “Mỗi tháng tôi cho cô năm vạn tiền lương, bất quá, những số tiền này tôi muốn cô tiêu về mặt trang phục, tôi không thích phụ nữ thấp kém lụm thượm.” Đơn giản trực tiếp, lại trực chỉ nhân tâm, Kỷ Vĩ Thần rất rõ ràng đưa ra yêu cầu, Hạ Cảnh Điềm hiện tại ăn mặc hoàn toàn như là học sinh, mỗi lần gặp nàng gương mặt trong sáng ngây thơ, đều làm cho hắn có loại ảo giác, mình giống như là kẻ cường bạo. ( @_@ !! Đúng là cường bạo con người ta còn gì)
Năm vạn tiền lương đã kích Hạ Cảnh Điềm, con số hấp dẫn vô nhân đạo nha, Hạ Cảnh Điềm đau khổ giãy dụa, nàng không phải một người ăn rồi lại nằm, lại càng không là một người hám giàu trọng tiền tài, nhưng dưới loại tình huống này, nàng duy nhất cần phải làm là đáp ứng, huống chi, nàng cũng không có lý do cự tuyệt.
Có phòng ở, có tiền không cần đi làm, tin tưởng nửa năm thời gian rất nhanh sẽ qua, chờ qua đi thời gian này, nàng cùng hắn sẽ không có bất luận cái gì dây dưa, tuy nhiên nàng cũng rất chán ghét ý nghĩ như vậy, nhưng là không thể không tiếp nhận
