ng lúc này, lại nghe thấy điện thoại vang lên, là trợ lý của hắn đang tìm hắn, nói là các đại cổ đông của công ty đã đến, hi vọng hắn lập tức đến ngay, Kỷ Vĩ Thần đơn giản lên tiếng, lập tức làm cho trợ lý đến bệnh viện một chuyến.
Bởi vì bị kim đâm đau nên kích thích Hạ Cảnh Điềm, nàng tỉnh lại, trong khoảnh khắc mở mắt, nàng mơ hồ chứng kiến bóng lưng Kỷ Vĩ Thần vừa vặn ra cửa, nàng tưởng đây là ảo giác, lắc đầu, lại phát hiện bóng dáng Kỷ Vĩ Thần đã biến mất. Nàng lại lắc đầu, trong lòng thầm trào phúng mình, nhất định không phải hắn, đợi nàng mở to mắt thì bỗng nhiên phát hiện mình đang ở bệnh viện, đây là có chuyện gì? Nhưng là đau đầu cùng cảm giác vô lực làm cho nàng không cách nào muốn nghĩ tiếp, mỏi mệt khép lại mắt.
Doãn Lê Hàn khi đi tới cửa cũng ngay lúc Kỷ Vĩ Thần sát bên người mà qua, bởi vì người đàn ông này khí chất không tầm thường, Doãn Lê Hàn không khỏi quay lại nhìn thêm một cái, vào trong phòng bệnh, nhìn thấy Hạ Cảnh Điềm mê man trên giường hắn không khỏi kinh hãi, chẳng lẽ thật là nàng?
Tìm hỏi bệnh tình Hạ Cảnh Điềm, Doãn Lê Hàn mới nhớ tới người đàn ông vừa rồi đưa nàng tới, liền hướng bác sĩ hỏi: “Chú Lưu, người đưa cô gái này tới là người nào a?”
“Chồng cô ấy a!” Bác sĩ trả lời, vừa rồi Kỷ Vĩ Thần không có phủ nhận, nên ông ấy cũng tự nhận định mình đúng.
Doãn Lê Hàn mở to mắt, cái gì? Hạ Cảnh Điềm đã kết hôn? Lần trước Hạ Cảnh Điềm không phải nói mình còn chưa có kết hôn đấy sao? Bất quá, hắn càng kinh ngạc là người đàn ông đó không hề tầm thường, bởi vì trên người anh ta có được một loại áp bách mà người bình thường không cách nào đạt tới, huống chi, xe của hắn chính là loại xe BMW mới xuất xưởng.
Mười lăm phút sau, trợ lý của Kỷ Vĩ Thần – Lâm Đào đi tới, vì Hạ Cảnh Điềm làm hết thảy thủ tục, khi đó nàng vừa mới tỉnh lại, thấy Lâm Đào thì lắp bắp kinh hãi, hắn cười nói: “Hạ tiểu thư, Kỷ tổng có hội nghị, cho nên bảo tôi đến đây.”
Chẳng lẽ thật là hắn đưa mình đến bệnh viện ? ? Hạ Cảnh Điềm miễn cưỡng lộ một vòng cười: “Cám ơn anh.”
“Không cần cảm tạ, Hạ tiểu thư hiện tại có đói không? Tôi đi mua gì ăn đến.”
“Không cần, cám ơn. Cháu hiện tại không đói bụng.” Hạ Cảnh Điềm suy yếu cười, tối hôm qua cũng trách chính mình chủ quan, lại ngủ trên ghế cả đêm, cũng không biết vì cái gì trong khoảng thời gian này chính mình luôn thất thần.
Đúng lúc này, Doãn Lê Hàn tranh thủ thời giờ xuống hỏi thăm nàng, nhìn bên cạnh nàng có người, khuôn mặt anh tuấn lại là quái lạ, bất quá, nhin tuổi của Lâm Đào đã là trung niên, hắn còn tưởng rằng là có thể là anh của Hạ Cảnh Điềm, nên lập tức rất lễ phép tiến lên ân cần thăm hỏi: “Xin chào!”
Lâm Đào càng sững sờ, nhìn qua vị bác sĩ trẻ tuổi tuấn tú, hắn ngạc nhiên cười: “Xin chào.”
“Xin hỏi đây có phải là anh trai của cô ấy!” Doãn Lê Hàn tìm hỏi.
Lâm Đào khẽ giật mình, không rõ chính mình khi nào thì biến thành người than của Hạ Cảnh Điềm rồi, đang khó xử lại nghe đến Hạ Cảnh Điềm lên tiếng trước hồi đáp: “Vâng, là anh của em!” Nói xong, hướng Lâm Đào nháy mắt, Lâm Đào lập tức hiểu, rất nhanh lộ một vòng vui vẻ: “Hi, còn cậu là bạn của Hạ Cảnh Điềm!”
Doãn Lê Hàn gặp thật là người thân của Hạ Cảnh Điềm, nhẹ gật đầu: “Tôi tên gọi là Doãn Lê Hàn, là bác sĩ ở đây.”
“Xin chào Doãn bác sĩ.” Lâm Đào nhiệt tình ha ha cười ra tiếng, trong lòng lại cảm giác rất không được tự nhiên, nói như thế nào hắn cũng muốn lớn hơn Hạ Cảnh Điềm hơn mười tuổi gì đó, làm chú thì đúng hơn.
Hai người lại nói chuyện phiếm trong chốc lát, Doãn Lê Hàn dặn dò Hạ Cảnh Điềm hảo hảo dưỡng bệnh sau rồi rời đi, nãy giờ phải diễn trò, bây giờ Lâm Đào mới tìm được chút không khí, hắn lắc đầu hướng Hạ Cảnh Điềm cười khổ nói: “Hạ tiểu thư, từ nay về sau vai diễn tồi này đừng tìm tôi đến diễn.”
“Làm khó anh, xin cám ơn.” Hạ Cảnh Điềm cười nói, nhìn xem Lâm Đào vậy có chút khôi hài, cũng không khỏi bị chọc cho vui vẻ.
“Người bạn kia đối với cô rất quan tâm a! Nhìn anh ta rất nhã nhặn.” Lâm Đào ha ha cười, đều ba mươi mấy tuổi rồi, có một số việc nhìn ra được, hơn nữa vừa rồi họ Doãn cũng rất đặc biệt với Hạ Cảnh Điềm.
“Chỉ là bạn, nhưng tôi không nghĩ anh có cái gì hiểu lầm”. Hạ Cảnh Điềm buồn rầu nói, đối với Lâm Đào nàng cũng không còn cái gì giấu diếm, anh ta hẳn là rất hiểu quan hệ của mình cùng Kỷ Vĩ Thần!
Lâm Đào nghe xong nụ cười cũng hạ xuống, nói thật Hạ tiểu thư cùng Kỷ tổng có quan hệ thế nào hắn thật đúng là nghĩ không ra, nói là tình nhân lại không giống, nói là người yêu lại càng không! Hơn nữa lần trước tại trong biệt thự nhìn thấy Hạ Cảnh Điềm như người sai vặt trong nhà, nhưng lại cũng không hoàn toàn đảm nhiệm nhiệm vụ chăm sóc chủ nhân, rốt cuộc bọn họ trong lúc đó có quan hệ gì, đã nhìn quen thị phi hắn cũng nói không chính xác rồi, nhưng có một chút, có thể khẳng định là, Hạ Cảnh Điềm so về những công cụ ấm giường trước kia của Kỷ tổng mà nói, địa vị đặc biệt một chút.
Hạ Cảnh Điềm truyền nước đến trưa, Lâm Đào cũng ở lại trong toàn bộ quá trình, cùng anh ta nói chuyện phiếm giải buồn, cũng may Lâm Đào có khiếu hài hước, nói chút ít chuyện này có thể