Đồ chơi của tổng tài

Đồ chơi của tổng tài

Tác giả: Ngân Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216121

Bình chọn: 9.5.00/10/1612 lượt.

n người vây quanh vài cô gái khêu gợi, đều xem hắn làm con mồi, nhưng là, hắn lạnh nhạt lại làm họ không dám tới gần.

Kế tiếp ba ngày, Hạ Cảnh Điềm trong phòng làm việc trôi qua có chút hỗn loạn, Đỗ Thiên Trạch không có xuất hiện nữa, điện thoại cũng không có gọi qua, đã rất lâu Hạ Cảnh Điềm đều là tắt máy, trong văn phòng lời đồn đãi vẫn không có giảm bớt, Hạ Cảnh Điềm hoàn toàn thành nhân vật của công chúng, vô luận đi đến nơi nào, ánh mắt nhìn chăm chú nàng đều đi theo ở đó, có ít người khinh bỉ, có ít người đồng tình, còn có người nói không được nhìn có vẻ hả hê, trong khoảng thời gian ngắn, Hạ Cảnh Điềm thành chủ đề trong những giờ rảnh rỗi cơm nước.

Đỗ Thiên Trạch danh tiếng không nhỏ, thực sự không phải là vì hắn là người thừa kế Đỗ thị, hắn trước kia chuyện trăng hoa đã nói không hết, hôm nay, phát sinh chuyện như vậy, nhưng trước đây hằn đều quen diễn viên người mẫu có tiếng, xinh đẹp, quyến rũ thì là chuyện rất bình thường. Hôm nay, chuyện của hắn và Hạ Cảnh Điềm hoàn toàn theo motip cô bé lọ lem và hoàng tử, làm cho bọn họ như thế nào không để ý ?

Hai ngày nghỉ đến rồi, đối với Hạ Cảnh Điềm là một thời gian nghỉ ngơi rất tốt, có thể là biết rõ Hạ Cảnh Điềm trong nội tâm phiền não, Tiểu Ngữ cùng A Nhã cũng không có gọi điện đến, Hạ Cảnh Điềm thứ bảy đều ở nhà cho tới trưa, cảm giác có chút thở không nổi, muốn đi ra ngoài giải sầu, khi đang chuẩn bị đồ dùng bỏ vào túi, không cẩn thận nhìn thấy thẻ hội viên của câu lạc bộ thể dục thể thao, Hạ Cảnh Điềm đầu óc khẽ lóe lên, nghe nói tập thể dụhc có thể giảm bớt áp lực, vì vậy, nàng không do dự gọi taxi thẳng đến phòng tập.

Đi vào phòng tập, nàng đi chỗ đầu tiên là khu cưỡi ngựa, đứng ở cửa ra vào, nhìn qua đồng cỏ ngàn mét, mười mấy con ngựa đang rong chơi thoải mái, nàng không khỏi nhớ tới lần trước cùng Đỗ Thiên Trạch đến đây, hồi tưởng lại nàng cũng có chút ít hoài niệm, đối với Đỗ Thiên Trạch người này, Hạ Cảnh Điềm đương nhiên không thể nói quên là có thể quên, hơn nữa, như vậy một người quan tâm mình bào nàng như thế nào quên được?

Cũng không biết nơi nào có dũng khí, Hạ Cảnh Điềm chọn một con, cảm giác trên lưng ngựa rất tốt, con ngựa đi chậm chạp, lúc này Hạ Cảnh Điềm cũng không sợ hãi, cảm giác hài lòng.

Nhưng vào lúc này, một con ngựa khác tiếp cận nàng, Hạ Cảnh Điềm giương mắt nhìn, hé ra một gương mặt quen thuộc, Doãn Lê Hàn tươi cười nhìn nàng.

“Hi, thật là tình cờ a!” Doãn Lê Hàn chủ động chào hỏi.

“Đúng a!”Hạ Cảnh Điềm cũng cười.

Chương 128: Trò Đùa

Từ phòng tập thể thao đi ra, Hạ Cảnh Điềm vốn định về nhà, nhưng Doãn Lê Hàn lại mời nàng uống ly trà, bởi vì chuyện với Đỗ Thiên Trạch, Hạ Cảnh Điềm tâm tình rất bực bội, suy nghĩ một chút, dù sao về đến nhà cũng không có chuyện gì làm, chẳng bằng cứ đi tán gẫu nên liền đáp ứng .

Hai người đi đến quán cà phê gần nhất, đang nhìn đến menu, một cái tên quen thuộc đánh vào mi mắt, giật mình, nàng cũng không nói lên được liền muốn loại cà phê này, đây là loại nàng thường xuyên pha cho Kỷ Vĩ Thần.

Sau khi ngồi xuống, thân là bác sĩ – Doãn Lê Hàn liếc thấy Hạ Cảnh Điềm sắc mặt không tốt, không khỏi ân cần hỏi han, “Nhìn em tâm tình nặng nề, như thế nào, có tâm sự à?”

Hạ Cảnh Điềm tay quấy cà phê ngưng lại, nàng ngẩng đầu lên, mím môi cười, “Không có.”

Doãn Lê Hàn cười cười, hắn nghĩ, đại khái nàng không muốn nói a! Doãn Lê Hàn không nói gì, không khí cũng có chút trầm mặc, Hạ Cảnh Điềm nhướng nhướng mày, đột nhiên lên tiếng nói, “Có một lần trong nhà hàng, em hình như có gặp anh.”

Doãn Lê Hàn trên mặt lập tức lộ ra hứng thú nói, “Phải không? Ở nơi nào?”

Hạ Cảnh Điềm nói tên nhà hàng, sau đó, ở phía sau bồi thêm một câu, “Lần trước anh cùng bạn gái đi chung, em không tiện qua chào hỏi.”

Doãn Lê Hàn nhíu lông mày, trên mặt biểu lộ coi như đang nhớ lại, nhưng là, nghe được Hạ Cảnh Điềm những lời này, hắn lập tức nhấc lên môi cười, “Em hiểu lầm, người kia không phải bạn gái của anh.”

Hạ Cảnh Điềm nhìn hắn, như thế nào? Nàng nghĩ sai rồi sao? Đã thấy Doãn Lê Hàn cười cười, “Đó là em họ, mới từ nước ngoài trở về.”

Hạ Cảnh Điềm lặng yên hiểu ra, “A! Nguyên lai là như vậy.” Nàng rất muốn nói, hắn và biểu muội thật sự rất xứng đôi.

“Em rất thích một mình đến phòng tập thể thao à?” Doãn Lê Hàn nhướng mi hỏi, mỗi lần gặp nàng, đều là một mình, theo lý mà nói, có rất ít cô gái một mình đến loại địa phương này.

“Không có tìm được bạn.” Hạ Cảnh Điềm nhìn hắn, nhấp một miếng cà phê, hương vị đắng làm cho nàng vặn lông mày.

Doãn Lê Hàn nhẹ chau lại mày, có chút tò mò hỏi, “Loại cà phê này vị đắng như vậy, bình thường không thích hợp các cô gái uống.”

Hạ Cảnh Điềm cười cười, nói thật, nàng cũng không yêu mến loại vị đắng này, nhưng là, lúc đang chọn, chỉ là một ý niệm phớt qua, hôm nay bị Doãn Lê Hàn nói, ngược lại không hiểu có chút bối rối, đành phải trả lời, “Em thích uống.”

“Em thật đúng là đặc biệt.” Doãn Lê Hàn không quên khen một câu.

Hai người không khí yên lặng trong chốc lát, Doãn Lê Hàn ngẩng đầu đột nhiên hỏi, “Em tối nay có thì giờ rãnh không?”

Hạ Cảnh Điềm khó hiểu nhìn


Snack's 1967