hơi, mới tìm trở lại suy nghĩ của mình, vuốt nước trên mắt nhìn thấy Doãn Lê Hàn, mới lắc lắc đầu nói, “Em không sao.”
Một bên có mấy người vụng trộm cười thầm, bởi vì đúng là chủ ý của người kia, đem Hạ Cảnh Điềm đẩy xuống nước, sau đó làm cho Doãn Lê Hàn tới diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân, cái này chẳng những có trò hay xem, còn có thể làm cho bọn họ tăng tiến cảm tình, chính là, loại này hảo ý, đối với Hạ Cảnh Điềm mà nói, thật sự là so với chết còn đáng sợ hơn, nàng thiếu một chút là chết ngạc.
Chủ nhân biệt thự cầm hai bộ quần áo khô cho bọn họ thay, Hạ Cảnh Điềm xõa tóc ẩm ướt ngồi ở trên ghế sô pha, Doãn Lê Hàn có chút thật có lỗi đi tới, “Thực xin lỗi, cho cho em sợ hãi.”
Hạ Cảnh Điềm ngẩng đầu, vừa rồi xác thực đáng sợ, nhưng là, đã qua, nàng không nghĩ mất hứng, chỉ phải cười lớn nói, “Không có việc gì, xem ra em từ nay về sau phải học bơi.” Hạ Cảnh Điềm cũng ẩn ẩn biết rõ, đây là trò đùa của bạn anh ta, bởi vì vừa rồi, nàng thật cảm giác được sau lưng có người đẩy nàng xuống.
“Đi thôi! Anh đưa em trở về.” Doãn Lê Hàn cười ra tiếng, nhìn qua gươn mặt Hạ Cảnh Điềm nhu hòa dưới ánh đèn, ánh mắt của hắn không khỏi có chút sâu sắc, vừa rồi hình ảnh nàng ôm thật chặt hắn y nguyên khắc tại trong lòng, nàng thân thể mềm mại tự dưng làm cho hắn có chút lưu luyến.
Chương 129: Tổn Thương Lẫn Nhau
Bởi vì sinh nhật kia, Hạ Cảnh Điềm cùng Doãn Lê Hàn đều cảm thấy rất quẫn bách, đưa Hạ Cảnh Điềm về nhà, Doãn Lê Hàn liền đi, trên đường, hắn còn mua thuốc cho Hạ Cảnh Điềm, bởi vì đêm khuya rơi xuống nước, hắn lo lắng Hạ Cảnh Điềm sẽ bị cảm, đối với hành động này của hắn, Hạ Cảnh Điềm cảm động trong lòng.
Nhưng mà, đêm nay có một người cũng khó ngủ, Đỗ Thiên Trạch tôn trọng lời hứa cũng sẽ không đi tìm nàng, đồng thời, có một chuyện hắn cũng cần thời gian làm rõ, chính là từ sau này khi giao du với nàng, trước kia có đùa bỡn tình cảm ai hắn cũng không cảm thấy có gánh nặng cùng trách nhiệm, bởi vì ai cũng hiểu đó là trò chơi, không ai thật tình, nhưng lần này, đối mặt với Hạ Cảnh Điềm, hắn lại nhận thấy và biết rõ hậu quả chính là phải chịu trách nhiệm cùng nàng.
Mà đồng thời, đang ở Mỹ, Kỷ Vĩ Thần cũng tại ngày thứ ba về nước, chấm dứt công tác.
Sáng sớm ba ngày sau, Hạ Cảnh Điềm như cũ đi làm bình thường, đã không có Đỗ Thiên Trạch, thế giới của nàng bình yên không ít, ở công ty rất nhiều người thấy nàng lẻ loi một mình, đều đang suy đoán, nàng không phải là bị Đỗ Thiên Trạch đá rồi chứ, từng loại suy nghĩ này đều lộ rõ trên mặt các nữ đồng sự, nhìn họ có chút hả hê, chuyện này rất nhanh đã bị mọi người quên lãng, lực chú ý của họ cũng dời đi, việc này làm cho công việc của Hạ Cảnh Điềm tốt hơn.
Ở tầng cao nhất của Đỗ thị, Đỗ Thiên Trạch khó được hưởng thụ sự yên tĩnh sau giờ trưa, mỗi khi lúc này, hắn đầy trong đầu đều là hình ảnh Hạ Cảnh Điềm, hắn nhớ quá khoảng thời gian cùng nàng vui vẻ cười đùa, yêu mến nhìn cách nàng nói chuyện, một cái nhăn mày một nụ cười cũng làm cho hắn vô cùng khó quên, có đôi khi thật sự nhịn không được, hắn lặng lẽ ở trong xe đợi nàng tan tầm, nhìn nàng cùng các đồng nghiệp cười cười nói nói, làm cho hắn an tâm, chỉ cần nàng sống tốt, với hắn mà nói, đã là một ngày rất vui.
Nhưng mà, cũng đang lúc này, cửa phòng làm việc của hắn bị đẩy ra, đi vào là một người thanh niên trẻ tuổi, chỉ thấy hắn một thân áo quần nhàn nhã, vóc dáng cao cao, trên mặt toát ra như có như không nụ cười tà, hắn đúng là bạn tốt của Đỗ Thiên Trạch ở Mĩ, một thiếu gia có gia thế bối cảnh không thua gì Đỗ Thiên Trạch.
Vừa đi vào, trông thấy ngồi ở trước bàn làm việc, Đỗ Thiên Trạch ánh mắt không thế nào hoan nghênh khi nhìn thấy hắn, hắn nhướng mi mắng, “Tiểu tử kia, cậu cũng quá không có lương tâm nha, đến T thị cũng không chủ động liên lạc với mình, nếu như không phải trên báo thấy tin tức của cậu, mình còn tưởng rằng cậu đang ở đây Mĩ đâu!”
Đỗ Thiên Trạch miễn cưỡng nhấc lên mắt, “Cậu không phải là tìm tới rồi đó sao?”
“Mình như thế nào không có cốt khí như vậy? Mỗi lần mới có lợi liền nghĩ đến cậu, tiểu tử cậu cũng quá gặp may mắn a.” Văn Bác cười nói, nhìn Đỗ Thiên Trạch híp mắt, tiếp lên tiếng, “Đêm nay biệt thự của mình có tiệc, có hứng thú tham gia không? Đêm nay mỹ nữ đều là người của giới người mẫu a!”
“Không có hứng thú.” Đỗ Thiên Trạch không chút do dự cự tuyệt.
“Là đối với phụ nữ không có hứng thú, hay là đối với tiệc của mình không có hứng thú? Mình có nên hoài nghi tâm lý của cậu không bình thường không?” Văn Bác cau mày trêu ghẹo hắn, từ vừa mới bắt đầu đi tới, hắn đã nhìn ra Đỗ Thiên Trạch thay đổi không ít, trước kia trên mặt luôn treo thần thái tự đắc kiêu ngạo, mà bây giờ, ngược lại trầm tĩnh không ít.
Đột nhiên, Văn Bác chú ý tới tờ báo trên bàn Đỗ Thiên Trạch, tiện tay cầm tới, thú vị thưởng thức hình ảnh trên tờ báo, hắn chậc chậc lên tiếng, “Một cô gái như vậy đã làm cho cậu buông tha cho cả một rừng hoa sao? Quá không đáng đi! !”
Lời của hắn vừa dứt, Đỗ Thiên Trạch ánh mắt sắc bén bắn tới, giọng điệu cảnh cáo nói: “Không cho phép vũ nhục cô ấy.”
“Ơ, còn bênh vực