ảnh Điềm trước mắt.
Hạ Cảnh Điềm mấp máy môi, ngồi ở đối diện hắn, mới lên tiếng nói, “Nói đi! Anh rốt cuộc có chuyện gì tìm tôi?”
“Bốn ngày trước vào buổi tối, em ở đâu?” Đỗ Thiên Trạch thấp giọng hỏi, nhưng sự thật, ánh mắt lại chăm chú nhìn thần sắc Hạ Cảnh Điềm, không nghĩ bỏ qua một chút tin tức.
Hạ Cảnh Điềm hồi tưởng lại, buổi tối kia đúng là nàng tham gia tiệc sinh nhật của Doãn Lê Hàn, nàng không rõ Đỗ Thiên Trạch hỏi như vậy là mục đích gì, đành phải thành thật nói, “Tôi tham gia sinh nhật một người bạn.”
Thấy Hạ Cảnh Điềm chính miệng thừa nhận, giọng điệu không khỏi tăng thêm, “Bạn kia là nam phải không?”
Hạ Cảnh Điềm nhíu nhíu mày, nhẹ gật đầu, “Ừ.”
“Các người là quan hệ gì?”
Đỗ Thiên Trạch nghiễm nhiên bộ dạng như đang thẩm vấn tội nhân, như vậy Hạ Cảnh Điềm càng chau mày, nàng khó hiểu hỏi, “Điều này rất quan trọng sao?”
Những lời này triệt để đốt lửa giận trong ngực Đỗ Thiên Trạch, hắn tức giận lên tiếng nói, “Không quan trọng sao? Bạn gái của tôi làm bạn gái người đàn ông khác dự tiệc, chẳng lẽ với tôi là không quan trọng sao?”
Đỗ Thiên Trạch trong lời nói làm cho Hạ Cảnh Điềm thần sắc cả kinh, nàng mở lớn mắt, sau nửa ngày mới nhanh phản bác lên tiếng nói, “Anh nói bậy bạ gì đó? Anh nghe ai nói lung tung ? Cũng không phải như anh nghĩ, chúng tôi chỉ là bạn bè.”
Hai chữ bạn bè lại kích khởi Đỗ Thiên Trạch càng lớn tức giận, hắn thề từ nhỏ đến lớn, còn chưa từng có tức giận như vậy qua, hắn ngăn không được gầm nhẹ lên tiếng, “Bạn bè? Bạn bè mà trong bữa tiệc lớn mật hôn môi? Bạn bè mà thân mặt khiêu vũ? Mà không biết tị hiềm sao?”
Đỗ Thiên Trạch liên tiếp chất vấn, làm Hạ Cảnh Điềm hoàn toàn kinh hãi, hắn rốt cuộc đang nói gì vậy? Hạ Cảnh Điềm mở to hai mắt, trong khoảng thời gian ngắn đã không biết phải như thế nào giải thích dưới sự tức giận tím mặt của hắn, thời gian dường như đọng lại, cả quán cà phê im ắng, Đỗ Thiên Trạch thanh âm làm cho tất cả người bán hàng cùng khách nhân ghé mắt, Hạ Cảnh Điềm chỉ là ngạc nhiên.
Đỗ Thiên Trạch hổn hển kêu lên, “Như thế nào? Chột dạ? Thừa nhận? Em vì cái gì không nói lời nào?”
Đối mặt Đỗ Thiên Trạch như vậy, Hạ Cảnh Điềm đã không biết như thế nào mở miệng, chấn kinh sau nửa ngày, đột nhiên, một tin tức chuyển qua trong óc, đúng vậy a, vì nguyên nhân đó làm cho Đỗ Thiên Trạch đối với mình hết hy vọng cũng tốt, dù sao, nàng cùng hắn hai người bất đồng thế giới, làm cho hắn rời đi thế giới của mình không phải rất tốt sao? Mà lý do này hoàn toàn đủ rồi, Hạ Cảnh Điềm rủ xuống lông mày, không phản bác, chỉ là thấp giọng nói, “Không sai, xác thực là như vậy, anh nghĩ như thế nào?” Nói xong câu đó, Hạ Cảnh Điềm đã hối hận, thương tâm hắn, mình cũng cảm thấy trong lòng đau nhức, chỉ có thể đối với Đỗ Thiên Trạch xin lỗi, thực xin lỗi. . . . . .
Đỗ Thiên Trạch đầy bụng chất vấn bởi vì câu này mà biến mất vô hình, hắn sá nộ trừng mắt nhìn Hạ Cảnh Điềm, không dám tin nhìn gương mặt thuần khiết này, nàng lại thừa nhận? Hắn còn tưởng rằng nàng sẽ phản bác, hắn còn tưởng rằng nàng sẽ cho một giải thích rất tốt, mà hắn có thể theo giải thích hợp lý kia mà tha thứ, chính là, nàng lại thừa nhận? Đây với hắn mà nói, quả thực đã đánh một đòn cảnh cáo, cho dù tâm cứng rắn mấy hắn cũng cảm thấy ngực cơ hồ không thở nổi.
Đỗ Thiên Trạch cố gắng thở dốc mấy ngụm, nhưng ngực cung cấp dưỡng khí không đủ làm cho hắn hô hấp không thuận, hắn vuốt ngực, khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo biến hình, dồn dập tiếng thở dốc vang lên, Hạ Cảnh Điềm sợ tới mức trừng lớn mắt, nàng đi nhanh lên tới, vội vàng nói, “Đỗ Thiên Trạch. . . . . .”
Vừa định muốn duỗi tay ra, lại bị Đỗ Thiên Trạch một bỏ qua, hắn lạnh giọng nói, “Cút ngay.” Nói xong, hắn không để ý ngực đau đớn, bước nhanh ra quán cà phê, ngồi vào trong xe, sau đó liền xông ra ngoài đường.
Đuổi theo ra cửa, Hạ Cảnh Điềm nhìn xe rời đi, nước mắt cũng một giây sau chảy xuống, thương tâm ủy khuất, còn có lo lắng, nàng không muốn thương tâm hắn, nàng không nghĩ . . . . . .Nhưng vì cái gì lão Thiên hết lần này tới lần khác như vậy đối đãi bọn họ?
Đỗ Thiên Trạch bệnh làm cho nàng lo lắng không thôi, nhưng lại chỉ có thể trơ mắt nhìn cỗ xe chói mắt màu đỏ biến mất ở trước mắt, Hạ Cảnh Điềm đột nhiên cũng cảm thấy ngực hít thở không thông, nàng vuốt ngực, vô lực quay lại, sau lưng người bán hàng lập tức tiến lên quan tâm, “Tiểu thư, cô không sao chứ! Có bị gì không?”
Hạ Cảnh Điềm tranh thủ thời gian lau nước mắt, lắc đầu, “Đừng lo, cám ơn.” Sau đó, lảo đảo thân thể hướng Kỷ thị đi đến.
Trở lại văn phòng, Hạ Cảnh Điềm hoang mang lo sợ, tâm loạn như ma, Đỗ Thiên Trạch gương mặt khó chịu hiển hiện trong óc, nàng tự trách bất lực, trước khi thương tâm hắn sao không nghĩ đến bệnh của hắn, hôm nay, hắn thế nào? Có thể hay không trên xe đã phát bệnh? Hắn có mang thuốc không? Tại sao phải như vậy?
Nghĩ nghĩ, Hạ Cảnh Điềm không khỏi trốn vào trong toilet, nàng cỡ nào hi vọng Đỗ Thiên Trạch có thể bình an vô sự, nếu không, nàng cả đời này cũng sẽ không tha thứ cho chính mình.
Lái xe rời đi, Đỗ Thiên Trạch trong đầu chỉ có câu trả lời tuy