Đồ chơi của tổng tài

Đồ chơi của tổng tài

Tác giả: Ngân Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216014

Bình chọn: 7.00/10/1601 lượt.

ệt tình của Hạ Cảnh Điềm…, ngực buồn bực tăng thêm, hô hấp ngắn làm cho hắn thần chí không rõ, xe nhiều lần đánh lên phía trước cỗ xe, cuối cùng, hắn trực tiếp dừng ở một bên, trong xe có thuốc, hắn lại không nghĩ uống, giờ khắc này, cảm giác đau lòng hẳn phải chết còn muốn khó chịu, chưa bao giờ biết rõ Hạ Cảnh Điềm trong thế giới của hắn lại sắm vai quan trọng như vậy, nghe được nàng thừa nhận một khắc kia, hắn cảm giác thế giới của hắn trong nháy mắt biến thành màu xám.

Tiếp theo, Đỗ Thiên Trạch không có bị phát bệnh, chỉ là bởi vì quá đột ngột mà làm cho hắn khó thở, hôm nay, ngừng lại nghỉ một lát hắn cảm giác khá hơn, tránh ở trong xe, không muốn đi, cũng không muốn động.

Chương 130: Bị Khi Dễ

Tháng chin, tháng nhấp nhoáng những cơn mưa tầm tả, đô thị huyên náo được những giọt mưa cọ rửa sạch sẽ, rơi liên miên không dứt đến buổi tối.

Hạ Cảnh Điềm tâm tình bởi vì Đỗ Thiên Trạch rời đi mà biến thành buồn bã, ngồi ở trong phòng làm việc, công việc trên tay vứt bỏ ở một bên, trên mặt ngơ ngẩn như mất hồn, không yên lòng, khi thì lại sợ hãi, nàng nhớ tới bệnh tình Đỗ Thiên Trạch khi bị phát tác sẽ rất nguy hiểm, nàng cả người đều có cảm giác phập phồng lo sợ, nếu như hắn ở nửa đường gặp chuyện không may thì làm sao bây giờ? Nếu như hắn không mang thuốc thì làm sao bây giờ? Mỗi lần nhớ tới, Hạ Cảnh Điềm đều cảm thấy lòng như bị kim đâm chảy máu, nàng gọi vào di động của hắn, đã thông, nhưng không ai tiếp, điều này làm cho nàng sợ hãi được hít thở không được.

Một mực ngồi trong văn phòng ngây ngốc, ngoài cửa sổ mưa càng làm rối loạn lòng nàng, rốt cục, nàng từ đau lòng lôi trở lại ý chí, thu thập tài liệu trên bàn rồi lấy túi xách hướng về thang máy đi đến, cả thang máy trống rỗng , nàng như quỷ hồn im ắng áp tại một góc, cả người cuộn mình thành một đoàn.

Thang máy lẳng lặng đến dưới lầu, khi cửa thang máy mở ra một khắc kia, Hạ Cảnh Điềm ngửa mặt lên không khỏi nhìn thấy ngoài cửa một bóng người đang muốn bước vào tới.

Khi Kỷ Vĩ Thần nhìn thấy bóng dáng mềm mại đó cũng không khỏi càng ngạc nhiên, từ trước đến nay không tin quỷ thần, nhưng một khắc này, hắn thật đúng là như gặp quỷ, khi thấy cô gái kia không phải ai khác, hắn càng chau khẩn lông mày, nhưng mà, Hạ Cảnh Điềm lại dường như không có phản ứng gì, nhìn thấy hắn, ánh mắt ảm đạm chỉ lược qua hắn, nàng cầm túi thất hồn lạc phách ra cửa trước, Kỷ Vĩ Thần vừa định vào thang máy thì dừng lại, Hạ Cảnh Điềm khác thường đưa tới sự chú ý của hắn.

Ánh mắt thâm thúy lẳng lặng nhìn bóng lưng đi đến cửa, ngoài đó mưa tầm tả rất to, mà cô gái kia lại không hề có ý tránh mưa, cứ như vậy bước chậm vào nó, Kỷ Vĩ Thần đôi mắt trầm xuống, cũng đi theo ra, nhìn thấy Hạ Cảnh Điềm đi vào trong mưa, khuôn mặt tuấn tú có như vậy một chớp mắt khó coi.

Bị mưa xối cảm giác xác thực làm cho Hạ Cảnh Điềm thanh tỉnh rất nhiều, nhưng ngực vẫn tự trách không bỏ qua được, ý thức dường như rời khỏi thân thể, người cũng giống như cái xác không hồn, chỉ cần nhớ tới Đỗ Thiên Trạch lúc này đang ở nơi nào đó cuộn mình, lòng của nàng như đao cắt, cảm giác gì cũng không có.

Chứng kiến Hạ Cảnh Điềm đi trong mưa, rất nhiều taxi tới gần hỏi nàng, nhưng Hạ Cảnh Điềm lại dường như không nghe thấy, nàng cứ hướng phía trước mà đi, cuối cùng họ dứt khoát chạy đi.

Khi Hạ Cảnh Điềm đi được gần một trăm mét, một chiếc xe màu đen lẳng lặng dừng ở trước mặt nàng, Kỷ Vĩ Thần từ trên xe đi xuống, một tay kéo ai đó đi trong mưa chẳng có mục đích nhét vào trong xe, đóng cửa lại, Kỷ Vĩ Thần mới ngồi vào ghế lái, nhưng hai người đã ướt đẫm.

Hạ Cảnh Điềm hoàn toàn như người gỗ, nàng biết rõ kéo nàng vào xe là Kỷ Vĩ Thần, cho nên, không có giãy dụa, ánh mắt lạnh lùng nhìn ngoài cửa sổ, so với đêm tối càng thâm hơn.

Kỷ Vĩ Thần vừa lạnh lùng vừa nộ giận nhìn chằm chằm vào cô gái như mất hồn này, vốn định lớn tiếng chê cười, nhưng khi thấy trên mặt nàng thần sắc đau xót, hắn tâm nguội lạnh cũng không khỏi khẽ giật mình, xem xét, chỉ biết nàng tâm lý chấn thương, hắn có chút khó hiểu, hắn rời đi trong ba ngày, nàng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Mang Hạ Cảnh Điềm lao thẳng về biệt thự của mình, Kỷ Vĩ Thần bỏ đi quần áo ướt đẫm, một mình đi vào phòng tắm, chờ hắn đi ra, phát hiện Hạ Cảnh Điềm vẫn còn ngây ngốc ngồi trên sô pha, hắn không khỏi tức giận kêu lên, “Cô còn không đổi quần áo khác sao?”

Tiếng gầm làm cho Hạ Cảnh Điềm gọi trở về lý trí, nàng nhướng nhướng mày, nhưng trong ánh mắt đã có nước mắt, lúc này, lòng của nàng yếu ớt như tùy thời có thể bị tổn thương, mắt đen chạm được cặp mắt tràn đầy nước, Kỷ Vĩ Thần giật mình, hắn chau khẩn lông mày, từ trong phòng khách lấy ra một áo choàng tắm ném cho nàng, “Đi tắm rửa.”

Hạ Cảnh Điềm nuốt từng ngụm nước bọt, đứng dậy, cầm lấy áo tiến vào phòng tắm, nhưng lại làm bất cứ chuyện gì đều như rôbot, từ trong phòng tắm đi ra, nàng lại một lần nữa ngồi vào sô pha, mà ngồi ở đối diện xem báo – Kỷ Vĩ Thần liếc mắt nhìn nàng.

Hạ Cảnh Điềm tóc xõa ẩm ướt, khuôn mặt nhỏ nhắn không biểu lộ tựa trên ghế, cặp mắt to trân châu vô thần nhìn vào một chỗ, cặ


Ring ring