! Như thế nào? Cậu có chuẩn bị lấy cô ấy à?” Văn Bác nụ cười trên mặt càng khinh thường.
“Có tin mình ném cậu ra ngoài không?” Đỗ Thiên Trạch không vui khẽ nói, hắn không cho phép người khác vũ nhục Hạ Cảnh Điềm.
Văn Bác nhìn hắn chăm chú, trên mặt biểu lộ vừa rồi thu lại, lập tức cười làm lành nói, “Đừng nóng giận! Lời của mình còn chưa nói xong, cậu hiểu được cô gái này sao?”
Lời của hắn làm cho Đỗ Thiên Trạch nheo lại con mắt, kéo môi lên tiếng, “Chẳng lẽ cậu biết rõ hơn mình à?”
“Mình là không biết, nhưng nói thiệt cho cậu biết, mấy ngày hôm trước mình còn thấy cô ấy, trong một bữa tiệc sinh nhật của một người bạn của mình, cậu biết cô ấy dùng thân phận gì tham gia không? Là bạn gái của bạn mình đấy, a, hiện tại đã thấy không đáng chưa.” Văn Bác vừa nói, một bên dùng ánh mắt miệt thị nhìn chằm chằm vào Đỗ Thiên Trạch, khuôn mặt đang nhăn nhó.
“Cậu nói cái gì?” Đỗ Thiên Trạch cả kinh đứng dậy ép hỏi.
Văn Bác bị bộ dáng muốn giết người làm cho hoảng sợ, tranh thủ thời gian khoát tay, “Đừng kích động, mình chỉ hảo tâm nói cho cậu biết, cậu cũng đừng đem hỏa trút lên người mình chứ.”
“Nói rõ rang xem.” Đỗ Thiên Trạch nắm chặc nắm tay, cắn răng lên tiếng, chỉ kém không có đưa một quyền đi ra.
Rất không trùng hợp, Văn Bác chính là chủ nhân khu biệt thự lần trước Doãn Lê Hàn mượn đãi tiệc, dưới sự ép hỏi của Đỗ Thiên Trạch, hắn một chữ không lọt đem tình cảnh đêm đó miêu tả lại một phen, hơn nữa, vì để cho Đỗ Thiên Trạch hết hy vọng, hắn vẫn không quên thêm mắm thêm muối, cái gì, hai người trước mặt mọi người hôn môi, khiêu vũ nhiệt tình, hơn nữa nói tới phần rơi xuống nước, hắn lại nói thành uyên ương nghịch nước, nghe xong Đỗ Thiên Trạch chỉ kém không có bị phát bệnh, nhưng tâm tình cũng mau không khống chế được.
Hắn bị đả động rồi, cũng trong lòng bài xích nghĩ, không có khả năng, không có khả năng, Hạ Cảnh Điềm sẽ không ở sau lưng mình và người khác cùng một chỗ, trong chuyện này nhất định có hiểu lầm, nhưng là, bạn tốt của hắn nói làm sao sai được, Văn Bác thấy hắn giận không kềm được, rất thức thời đi rồi, bởi vì hắn sợ Đỗ Thiên Trạch hỏa lực lan đến gần mình.
Đỗ Thiên Trạch ngây người, giật mình sửng sốt, tin tức này với hắn mà nói hoàn toàn là sấm sét giữa trời quang, hắn không thể tin được, nàng muốn không gian riêng tư là vì giấu hắn qua lại với người khác, hắn biết rõ lời nói của Văn Bác không thể tin hoàn toàn, nhưng nghe vào lỗ tai vẫn y nguyên như vậy chói tai, hắn vẫn không nhúc nhích đứng ở tại chỗ, trên mặt biểu lộ âm tình bất định, nhưng tay lại cầm thành quyền, cơ hồ bấu vào trong thịt.
Chưa từng có trải qua loại đả kích này, Đỗ Thiên Trạch có vẻ không liệu, trong lúc nhất thời, hắn không biết là nên gọi đến Hạ Cảnh Điềm hỏi cho rõ, hay là vọt tới văn phòng nàng ép hỏi, hoặc là, trước tiên đem người đàn ông kia đánh một trận rồi nói sau.
Nhưng mà, lý trí đã kéo lại, hắn lấy ra điện thoại, không chút do dự bấm số Hạ Cảnh Điềm.
Giờ này Hạ Cảnh Điềm đang ở đại sảnh Kỷ thị, nhìn điện thoại vang lên, nàng sững sờ, lấy ra, thấy là Đỗ Thiên Trạch, cả người đều ngẩn ngơ, không biết có nên tiếp hay không, tiếng chuông vang lên thật lâu, nàng mới tìm một nơi không người nghe, “Này.”
“Em bây giờ ở nơi nào?” Đỗ Thiên Trạch thanh âm không giống như trước nhẹ nhàng, có vẻ bị đè nén.
Hạ Cảnh Điềm sững sờ, nhướng mi đạo!”Tôi ở công ty.”
“20 phút sau, ở quán cà phê đối diện Kỷ thị gặp mặt.” Đỗ Thiên Trạch vừa dứt lời đã cúp máy khiến cho Hạ Cảnh Điềm không hiểu ra sao, nàng nhíu nhíu mày, không biết Đỗ Thiên Trạch đây là làm sao vậy, không phải nói một tháng không gặp mặt đấy sao? Ngẩng đầu, nàng có thể thấy quán cà phê đối diện, bây giờ là giờ làm việc, nàng có chút khó xử.
20 phút sau, Đỗ Thiên Trạch đứng ở cửa quán, nhưng Hạ Cảnh Điềm lại còn chưa tới, hắn nhíu nhíu mày, bước chân đi vào quán dừng lại, hắn đang do dự có nên đi trực tiếp phòng làm việc tìm nàng, cuối cùng, lo lắng đến nàng sẽ khó xử, hắn vẫn là gọi điện thoại cho Hạ Cảnh Điềm, yêu cầu Hạ Cảnh Điềm bây giờ lập tức xuống.
Hạ Cảnh Điềm trong văn phòng bất đắc dĩ cực kỳ, Đỗ Thiên Trạch mãnh liệt yêu cầu gặp mặt như vậy, rốt cuộc là vì chuyện gì? Nghe giọng hắn, giống như thực sự có việc, Hạ Cảnh Điềm nhìn đồng hồ, còn có một tiếng đồng hồ đã hết ban rồi, trên đầu công việc còn chưa xong, luôn mãi do dự, nàng quyết định xuống dưới gặp một mặt, nói vài lời nàng sẽ trở lại.
Đi vào quán cà phê, Hạ Cảnh Điềm liếc mắt liền thấy Đỗ Thiên Trạch ngồi ở một góc, thấy hắn thần sắc buồn bực, khuôn mặt tuấn tú nghi kị, không biết đang suy nghĩ chuyện gì.
Hạ Cảnh Điềm xuất hiện, trong nháy mắt làm cho Đỗ Thiên Trạch cảm thấy vui sướng, nhưng là, một giây sau, hắn lại ghìm nén tâm tình, hướng Hạ Cảnh Điềm lên tiếng nói, “Ngồi xuống đi!”
Hạ Cảnh Điềm đứng ở một bên, thở dài, “Anh có chuyện gì cứ nói đi! Tôi trong chốc lát còn phải trở về làm việc.”
“Chuyện này nhất thời không thể nói rõ ràng.” Đỗ Thiên Trạch liếc nhìn nàng, xẹt qua gương mặt thanh thuần của nàng, hắn đánh chết cũng không tin tưởng cô gái trong miệng Văn Bác chính là Hạ C