p môi đỏ mọng có vẻ tái nhợt, áo choàng tắm màu trắng đem nàng phụ trợ như một bức điêu khắc hoàn mỹ.
“Trở lại phòng của cô nghỉ ngơi đi.” Kỷ Vĩ Thần ngăn không được kéo môi lên tiếng.
“Để cho tôi ngồi đây là được rồi.” Hạ Cảnh Điềm cuối cùng nói một câu nói, nhưng lại nhàn nhạt .
Nàng ngồi ở trên ghế, Kỷ Vĩ Thần đứng dậy, hắn đi vào phòng của hắn, mấy ngày liên tiếp trên máy bay làm cho hắn cảm thấy mệt mỏi, trở lại trong phòng, hắn nằm trên giường mềm mại êm ái, nhưng nhắm mắt lại mà không cách nào chìm vào giấc ngủ, chỉ cần nghĩ đến trên ghế hình ảnh ai đó, hắn đã bực bội không thôi.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Hạ Cảnh Điềm còn đang gọi vào điện thoại Đỗ Thiên Trạch, nhưng lại không ai đáp, nàng sợ hãi nghĩ, có phải là Đỗ Thiên Trạch ngất ở nơi nào? Hoặc là? Nàng không dám nghĩ tiếp, nhưng đã kéo nàng hướng ra ngoài đi. . . . . .
Kỷ Vĩ Thần bước xuống lầu đã nhìn thấy Hạ Cảnh Điềm hướng ra đại sảnh đi, thân hình thon dài không khỏi bước nhanh xuống, trong chớp mắt Hạ Cảnh Điềm vừa ra khỏi cửa đã giữ nàng lại, hắn không khỏi khẽ nguyền rủa lên tiếng, “Đã trễ như vậy, cô rốt cuộc muốn đi nơi nào?”
Đã thấy Hạ Cảnh Điềm quay đầu lại, hỏi một câu, “Anh có thể giúp tôi tìm Đỗ Thiên Trạch không?”
Những lời này làm cho Kỷ Vĩ Thần nhịn không được chau khẩn lông mày, giọng điệu thản nhiên nói, “Cô tìm anh ta làm gì?”
“Anh có thể hay không thể giúp tôi tìm anh ta? Phiền anh giúp đỡ tôi, van anh. . . . . . Tôi muốn tìm anh ta. . . . . . Ta muốn xác định. . . . . . anh ấy” Hạ Cảnh Điềm nói, lại một lần nữa khóc lên, hai tay che mặt, tràn đầy bi thương, thân thể bởi vì kích động mà không ngừng run rẩy , Kỷ Vĩ Thần cảm thụ được nàng rung động, mắt sâu không khỏi nổi lên một tia dịu dàng mà ngay cả chính hắn cũng không biết, “Cô trước đến trên ghế nghỉ ngơi, tôi giúp cô liên lạc.”
Nghe thấy hắn chịu hỗ trợ, Hạ Cảnh Điềm cả người tinh thần lên, ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn khẩn thiết nhìn hắn, Kỷ Vĩ Thần tự trên bàn cầm lấy điện thoại, đứng ở cửa sổ sát đất bắt đầu gọi điện thoại, hắn chỉ là bảo Lâm Đào đi Đỗ thị hỏi một chút, chỉ chốc lát sau, Lâm Đào điện thoại đến, đáp án lại làm cho Hạ Cảnh Điềm kinh hỉ, Lâm Đào tìm hỏi Dư Thanh – trợ lý của Đỗ Thiên Trạch, Dư Thanh nói Đỗ Thiên Trạch đã về tới khách sạn, lúc này đang trong phòng nghỉ ngơi.
Đương khi Kỷ Vĩ Thần đem mấy câu nói đó truyền đạt lại cho nàng thì Hạ Cảnh Điềm cả người như sống lại, chỉ có thể dùng vui mừng lộ rõ trên nét mặt để hình dung nàng chuyển biến, nàng kinh hỉ từ trên ghế đứng lên, dồn dập hướng Kỷ Vĩ Thần xác thực hỏi, “Thật vậy chăng? Anh ấy thực sự về tới khách sạn?”
“Ừ.” Kỷ Vĩ Thần ừ nhẹ một tiếng, chứng kiến Hạ Cảnh Điềm bởi vì tin tức Đỗ Thiên Trạch mà không kìm được vui mừng, hắn vô thức có chút mất hứng .
Hạ Cảnh Điềm khi thì khóc lát lại cười, biểu lộ kích động làm cho nàng thoạt nhìn có chút nổi điên, nhưng nàng là thật sự cao hứng a! Cám ơn trời đất, Đỗ Thiên Trạch không có việc gì, nếu không, nàng không biết nên làm sao bây giờ!
“Cô xác định ngủ ở trên ghế?” Kỷ Vĩ Thần nhàn nhạt vứt xuống một câu.
Hạ Cảnh Điềm tâm tình đã khôi phục, nàng mấp máy môi, “Không sao, đã quấy rầy Kỷ tổng .”
“Chăn ở trên lấu, cô tự mà lấy.” Kỷ Vĩ Thần nói xong liền đi lên lầu.
Hạ Cảnh Điềm gật gật đầu, lại một lần nữa ngồi vào ghế, trong nội tâm treo tảng đá cuối cùng đã rơi xuống, bởi vì thật cảm xúc bị băng kín làm cho nàng cảm thấy mỏi mệt, nàng rất muốn yên tĩnh nghỉ ngơi một chút, ghé vào trên ghế nàng trầm lắng ngủ.
Trong phòng, Kỷ Vĩ Thần cảm nhận được khó chịu, vô pháp nghỉ ngơi làm cho tâm tình của hắn bực bội, Hạ Cảnh Điềm hình ảnh vừa rồi vừa mừng vừa lo tràn ngập trong đầu, vì cái gì nghe được tin Đỗ Thiên Trạch, làm cho nàng kích động như vậy? Nàng đêm nay dị thường cũng là bởi vì anh ta? Hắn chau mày, tâm tư bị những chuyện râu ria xâm nhập, làm cho hắn rất không có thói quen, lại một lần nữa nhấc lên chăn, đẩy cửa ra nhìn động tĩnh dưới lầu, im ắng , đã không có thanh âm, nàng hẳn là ngủ rồi.
Hắn cước bộ nhẹ nhàng xuống lầu, chưa bao giờ biết mình sẽ bởi vì người nào đó mà trở nên khuya khoắt sắm vai rình mò, khi thấy ai đó đang ngủ say trên ghế cuộn mình thành một đoàn, hắn môi mỏng mân lên, đi nhanh qua, bàn tay dò xét trán nóng hổi, không ngoài sở liệu, cô gái này sinh bệnh rồi, hơn nữa, sốt không phải là bình thường.
Lập tức, hắn không chút do dự bế nàng lên, trực tiếp ôm vào phòng của mình, đem nàng nhẹ đặt ở trên giường, bắt đầu tìm kiếm thuốc trong phòng.
Hạ Cảnh Điềm là vì dầm mưa mà phát sốt , Kỷ Vĩ Thần tìm vài viên thuốc, nhưng quay mắt về phía Hạ Cảnh Điềm đang ngủ say, hắn nheo lại con mắt, không biết nên như thế nào cho uống.
Đến dưới lầu rót một ly nước, hắn trở lại phòng, lại chứng kiến Hạ Cảnh Điềm bởi vì thân thể nóng sốt, mà xốc lên chăn mền, áo choàng cũng bị nàng kéo rơi dây thắt lưng, nữa bán mở, lộ ra bên trong thân thể kiều nộn, Kỷ Vĩ Thần ánh mắt đảo qua xuân quang trước mắt, không khỏi trở nên thâm hơn, dưới bụng dục vọng nguyên thủy lại bởi vì thân thể đang ngủ say mà bị căng thẳng, hắ