Duck hunt
Đồ chơi của tổng tài

Đồ chơi của tổng tài

Tác giả: Ngân Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216052

Bình chọn: 7.5.00/10/1605 lượt.

n có chút chật vật nhíu mày, thân thủ đem quần áo Hạ Cảnh Điềm kéo lại, nhìn nàng vẫn y nguyên ngủ say, hắn trước vỗ vỗ mặt của nàng, cố gắng lay tỉnh nàng, nhưng Hạ Cảnh Điềm cơ hồ sốt đến mê mang không tỉnh.

“Hạ Cảnh Điềm, tỉnh.” Kỷ Vĩ Thần có chút bất đắc dĩ lớn tiếng, hắn còn chưa từng có như vậy phục vụ người bệnh.

Gọi vài câu, Hạ Cảnh Điềm còn chưa tỉnh, hắn không khỏi có chút bực bội, nhưng nhìn nàng toàn thân nóng rực, nếu tiếp tục như vậy là không được, lập tức nghĩ tới đưa nàng đi bệnh viện, nhưng nhìn Hạ Cảnh Điềm một thân áo choàng tắm, hắn lại một lần nữa đau đầu .

Đi vào gian phòng kế bên tìm được quần áo trước kia nàng để lại, những thứ đó đều là hắn mua cho nàng, nàng lại một cái cũng không mặc qua, hắn tuy không vui hành vi không lễ phép này nhưng lúc này, cũng đành phải lấy ra cứu cấp.

Đụng chạm thân thể phụ nữ với hắn mà nói, là chuyện bình thường, nhưng trong đêm mưa thế này, ngoài cửa sổ ngẫu nhiên lại hiện lên vài tia chớp, lại làm cho hắn có loại ảo giác, chính mình như là cường bạo đang thoát y phụ nữ, chỉ cần khuôn mặt tuấn tú của hắn hiện lên chút cười tà thì đúng là giống với nhân vật trên tivi rồi.

Hạ Cảnh Điềm những chỗ tư mật, không có một chỗ hắn chưa có nhìn qua, nhưng dưới ánh đèn nhu hòa, thân thể trắng muốt lại làm cho hắn tự dưng cảm thấy khó chịu, mùi thơm đặc biệt của phụ nữ phiêu tán trong phòng, thị giác đánh sâu vào làm cho hắn có chút tham lam hít vào, không cần đụng chạm, kỳ thật hắn đã biết da thịt của nàng có bao nhiêu mềm mại, có thể suy tư nửa ngày, hay là phóng túng đầu ngón tay vuốt lên vùng da non mềm, sờ qua hạt anh đào đỏ thẫm, bụng trơn nhẵn, thắt lưng mảnh khảnh cùng với nơi tư mật hoàn toàn hiện ra trước mắt hắn, cúi xuống lửa nóng kiên quyết, hắn bị đè nén rất khó chịu.

Ấm áp, phấn nộn , hô hấp yếu ớt làm cho hắn phút chốc cảm thấy rất bình tĩnh, cái gì cũng không cần lại tự hỏi, chỉ là như vậy ngồi, nhìn nàng, sẽ không sinh ghét, sẽ không nhàm chán, chỉ là sự yên lặng cùng vui sướng tràn ngập trong lồng ngực, cảm giác rất tốt, ngoại trừ thân thể dị thường khó chịu.

Khi Kỷ Vĩ Thần hô hấp bình thường thưởng thức mỹ thể Hạ Cảnh Điềm lộ ra, thì trong lúc ngủ say nàng bản năng cảm giác được thân thể lạnh buốt, mà nhẹ nhàng ưm một tiếng, nhẹ nhàng trầm thấp như rên rỉ, lại nhanh chóng làm cho Kỷ Vĩ Thần suy nghĩ hoàn hồn, hắn không khỏi âm thầm khẽ nguyền rủa một tiếng, sau đó đem nội y mặc vào cho nàng.

Để cho tiện, hắn mặc cho Hạ Cảnh Điềm một cái váy màu lam, sau đó, ôm lấy nàng trong mê ngủ thẳng hướng xe đi đến, sợ nàng sẽ bị lạnh vì mưa còn rơi, hắn đem xe lái đến cửa, sau đó, đem nàng ôm vào trong xe, thẳng hướng bệnh viện lớn nhất phóng đi.

Trong bệnh viện, trải qua một phen xử lý, Hạ Cảnh Điềm đã đổi lại đồ ngủ trên giường bệnh, trong tay có kim tiêm, khuôn mặt yên tĩnh, mà ở một bên có một bộ dáng thần sắc cũng có chút mệt mỏi ngồi dựa tại trên ghế, cặp kia nhàn nhạt ngưng mắt nhìn người trên giường, vuốt mi tâm, hắn nhắm mắt nghỉ ngơi.

Đang muốn tiến vào trạng thái ngủ say, Kỷ Vĩ Thần lại bị một câu trầm thấp ho khan làm bừng tỉnh, hắn mở mắt ra, chỉ thấy Hạ Cảnh Điềm ho nhẹ vài tiếng, hắn đi nhanh tiến lên, thay Hạ Cảnh Điềm đắp lại chăn, khi thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt đã khôi phục vài tia hồng nhuận, hắn không khỏi trong lòng thầm giận, thật sự là phiền toái.

Trong bóng tối, Đỗ Thiên Trạch nằm ở trên giường, nhiều lần khó ngủ, trong đầu chỉ có gương mặt Hạ Cảnh Điềm, câu nói đả thương người vang ở bên tai, tự dưng nhắm trúng hắn bực bội, chưa từng có trãi qua cảm giác đau như vậy, lúc này đây, lại đau đến như thực, nguyên lai, đau khổ vì tình lại có tư vị khó chịu như vậy, hắn bắt đầu nhớ lại, lấy hình ảnh trước kia những cô gãi đã ở trước mặt hắn đau khổ cầu khẩn tình yêu .

Trời sáng, trong hỗn loạn Hạ Cảnh Điềm mở mắt ra, trên giường bệnh ngọn đèn yếu ớt kích thích mắt của nàng, làm cho nàng chưa thích ứng được, nàng ngồi dậy, nhưng mà, khi thấy chính mình một thân bệnh phục, trong tay đính kim tiêm thì nàng cả người đều kinh ngạc, giương mắt nhìn, bóng dáng trên ghế nằm dài dọa nàng nhảy dựng, cả kinh mở lớn miệng, trời ạ! Dĩ nhiên là Kỷ Vĩ Thần.

Chỉ thấy hắn ngủ rất an ổn, gương mặt tuấn tú bị bóng tối che khuất, chiếu ra hắn một nửa mặt hoàn mỹ, bộ dáng trầm tĩnh Hạ Cảnh Điềm hiếm thấy, nàng vuốt lại tóc ra sau lưng, bắt đầu nhớ lại tình huống tối hôm qua, nàng chỉ nhớ rõ chính mình ngủ ở trên ghế, nhưng mà về sau vì sao đi vào bệnh viện?

Đầu y nguyên rất đau, rất nặng, dường như đè nặng một tảng đá, nhưng trong choáng váng, như bản năng phụ nữ, nàng đột nhiên nghĩ đến, nàng vốn mặc áo choàng tắm, ánh mắt lơ đãng nhìn tới một bên, trên ghế chất mấy cái quần áo chỉnh tề, nàng cả kinh thiếu chút nữa khẽ gọi lên tiếng, trời ạ! Kỷ Vĩ Thần đã làm cái gì?

Phút chốc nàng khuôn mặt hồng lên một mảnh, vốn đầu óc đang loạn nay càng loạn thành một đoàn, nhìn nhìn lại những thứ kia quần áo, lần trước hắn mua cho của mình, nói như vậy, thật sự là hắn thay đổi quần áo? Hạ Cảnh Điềm che miệng, đầu càng hôn mê, lặng lẽ nằm vào trong c