hanh âm hơi có vẻ hiếu kỳ.
“Tan việc, đương nhiên là về nhà.” Hạ Cảnh Điềm bình tĩnh lên tiếng, không rõ Kỷ Vĩ Thần tại sao phải ở phía sau xuất hiện.
“Cùng tôi ăn một bữa cơm, như thế nào?” Lần đầu tiên , trong xe Kỷ Vĩ Thần lên tiếng mời, Hạ Cảnh Điềm quả thực không thể tin được tai mình.
Hạ Cảnh Điềm nhướng nhướng mày, đáy lòng có chút không phục, dựa vào cái gì anh mời, tôi liền phải đi? Nghĩ xong, nàng lên tiếng nói: “Thật không tiện, tôi hiện có việc.”
“Có lẽ chúng ta có thể nói chuyện về việc ứng tuyển vị trí mới của cô?” Kỷ Vĩ Thần thanh âm bay tới, ánh mắt có chút cười thản nhiên.
Hạ Cảnh Điềm hơi mở mắt, vốn nghĩ kiên trì thêm, nhưng điều kiện hấp dẫn trước mắt, nàng sao không thể không cúi đầu, nàng nhíu nhíu mày: “Ngài đáp ứng rồi?”
“Chẳng lẽ cô nghĩ ở tại ven đường nói?” Kỷ Vĩ Thần giọng điệu không cao hứng.
Hạ Cảnh Điềm khẽ giật mình, do dự một chút, cắn môi rồi ngồi vào trong xe của hắn, xe vững vàng chạy trên đường lớn. Hạ Cảnh Điềm vụng trộm liếc mắt vài lần Kỷ Vĩ Thần đang tập trung lái xe, đột nhiên nhớ tới chuyện tối ngày hôm qua, nàng hay là rất lịch sự nói một câu: “Tối hôm qua cám ơn ngài.”
“Không cần.” Kỷ Vĩ Thần kéo môi nhàn nhạt ứng một câu, thần sắc không cao hứng như vậy.
“Về phần tôi muốn ứng tuyển, tôi hi vọng Kỷ tổng có thể đáp ứng, bởi vì tôi xác thực rất muốn đổi hoàn cảnh công tác.” Hạ Cảnh Điềm khẩn cầu nói.
“Như thế nào? Ở chỗ này của tôi làm việc ủy khuất cô?” Kỷ Vĩ Thần không vui ném ra một câu.
“Không phải, bởi vì năng lực tôi không đủ.” Hạ Cảnh Điềm cứng ngắc lấy một cái lý do đi ra.
“Tôi không thích lý do qua loa tắc trách.” Kỷ Vĩ Thần cực độ không vui lên tiếng, Hạ Cảnh Điềm một chút tâm tư kia hắn đương nhiên liếc là có thể nhìn ra.
Hạ Cảnh Điềm sững sờ, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức có chút không được tự nhiên, cái miệng thốt ra chính là: “Thực xin lỗi.”
“Tôi điều cô đi bên kia, công tác chức vị thực sự không phải như trong thư đăng tuyển mà cô đọc, người cô lệ thuộc trực tiếp – thủ trưởng là tôi.” Trầm tĩnh trong xe, đột nhiên Kỷ Vĩ Thần nói đến.
Hạ Cảnh Điềm mở to mắt, cái gì? Làm trợ lý của hắn?
Ngay khi Hạ Cảnh Điềm còn cảm giác giật mình thì Kỷ Vĩ Thần lại kéo kéo môi mỏng: “Cô cũng có thể không đi, bởi vì tôi là người an bài chuyện tuyển người.”
Hạ Cảnh Điềm cho là hắn muốn đổi ý, tranh thủ thời gian lắc đầu lên tiếng nói: “Không phải, tôi muốn đi, nhưng làm trợ lý cho ngài, tôi sợ không thể ứng phó.”
“Chuyện của cô rất đơn giản, cùng với công việc ở đây tính chất là giống nhau, làm tư liệu rõ ràng chi tiết cho tôi là được.” Kỷ Vĩ Thần vừa nói xong, xe của hắn cũng vững vàng dừng ở một nhà hàng sang trọng, Hạ Cảnh Điềm sửng sốt một chút, chính là muốn nói cái gì, chỉ thấy hắn đẩy cửa xuống xe, nàng chỉ phải đi theo xuống xe, ngẩng đầu nhìn một cái nhà hàng, nàng ngơ ngác một chút.
Đi theo hắn vào những nhà hang hoa lệ xa xỉ này, Hạ Cảnh Điềm thầm nuốt nuốt nước bọt, không khỏi lòng thầm giật mình.
Kỷ Vĩ Thần muốn một gian ghế, tầm mắt không sai, có thể trực tiếp thưởng thức cách đó không xa cảnh đêm bờ sông đẹp mê người. Nhưng loại hoàn cảnh này lại làm cho Hạ Cảnh Điềm cảm giác không được tự nhiên, bởi vì gian ghế này bố trí thập phần ưu nhã, dường như là dành cho các cặp tình nhân hẹn hò.
Chọn cơm, hai người đều có chút trầm mặc, Hạ Cảnh Điềm đem ánh mắt chuyển qua ngoài cửa sổ, trông về phía xa phong cảnh bờ sông. Nhưng suy nghĩ lại loạn lên, bởi vì nàng cảm giác được đối diện, Kỷ Vĩ Thần ánh mắt không hiểu phóng trên người nàng. Nàng một mực thầm kêu, muốn dũng cảm một chút đối mặt, chính là lời nói cũng chưa nói được, khuôn mặt lại trước đỏ lên, nàng cực mất tự nhiên mím mím môi, không khí trầm mặc làm nàng hoảng hốt.
Nghĩ nghĩ, nàng nhớ tới tháng sau phải tham gia hôn lễ Lâm Lâm, vô thức lên tiếng nói: “Kỷ tổng, tháng sau tôi có thể xin vài ngày nghỉ không?”
Kỷ Vĩ Thần nhấp một miếng trà, dùng ánh mắt hỏi nàng, Hạ Cảnh Điềm mấp máy môi lên tiếng nói: “Tôi có người bạn sẽ kết hôn, tôi muốn đi tham gia hôn lễ của cô ấy.”
Hạ Cảnh Điềm nguyên lai tưởng rằng hắn sẽ không đáp ứng, đã thấy hắn gật gật đầu, mở miệng đã đáp ứng : “Có thể.”
“Thật sự?” Hạ Cảnh Điềm nhịn không được có chút tung tăng như chim sẻ.
“Trong mắt cô, tôi là một người nói không giữ lời sao?” Kỷ Vĩ Thần từ tiếng nói lộ ra một chút không vui.
Chương 132: Không Hiểu Tim Đập Nhanh
Dùng cơm xong, Hạ Cảnh Điềm vốn định quay về nhà, nhưng Kỷ Vĩ Thần lại không cho nàng từ chối, giọng điệu làm cho nàng phải lên xe, Hạ Cảnh Điềm đành phải ngồi lên. Sauk hi Hạ Cảnh Điềm nói rõ địa chỉ, lái xe tới chỗ nàng ở trọ, đứng ở dưới lầu, Kỷ Vĩ Thần nhìn lướt qua khu nhà mà không thể tin được, âm thầm có chút kinh ngạc, nguyên lai tưởng rằng Hạ Cảnh Điềm cùng Đỗ Thiên Trạch có quan hệ mập mờ, thì ít nhất hắn ta phải giúp nàng ở một khu tốt hơn thế này.
Hạ Cảnh Điềm xuống xe, tranh thủ thời gian hướng hắn giơ tay lên nói: “Cám ơn bữa tối của ngài, Kỷ tổng đi thong thả.”
Kỷ Vĩ Thần nhấc lên lông mày, con ngươi chậm rãi dao động, sau đó xe của hắn cũng xông ào vào trong đêm tối. Sa
