– Có chuyện gì hả Na? _ Thiên Tuấn thấy cô lạ nên hỏi.
– … À… dạ không.
– Vậy em lên xe đi!
Nhìn chiếc xe có chở cô rời khỏi đó mà cậu thở khẽ thở phào. Nhưng cậu không biết rằng, nếu để cô phát hiện ra đã là một may mắn, nếu không thì ai sẽ đưa cậu ra?
Đây là đâu chứ?
“Bụp” _ một vật cứng đập vào sau gáy cậu.
Trời đất lộn ngược, và… tối lại… cậu bất tỉnh.
“Đây là đâu chứ?”
Nơi chỉ có thể vào mà không thể ra.
___o0o___
– Em đã đưa Gia Bảo về rồi sao?
– Vâng.
– Uhm, vậy cũng tốt.
– À, sáng chị Trâm Anh dặn, khi nào xong việc thì hai anh em ghé nhà ăn cơm đó.
– Ờ, vậy giờ anh ghé nhà.
– Hai ghé nhà cho chị ấy yên tâm đi, em đi đây có chút việc.
– Em đi đâu thì cũng ăn cơm đã.
– Em không đói, lát về em ăn sau.
– Uhm, vậy đi cẩn thận nhé. Có gì gọi anh liền nghe hong.
– Uhm, em biết rồi.
Tới nhà, Thiên Tuấn xuống xe để cô đi. Đợi em gái đi khuất anh mới vào nhà.
___o0o___
Bar trung tâm thành phố…
Cô lại đi tìm bóng dáng một con cá lớn, hy vọng rằng hôm nay cô cũng may mắn.
Kia rồi, là người phụ nữ ấy…
Cô tìm đến ngồi cạnh cô ta. Cũng như hôm ấy,, người phụ nữ cũng một mình, cũng ngà ngà say.
Cô cũng gọi cho mình một ly rượu mạnh như hôm nào…
– Chào cô bé! _ người phụ nữ quay sang cô.
– … Chào chị
– Chúng ta thật có duyên nhỉ.
– …
– Chúng ta lại gặp nhau. Và lần này, hy vọng là tôi có may mắn được biết tên cô bé.
– Mấy ngày không gặp mà tôi thấy chị đẹp lên nhiều đó.
– Vậy sao? Cám ơn cô bé quá khen. Tôi thấy cô bé cũng đâu kém gì.
– Đừng mãi gọi tôi là cô bé.
– Vậy tôi phải xưng hô thế nào?
– Gọi tôi là Rose.
– Rose sao? _ nữ đột nhiên thay đổi sắc mặt. Đưa lên miệng uống một ngụm rượu lớn.
– Còn chị?
– …
– Này chị!
– Hả? À… sao cô… à không, Rose.
– Chị tên gì?
– Hãy gọi tôi là Eva.
– Ồh
– Có gì lạ sao?
– Chị sinh vào ngày 1 à?
– Sao Rose biết?
– Em có biết một chút về cách gọi tên theo tiếng Anh thôi. Mà tháng mấy thế chị?
– … _ Eva không trả lời mà chỉ uống rượu.
– Hôm nay cũng là ngày 1. _ cô nói rồi nhìn sang Eva. – Không phải hôm nay chứ?
Đáp lại cô, chị ta chỉ toàn uống rượu mà không nói gì.
– Xin lỗi! _ cô nói.
– Sao lại xin lỗi?
– Có lẽ tôi hỏi đúng những điều mình không nên hỏi. Có lẽ đó là một ngày buồn đối với chị.
– Sao Rose đoán được tôi đang buồn.
– Vậy hôm nay đúng là sinh nhật chị sao?
– Đừng nhắc nữa, uống đi. _ Eva đưa ly lên mời cô.
Cô cũng vui lòng và đáp lại bằng ly rượu của mình.
………..ooO
– Chị à, Eva! _ cô lay người nhưng Eva đã quá say nên không biết gì.
May cho cô là cô đã uống thuốc giải rượu sẵn, nếu không thì còn gục trước chị ta nhiều.
Cô đeo giỏ của Eva lên vai rồi dìu chị ta ra xe mình.?( Author: Chishikarin_360)
– Nhà chị ở đâu để tôi đưa chị về? _ cô hỏi.
– Ở kia. _ Eva chỉ lên trời.
– Chị đâu phải thánh mà ở trển chứ. _ cô lầm bầm.
– Ở kia, ở kia.
– Tôi đưa chị về tanh khách sạn vậy.
Chiếc xe lăn bánh…
…………ooO
Khách sạn…
Cô tìm cho Eva một khách sạn gần đó, lấy phòng rồi đưa chị ta lên phòng.
Đắp mền cho chị ta, tắt điện rồi cô mở cửa phòng ra về.
Nhưng…
Bỗng một vòng tay ôm chặt lấy cô từ phía sau… một hơi thở ấm phả vào cổ cô… Tất cả khiến cô dựng tóc gáy…
– Hãy ở lại với tôi đêm nay được không? _ là Eva.
– …
– Tôi rất lạnh.
– …
– Rất cô đơn.
– …
– Tôi cần một hơi ấm!
– …
– Tôi cần em!
– …
– Làm ơn! Hãy cho tôi đêm nay của em, có được không? _ chị ta càng xiết cô chặt hơn.
Cô rùng mình, ớn đến tận óc. Nhưng cô không thể để mặc cô ta vào lúc này, nếu không coi như công sức lâu nay của cô sẽ đổ sông đổ bể hết sao? Cả buổi họp mặt hội ngộ kia cũng tan thành bọt biển.
Cô đành đưa Eva vào giường, đắp mền cho chị ta rồi cô ngồi xuống cạnh giường cho chị ta có được cảm giác an toàn mà ngủ.
*Chị cũng là một người phụ nữ đáng thương mà thôi, thật tội nghiệp cho người phụ nữ này* _ cô nhìn gương mặt khốn khổ của Eva và cảm thương cho chị.
Đợi cho Eva thật sự đã ngủ say cô mới rón rén rời khỏi đó, đóng cánh cửa thật nhẹ, cô khẽ thở phào nhẹ nhõm.
– Xin lỗi chị! Nhưng tôi không còn cách nào khác.
Cô đã lấy được sợi dây chuyền trong túi của chị ta. Đó không phải là một sợi dây chuyền bình thường, một chiếc USB thu nhỏ hình cây thánh giá. Một vật mà cô đã đổ vào đây bao nhiêu công sức, giờ là lúc cô được lấy lại. Còn giá trị của nó như thế nào thì cô không được biết.
Chỉ cần rời khỏi đây để đưa nó về với Thiên Tuấn thì mọi chuyện coi như xong xuôi.
Cô háo hức được gặp anh hai mình…
Nhưng…
Cô bị hai tên áo đen chặn đường không cho đi, cô né sang bên này thì chúng cản cô bên này, cô lách sang bên kia thì chúng lại cản cô bên kia. Cô không tài nào ra khỏi đây được.
– Các anh muốn gì? _ cô nổi cáu.
– Muốn cô trả lại đồ.
– Đồ, đồ gì? _ cô chột dạ.
– Cô biết rõ chúng tôi cần gì mà cô bé.
– Tôi không hiểu các anh đang nói gì cả, rõ nhảm. tránh ra cho tôi đi!
– Cô hãy đưa đồ đây thì chúng tôi sẽ để
