hờ._Derek có vẻ rất khó chịu với câu ẩn ý đó.Mọi người cùng dìu Melissa rời khỏi toilet. Còn Derek thì thu dọn các dụng cụ sơ cứu.– Cậu thấy thế nào rồi?_Den ân cần hỏi.– Không sao, nhưng bước đi rất đau.– Cậu vô ý quá! Lúc nãy mà chịu để cho tớ bế lên bờ ngay từ đầu thì đã không phải giẫm chảy máu chân rồi.– Xui xẻo thật. Chắc là do đi với Den đấy!_Amy buộc miệng.– Ê, cậu nói thế là có ý gì hả?_Den bực mình.– Ờ… Có gì đâu…Hai cô bạn kia bụm miệng cười.– Cũng may mà có bác sĩ Johnson kịp thời giúp tớ, nếu không chắc đã chảy hết máu trong người rồi cũng nên…Cậu ta nhăn mặt lại vì Melissa bảo vậy khác nào là ám chỉ bạn trai mình vô dụng.– Đừng có nói thế chứ! Chỉ một vết xước thôi mà!Vừa lúc đó, Derek bước ra. Anh đã thay đồ bình thường và khoác áo blouse.– Vết xước đó thật ra hơi sâu. Em vừa mới được phẫu thuật, không nên mất nhiều máu như thế. Phải cẩn thận Melissa à.– Vâng, em biết rồi.– Vậy cô ấy có đi lại được bình thường đến thứ Bảy này không?– Có lẽ sẽ kịp đấy.– Tốt lắm!Den cầm một quyển tạp chí y khoa lên. Liếc vài dòng ở trang đầu tiên xong, cậu ta bỏ xuống lại ngay rồi chép miệng.– Ở đây chẳng có gì thú vị nhỉ?– TV kìa. Cậu không xem sao?_Melissa chỉ về phía chiếc LCD hỏi.– Ừ ha? Hôm nay chiếu một tập phim Grey’s Anatomy hay lắm!_Karen chợt nghĩ ra_Chúng ta cùng CHƯƠNG 14 (6)xem nhé!– Tất nhiên rồi, tớ đang theo dõi đây.– Quên béng là bữa nay chiếu tiếp!Melissa với tay cầm lấy chiếc điều khiển.– Bọn em bật TV được không?– Ừ, mọi người cứ xem thoải mái đi!– Phim đó thì có gì mà hay chứ?_Den lắc đầu nói_Thôi, tớ chán ở đây lắm rồi. Ra ngoài kiếm gì bỏ bụng mới được! Mel, cậu muốn ăn gì lát nữa tớ mua về cho.– Cảm ơn nhưng tớ không đói đâu. Bây giờ chỉ muốn ngồi nghỉ.– Vậy à? Thế thì cứ ở lại, tớ đi đây!Nói xong, Den nhanh chân bước ra ngoài phòng khám rồi phóng xe đi.– Cậu ấy là vận động viên nên phải ăn nhiều mới có sức khỏe tốt._Melissa giải thích_À, thứ Bảy này Den có trận đấu đấy! Anh có muốn đến xem cùng bọn em không bác sĩ Johnson?– Ừm… Để xem nào._Derek bắt đầu kiểm tra lại lịch làm việc và các cuộc hẹn đặt khám bệnh của mình, sau đó đáp_Được, anh sẽ đến xem.– Vậy thì tuyệt quá!– Sao lại tuyệt nhỉ?– Thì…– Thì bởi vì Melissa thích đi cùng anh chứ sao!_Amy cười nói, và đã làm cho cô bạn thân của mình ngượng đỏ mặt.– Không phải đâu mà…Derek cười thầm thích thú.– Thôi, em ngồi nghỉ một chút nhé. Hoặc xem phim với bạn cũng được.– Ừm… Em muốn nói chuyện cùng anh.– Ô, vậy à?Ngồi xuống bên cạnh Melissa, Derek hỏi tiếp:– Em muốn nói gì với anh nào?– Thực ra thì cũng không có gì đặc biệt. Em chỉ thích nói chuyện với anh thế thôi.– Ừ, vậy cũng được.Hai người im lặng một lúc…– Em thấy hình như mình đã từng vào phòng khám này rồi thì phải.– Chắc là thế.– Bộ váy y tá là của ai vậy? Phòng khám của anh cũng có y tá à?Derek có vẻ hơi bất ngờ khi nghe câu hỏi đó. Anh vẫn để đồ của Melissa cùng đôi giày búp bê trong toilet, và chưa bao giờ lấy chúng ra ngoài, chỉ trừ lần cô tham dự cuộc thi Miss School.– Đúng rồi. Cô ấy cũng là bạn gái của anh, nhưng giờ thì không làm việc ở đây nữa.– Tại sao?– Cô ấy đã gặp tai nạn, sau đó bị mất trí nhớ nên không còn nhận ra anh. Vì vậy nên bọn anh chia tay.– Em thực sự rất tiếc cho hai người.– Không sao đâu, Melissa._Derek cảm thấy điều họ vừa nói thật buồn cười.Lại im lặng thêm một lúc nữa.– À, anh nghe nói bố mẹ muốn cho em theo học ngành y phải không?– Vâng, em rất thích ngành đó!– Vậy em có muốn làm việc ở đây để học hỏi thêm kinh nghiệm cho sau này?– Làm việc ở đây à? Nhưng là việc gì chứ?– Thì làm y tá cho anh!– Y tá ư? Anh quên em còn chưa tốt nghiệp trung học sao?– Kết quả học tập của em vẫn đang được bảo lưu từ khi gặp tai nạn mà. Nhưng đã làm việc ở đây rồi thì em chẳng cần phải tiếp tục việc học và học đại học nữa đâu!– Có vẻ như anh biết rõ về em quá nhỉ? Cũng phải thừa nhận là em không thích đi học cho lắm. Mà làm việc tại phòng khám này cả ngày thì chắc là… Den không đồng ý rồi…– Sao em cứ để cậu ta xen vào cuộc sống của mình thế?_Derek bực tức hỏi.– Không phải vậy. Vả lại em cần đi học để không bị mọi người xem là kẻ ngốc. Chắc bố mẹ sẽ cho em học tại gia vì bây giờ em cũng đã quá tuổi.– Họ nói như thế thật à?– Vâng.Derek bỗng nảy ra một ý, và ý tưởng đó có thể sẽ giúp anh ở bên cạnh cô bạn gái cũ nhiều hơn.– A, hay là để anh hướng dẫn việc học cho em nhé?– Ờ… Cũng được ạ. _Melissa bất ngờ kèm một chút bối rối_Người thông minh như anh mà giúp thì chắc là em sẽ học nhanh hơn.– Chừng nào bắt đầu học tiếp nhỉ?– Một tuần nữa.– Mỗi ngày em dành bao nhiêu tiếng để học?– Chắc khoảng bốn tiếng gì đó.– Vậy cũng đủ._Derek hài lòng nghĩ thầm, rồi nói_Quyết định thế nhé! Anh sẽ đến nhà để hướng dẫn cho em học hằng ngày.– Cảm ơn bác sĩ Johnson.– Không có gì đâu.Đã gần trưa, Den quay trở lại phòng khám để gọi mấy cô bạn về vì cậu ta có hẹn luyện bóng cho trận sắp tới. Sarah, Amy và Karen bước đến đỡ Melissa đứng dậy.Tất cả đã rời khỏi phòng khám. Derek nhìn theo bọn họ, mỉm cười với việc mỗi ngày sẽ đến hướng dẫn cô học. CHƯƠNG 15Chương 15: Bốn ngày sau là ngày diễn ra trận bó