khi anh biểu diễn xong, cô liền bày ra bộ dạng nghiêm trang chê cười anh.
Những hình ảnh kia đang chiếu ở trên ti vi là băng ghi hình và cũng là Dung Ân lúc thu dọn phòng cho Diêm Việt tìm ra,má Lưu mỗi ngày thay phiên phát hình, có đôi khi bà quét dọn , cũng sẽ bị tiếng cười nói bên trong hấp dẫn, rồi đem cái băng tới đây, xem một chút, sẽ không nhịn được mà chảy nước mắt.
Phần lớn đều là cuộc sống trong trường học , hoàn cảnh đều là lúc hồn nhiên ngây thơ, làm lòng người khao khát.
Dung Ân gục ở trên bàn học, khuôn mặt nhỏ nhắn không có tinh thần, ánh mặt trời lười biếng xuyên đến, cô mở mắt, lông mi nồng đậm giống như là cây quạt nhỏ, cô vươn tay, vung tay giống như đuổi ruồi, thấy ai đó nhìn mình chằm chằm không tha, liền nhíu mày, “Chán ghét.”
Đó lại là lúc kỳ kinh nguyệt của cô tới, cả người không có tí sức lực nào, Diêm Việt thân thể gục ở trên bàn học, ngón tay quấn tóc dài của cô trên tay, “Ân Ân, nhìn ống kính kìa đẹp đẹp quá…”
Dung Ân đứng thẳng,cái túi chườm nóng bên trong áo khoác, bụng khép lại bộ dáng hết sức tức cười, “Việt, anh còn náo loạn nữa, em liền không để ý tới anh.”
“Chuột túi.”
“Ai là chuột túi ?”
“Bộ dạng của em bây giờ chính là chuột túi, Ân Ân chuột túi… ” người con trai tiếng nói trong trẻo đường hoàng, hình ảnh trên TV, Dung Ân tức giận cong miệng lên, nhìn chằm chằm anh.
Má Lưu cũng bị chọc cười , buông công việc trong tay ra ngồi ở bên cạnh.
“Anh mới là…”
Hình ảnh đùa giỡn, Diêm Việt nắm tay Dung Ân cướp đoạt máy quay không ngừng xoay, hình ảnh cũng có chút loạn , chẳng qua là bên trong lời nói giống như là đã mọc cánh bay ra ngoài, chui vào mỗi không gian thật nhỏ.
Bên trong đôi mắt Má Lưu có nước mắt, bà lẩm bẩm tự nói, ” Hai đứa bé này thật tốt, Việt, con nói làm sao con cam lòng nằm ngủ như vậy đây? ” bà đứng dậy, muốn lật người cho Diêm Việt , để cho anh đứng lên phơi ánh sáng mặt trời, mới vừa đi tới hai bước, má Lưu liền dừng lại bước chân , trên mặt xen lẫn vui mừng cùng khó có thể tin, bà xoa xoa mắt, xác định không có nhìn lầm, thét chói tai phóng ra bên ngoài, “Lão gia, phu nhân —— “
Dung Ân sau khi ăn cơm xong, ngồi ở sân thượng, nhận được điện thoại của má Lưu, cô kinh ngạc nhìn về nơi xa, điện thoại di động rơi xuống trên ghế sa lon, cả người giống như là mất hết linh hồn, hồi lâu chưa lấy được lại tinh thần.
Cô chỉ cảm thấy trên mặt lạnh lẽo vô cùng, đặt ngón tay lên, mới biết được nước mắt lại tuôn rơi xuống, hai tay Dung Ân ôm đầu gối, thất thanh khóc rống lên, ánh mặt trời chiếu xạ tới, cũng đủ làm lòng người ấm áp.
Cô không hề cố kìm nén mà khóc, ngẩng mặt lên, đem toàn bộ chật vật hiện tại soi dưới ánh mặt trời.
Vương Linh lúc tiến vào liền bắt gặp được bộ dạng này của Dung Ân, cô sợ hãi, vội vàng đi tới sân thượng, “Dung tiểu thư, chị làm sao vậy, xảy ra chuyện gì?”
Dung Ân không có chút khí lực ngã xuống, đem đầu gối ở bả vai Vương Linh, một câu cũng không nói, cũng chỉ là khóc rống. Vương Linh lòng lo lắng, “Em gọi điện thoại cho cậu chủ.”
Dung Ân đè lại tay cô, lắc đầu, Vương Linh thấy thế, liền thử nắm ở bả vai, Dung Ân khóc đến mệt rồi, trong cổ họng cũng không có thanh âm, chỉ là bả vai thỉnh thoảng run run, “Vương Linh, tôi muốn đi ra ngoài, tôi muốn đi gặp anh ấy.”
“Dung tiểu thư, chị muốn đi đâu?”
“Em để cho tôi đi ra ngoài được không? ” Dung Ân cầm chặt tayVương Linh, cô biết lầu dưới còn có Lý Hàng cùng một tên khác, “Tôi nhất định sẽ quay lại trước khi anh ta trở về.”
“Dung tiểu thư, chị biết tính tình của cậu chủ, nhỡ bị phát hiện thì sao.”
“Tôi sẽ không để cho bọn họ phát hiện . ” Dung Ân đứng dậy, nửa người trên ở trên lan can thăm dò, cô hạ giọng, đem Vương Linh kéo qua đi, “Tôi nghĩ ra biện pháp bò lên cây kia, tôi đi từ trong vườn ra, em chỉ cần không mở cửa phòng, bọn họ sẽ không phát hiện.”
Vương Linh đang do dự, “Không được đâu, quá nguy hiểm.”
“Vương Linh, em giúp tôi một lần được không? ” Dung Ân thử đưa tay ra, có thể mò tới thân cường tráng của cây bạch quả , “Sẽ không xảy ra chuyện gì cả , tôi chỉ cần leo qua là được, được không?”
Dung Ân mặc dù nói sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng khi leo qua , làm cho người ta trong lòng run sợ, thiếu chút nữa ngã xuống , Vương Linh lôi kéo một cánh tay của cô, cô thật vất vả đi qua , cánh tay đã bị rách một vết máu, Vương Linh như cũ trong lòng còn có lo lắng, xem xét bốn phía, xác định không có ai, lúc này mới hướng Dung Ân ra hiệu, ý bảo cô đi xuống.
Dung Ân theo vườn dè dặt đi ra ngoài, Vương Linh thấy cô đi xa, rồi làm như không có chuyện gì xảy ra đi ra khỏi phòng ngủ, cũng đem cửa phòng khóa trái.
Dung Ân thuê xe chạy tới bệnh viện, cô từ trong túi quần móc ra sợi dây chuyền, đây chính là Diêm Việt ban đầu đích thân đeo lên cho cô , Dung Ân hai tay thu về , mười ngón tay khẩn trương đan lại,càng gần tới nơi, lòng của cô lại càng là bối rối, không biết lúc Diêm Việt mở mắt ,còn có thể nhớ được cô không?
Có thể nhớ được sao, Dung Ân buông tay ra, quay đầu nhìn về ngoài cửa sổ, một chút lại không biết đem hai tay bày ở kia,