t Nam Dạ Tước xuất hiện một ánh nhìn lạnh thấu xương, ban đầu anh để cho Vương Linh che giấu chuyện này, cho nên, Hạ Phi Vũ cũng không biết Dung Ân mang thai, anh thu hồi ánh mắt lại, chợt đạp chân ga.
Xe thể thao kêu gào mấy cái rồi liền cấp bách muốn xông ra, Hạ Phi Vũ tránh né không kịp, hung hăng té trên mặt đất, chật vật không chịu nổi.
Xuyên thấu qua kính chiếu hậu, người đàn ông chẳng qua là lơ đãng ngó lại, anh mở ra mui xe, để cho toàn bộ gió lạnh thôi vào.
Người phụ nữ cúi trên mặt đất khóc dữ dội, Nam Dạ Tước nói ra những lời như vậy, đối với cô mà nói, thật không có gì tàn nhẫn hơn.
Thử nghĩ xem Hạ Phi Vũ yêu anh lâu như vậy, cuối cùng đổi lấy, vẫn là bị hất ra không chút nào thương tiếc, không có gì so sánh với Nam Dạ Tước đối với cô chán ghét tàn khốc hơn.
Lái xe trở lại Ngự Cảnh Uyển, Dung Ân đang ngồi ở trên ban công, trong thư phòng tìm khắp vẫn không có tìm được CD..
Nam Dạ Tước đem xe dừng hẳn, sau đi vào trong nhà, lúc ngẩng đầu nhìn qua ban công, con ngươi anh hơi nheo lại, nhìn về Dung Ân, những bực tức kia dường như cũng dịu đi.
Chương 117
Chương 117 (p1)
Khi Nam Dạ Tước đi tới lầu hai, Dung Ân đã từ ban công trở lại trong phòng ngủ.
Cô mặc áo ngủ, hiển nhiên là vừa tắm xong, tóc vẫn còn ướt. Dạ Dạ đang nằm bên trong chiếc chăn nhỏ dưới đất, chỉ lộ ra cái đầu. Khi Nam Dạ Tước mở cửa phòng bước vào, Dung Ân đã ngồi trên giường.
Anh đi đến bên cạnh cô, ngón tay thon dài xuyên qua mái tóc dài đen nhánh của Dung Ân. Cô không nghĩ anh sẽ trở lại nhanh như vậy, Dung Ân tránh né động tác của Nam Dạ Tước, “Dạ tiệc kết thúc rồi sao?”
Nam Dạ Tước ôm eo, cằm tựa nhẹ lên đỉnh đầu của cô: “Em cùng với Bùi Lang rất thân thiết sao?”
Dung Ân sợ run lên, không biết tại sao anh lại hỏi như vậy, đôi mắt cô rũ xuống, “Không phải rất thân, nhưng mà anh ta đã từng giúp tôi, thời gian đó…còn giúp tôi chăm sóc mẹ.”
“Hắn muốn em, phải không?”
Dung Ân nhíu mày, thầm nghĩ, Nam Dạ Tước có phải đã nhận ra cái gì không, cô đẩy lồng ngực của người đàn ông ra, giọng nói giận dỗi: “Rốt cuộc là anh muốn nói cái gì?”
Nam Dạ Tước thở dài một tiếng, lại một lần nữa đem cô ôm vào trong ngực, “Em cũng thật là bất cẩn, bị người ta khóa trái trong phòng mà cũng không biết, Bùi Lang là tên cầm thú, lúc trước lại có thể buông tha em, thật sự là hiếm có.”
Dung Ân mở to đôi mắt “Anh làm sao lại biết được chuyện đó?”
“Nếu Hạ Phi Vũ đã đối với em như vậy, tại sao lúc trước không nói?”
Khóe miệng Dung Ân nhếch lên, giọng điệu như châm chọc nói “Trước đây, tôi ở trong mắt anh là cái gì? Anh đã không tin tưởng tôi, tôi tại sao lại phải mất thời gian giải thích.”
“Vậy thuốc tránh thai đâu, thuốc bị em đổi, ở đâu?”
Dung Ân nhíu mày, vẻ mặt khó hiểu “Nam Dạ Tước, anh hôm nay làm sao vậy? Thuốc đó tôi đã sớm để nước cuốn hết đi rồi, chuyện đã qua lâu như vậy, sao bây giờ anh lại hỏi đến?”
Nếu không có Tiêu Hinh, không có Bùi Lang, rất nhiều việc, Hạ Phi Vũ không tự mình nói, tự nhiên sẽ thật sự chìm vào quên lãng.
Mà chuyện tráo thuốc của Dung Ân, lại hết lần này đến lần khác trùng hợp như vậy.
Hai tay Nam Dạ Tước nâng mặt cô lên, không nói gì, chỉ là khẽ hôn nhẹ một cái liền rời ra, bi ai trong đôi mắt kia còn chưa mất đi, anh không có ép cô.
Tiếp đó, lại hai mươi mấy ngày trôi qua, cái không khí năm mới này từng giọt từng giọt theo thời gian trôi đi. Phần lớn thời gian Dung Ân đều rất bình thản, thỉnh thoảng Diệp Tử lại đến cùng cô trò chuyện. Qua năm mới, Nam Dạ Tước dường như rất bận rộn, ít khi có mặt ở Ngự Cảnh Uyển. Lúc Dung Ân ở nhà một mình, sẽ tiếp tục tìm kiếm đĩa CD. Nhưng vật đó thật sự giấu rất kĩ, cô gần như lật tung cả phòng lên mà vẫn không thấy bóng dáng nó.
Đến một ngày, Dung Ân thấy Nam Dạ Tước ở trong thư phòng, lại lấy chiếc CD kia ra.
Mỗi lần vào Dung Ân đều không dám mở đèn sáng, cô ngồi ở chỗ lúc trước Nam Dạ Tước làm việc, hai tay dò xét trên mặt bàn, cũng không tìm được cái gì. Cô cho rằng sẽ có ngăn bí mật cất giấu, nhưng sờ tới sờ lui cũng vẫn không tìm thấy. Cửa phòng mở ra một khe nhỏ, mỗi lần cô đều xác định Nam Dạ Tước đã ngủ say mới dám vào đây, cô tìm vô cùng cẩn thận, trên mặt hiện lên sự lo lắng.
Ngoài cửa, nhất cử nhất động của cô đều không thoát khỏi được ánh mắt của người đàn ông, khuôn mặt tuấn tú của Nam Dạ Tước trong bóng đêm tỏa ra sự mờ mịt, hai bàn tay buông bên người không chút dấu vết nắm chặt lại, thân hình cao lớn chắn ở cửa, khóe miệng gợi lên nụ cười lạnh, sau đó mấy bước liền rời khỏi.
Dung Ân hiển nhiên là không tìm thấy, Nam Dạ Tước tuy rằng đã biết, nhưng vẫn không vạch trần, vẫn bình thường như trước.
Hôm đó, người đàn ông trở về rất sớm, dặn Vương Linh chuẩn bị nhiều đồ ăn, khi Dung Ân đứng ở ngoài ban công, chỉ thấy người bên dưới bộ dạng bận rộn, cô ôm Dạ Dạ đi xuống, “Sao lại làm đồ nướng?”
“ Dung tiểu thư, là thiếu gia căn dặn chuẩn bị.”
Buổi tối khi ăn cơm, rất yên tĩnh, Nam Dạ Tước bảo Vương Linh ôm Dạ Dạ tránh đi. Cây bạch quả này, bởi vì chuyển mùa mà trở nên trơ trụi, Dung Ân mặc quần áo đơn giản ở nhà, bên ngoài khoác áo