bộ cướp đoạt xâm nhập vào cuộc sống của cô, anh ta xé bỏ những yên bình thuộc về cô, hễ là thứ cô lưu luyến, đều bị hủy hoại trong tay người đàn ông này. Như thế này cũng tốt, nói không chừng…cô thật sự có thể tự do, con người giống như ác quỷ này đã đè ép người đàn ông của cô, cuối cùng cùng sẽ xuống địa ngục, Dung Ân, ngươi cuối cùng cũng có thể thở ra.
Hốc mắt cô bỗng nhiên bắt đầu cay xè, những kí ức ẩn sâu trong trí nhớ, vào thời điểm này đang trào lên, cô kể cho anh ta truyền thuyết về hoa hướng dương, anh ôm cô ngồi ở trên ban công xem pháo hoa, còn có, bộ dạng khi anh đem Dạ Dạ đến cho cô…
Dung Ân rất muốn khóc, trong lòng không khỏi thấy chua xót, cô không muốn vào lúc này lại làm lộ ra cảm xúc của mình, hai tay ôm lấy cổ Nam Dạ Tước, khi nước mắt chảy ra, cô nhắm chặt mắt lại, để những giọt nước mắt trong suốt rơi xuống giữa khoảng không. Lúc Nam Dạ Tước hôn cô rất dùng sức, bàn tay cũng vậy, dường như đang phát tiết ở nơi nào đó những bi phẫn, Dung Ân chịu đau, thời điểm Nam Dạ Tước tiến vào, gần như không có chút dạo đầu nào, trực tiếp, mạnh mẽ tiến vào.
Liều chết triền miên, bọn họ hung hăng cắn đối phương không thả, Nam Dạ Tước giống như một con dã thú bị nhốt lâu ngày, ở trên người cô không ngừng phát tiết, Dung Ân từ đầu đến cuối đều dùng sức mà ôm anh, cô cảm thấy tâm mình trống rỗng, cái gì cũng không có, cô giống như một con rối, ánh mắt cũng trống rỗng.
Trên giường lớn màu xanh lục, từng mảng từng mảng vết nhơ chảy ra, Nam Dạ Tước xoay người lại cắn vào miệng Dung Ân, cô cảm giác như môi bị rách đến đau đớn, máu tươi, thuận theo chuyển động của người đàn ông rơi xuống trước ngực trắng nõn của Dung Ân.
Nam Dạ Tước nhắm chặt mắt, dục vọng thối lui, anh xoay người nằm chết dí bên cạnh.
Anh để Dung Ân tựa lên ngực mình, hơi thở gấp gáp của người đàn ông thật lâu sau mới bình ổn lại, ngón tay anh tinh tế vuốt ve bờ vai cô, trên trán, vẫn còn lấm tấm mồ hôi chưa rút đi.
Nam Dạ Tước nằm một chút, liền ngủ thiếp đi.
Dung Ân nằm trên ngực anh không hề nhúc nhích, cho đến khi hô hấp của người đàn ông trở nên trầm ổn, cô mới cẩn thận ngẩng đầu lên, Nam Dạ Tước dường như ngủ rất say, mái tóc màu đỏ rượu rủ xuống, đôi mắt nhắm chặt, môi mỏng mím lại, bộ dạng anh khi ngủ, vĩnh viễn khiến người ta cảm thấy say lòng người.
Dung Ân ngừng thở, khẽ đẩy anh “Nam Dạ Tước, Nam Dạ Tước?”
Anh thật sự ngủ rất say, trở mình, đưa cánh tay để ở trước người.
Ánh mắt Dung Ân dừng lại trên chiếc đồng hồ trên tay kia, cô nửa ngồi xuống, động tác hết sức nhẹ nhàng, khi cô nghiêng người, mồ hôi lạnh từ trên trán chảy xuống, cô rất rõ ràng, một khi thất bại… cô sẽ như thế nào. Cô chạm vào cổ tay Nam Dạ Tước, cố gắng nhẹ nhàng nâng tay anh lên, lúc đang lấy chiếc đồng hồ, trái tim Dung Ân thấp thỏm vô cùng, nhịp tim dồn dập, tim như lập tức có thể nhảy ra ngoài.
Chiếc đồng hồ kia rất nặng, mặt ngoài được viền một vòng kim cương sáng chói, Dung Ân cầm nó trong tay, cũng không nhìn ra có gì khác thường. Cô cẩn thận dò xét, nhớ tới chiếc dây chuyền trước kia Diêm Việt từng tặng mình, cô xoay ngược chiếc đồng hồ lại, sờ qua lại một hồi, quả nhiên tìm được một cái chốt bí mật, nhẹ nhàng đẩy, đồng hồ liền mở ra.
Mà chiếc đĩa CD làm cho bọn họ lên trời xuống đất tìm cũng không ra, quả nhiên là giấu bên trong.
Dung Ân không dám chần chừ lâu, cô lấy chiếc đĩa CD nắm trong tay, quay người lại, người đàn ông đưa lưng về phía cô, vẫn như trước ngủ rất say. Dung Ân cẩn thận đem đồng hồ đeo lại trên tay Nam Dạ Tước, sau khi làm xong một loạt động tác, cô đã sớm trống rỗng, tay chân đều cứng ngắc.
Mặc dù lấy được chiếc CD kia, nhưng Dung Ân lại không biết giấu ở đâu, hơn nữa phải nhanh chóng đưa ra ngoài, nếu không để lâu, Nam Dạ Tước nhất định sẽ phát hiện.
Cô đứng dậy, sau khi nghĩ ngợi, liền đem nó kẹp vào quyển sách vẫn thường mang bên mình.
Bởi vì hai người đưa lưng về phía nhau, Dung Ân không hề biết lúc này mắt Nam Dạ Tước vẫn như trước đang mở, mái tóc ngắn rủ xuống, cặp mắt thâm sâu kia càng phát ra vẻ u ám. Đèn ngủ ở đầu giường chiếu trùm lên hai vai người đàn ông, nhưng cũng đồng thời, che đi tất cả bi thương cùng lạnh lẽo trên khuôn mặt anh.
Anh đã từng nói, sớm hay muộn cũng có một ngày, anh sẽ giao tất cả của anh vào tay cô, bao gồm cả tài sản cùng với tính mạng.
Nhưng mà, cô không đợi được, cô thật sự không thể đợi được.
Chương 118
Chương 118: Anh chết đừng mong được nhắm mắt.
Dung Ân vừa nằm lên giường, Nam Dạ Tước liền xoay người,một cánh tay đè lên ngực của cô.
Cô ngừng hô hấp,che giấu nỗi sợ hãi,xoay đầu lại chỉ thấy mắt của Nam Dạ Tước đã khép chặt,lúc mới nãy chỉ là động tác theo bản năng sau khi ngủ say mà thôi.
Dung Ân không quen làm những chuyện lén lút này. Bây giờ, toàn thân cô cảm giác được mồ hôi lãnh lẽo,sau nửa đêm trằn trọc, làm sao cũng không ngủ được.
Cô nghiêng người, khuôn mặt đối diện mặt của Nam Dạ Tước, Đôi mắt sáng ngời của Dung Ân trở nên ảm đạm, lại xoay người, lưng đối diện với anh.
Người đàn ông áp sát thân mình, đem cơ ngực săn chắc trần truồng áp vào lưng của Dun
