Duck hunt
Đừng như vậy, người ta còn là học sinh đấy

Đừng như vậy, người ta còn là học sinh đấy

Tác giả: Hồng cửu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327731

Bình chọn: 8.5.00/10/773 lượt.

… Cái đó sao; vệ sĩ cũng không dám tới gần cô ấy. Lúc Lý Thích Phong đưa Hứa Linh trở lại, Hứa Linh cũng là quần áo xốc xếch suốt một đường muốn cùng anh ta làm cái đó, lúc ấy bộ dạng Lý Thích Phong đừng nhắc tới làm gì nhếch nhác vô cùng. Anh ta có thể là cảm thấy lúng túng thôi.”

Tôi “Oh” một tiếng nói: “Hứa Linh, cũng đáng thương thật. Nhưng Lý Thích Phong Hứa Linh ở nơi đó à?”

Đỗ Thăng nhéo lỗ mũi của tôi nói: “Nha đầu, sao hôm nay trở nên cơ trí như vậy, hỏi những vấn đề rất đáng hỏi! Anh để ở trong túi quần áo Hứa Linh card có ghi địa chỉ số điện thoại nơi ở, chính là sợ cô ấy có lúc bị lạc.”

Tôi gật đầu một cái, yên lặng suy xét trong chốc lát, mở miệng lần nữa hỏi Đỗ Thăng: “Đỗ Thăng, em còn có một nghi vấn nữa, Hứa Linh không có mạnh mẽ lôi kéo anh cùng cô ấy “này nọ í é í é” sao?”

Mặt mũi Đỗ Thăng lúng túng cực độ nói: “Lôi kéo, sao lại không lôi chứ, còn rất vui vẻ mà lôi kìa!”

Tôi khẩn trương hỏi: “Vậy còn anh? Phạm sai lầm rồi sao? Sờ cô ấy chưa? Hôn cô ấy rồi chưa? Đã yêu mơn trớn toàn thân cô ấy rồi chỉ thiếu mỗi bước tiến vào cuối cùng thì trong đầu bỗng vang lên tiếng sét đánh ngang tai làm anh thức tỉnh, nghĩ đến em sau đó mới dừng tay đúng không?”

Đỗ Thăng dở khóc dở cười nhìn tôi nói: “Nha đầu, đầu óc em hôm nay chuyển động rất nhanh a! Chỉ là bên trong chứa tất cả đều là thứ linh tinh lung tung không chút ích lợi gì! Nếu anh thật đã sờ soạng, đã hôn, đã vuốt ve rồi, làm gì không đem bước cuối cùng đó dứt khoát hoàn thành cho xong luôn quá trình? Thời khắc mấu chốt nếu bị dừng lại, Đỗ Nhị sẽ không khỏe mạnh. Em cũng đã biết Đỗ Nhị mạnh mẽ phi phàm thế nào rồi mà, đến đây mà cảm nhận chút đi, nhìn đi Đỗ Nhị ca lại muốn kiểm tra sức khoẻ rồi đó! Cho nên nói, từ độ cứng cáp, thể lực bền bỉ, tần suất hoạt động của Đỗ Nhị ca của em mà nói, Đỗ ca ca của em tuyệt đối là không dính nữ sắc, thủ thân như ngọc!”

Tôi vừa nâng cái mông lên né tránh anh chàng Đỗ Nhị ca háo sắc kia: “Đừng làm rộn! Đứng đắn một chút! Nói chuyện chút đi!”

Đỗ Thăng đem tôi áp lại trở về ngồi trên đùi hắn, cắn vành tai tôi nói: “Phẩm Phẩm, hai ta cởi hết sạch ra nói đi, anh nóng quá!”

Tôi lấy bàn tay đẩy khuôn mặt hắn ra xa sau đó từ trên đùi hắn nhảy xuống đất hung hãn nhìn hắn nói: “Anh bây giờ dám lột em sạch sẽ, em liền dám cởi sạch bỏ chạy đi đến nhà toilet! Xem ai ác hơn! Anh tốt nhất hãy nghe em nói chuyện có được không hả!”

Đỗ Thăng giơ hai tay lên cao làm ra bộ dạng đầu hàng nói: “Nữ vương ngài lợi hại ngài lợi hại ngài là lớn nhất, ngài nói ngài nói đi ta xin nghe!”

Tôi nói: “Đỗ Thăng, Hứa Linh ở trong nước, lôi kéo người khác làm “này nọ í é í é” với cô ấy, đã từng được như ý chưa? Bệnh này của cô ấy, còn có cách trị liệu không?”

Đỗ Thăng nói: “Được như ý một lần, chính là lần đó Lý Thích Phong đưa cô ấy trở lại, Lý Thích Phong nói, ở trên một công trường thi công nhìn thấy Hứa Linh, khi đó Hứa Linh xộc xệch, chắc là mới vừa làm qua cái đó. Sau đó anh dẫn Hứa Linh đi bệnh viện kiểm tra xem cô ấy có mang thai hay không. Kết quả, cô ấy không sao, anh lại phát hiện ra chuyện, cục cưng của chúng ta đã tới nhưng lại đi rồi.”

Lúc Đỗ Thăng nói xong những câu cuối kia, trong đôi mắt lộ ra sự hối hận cùng bi thương sâu sắc, mũi của tôi cũng cay cay. Đỗ Thăng kéo tôi đứng ở bên cạnh ngồi ở trên giường vùi đầu vào trong lòng tôi, đôi tay vòng quanh eo tôi ôm lấy tôi. Tôi nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu của Đỗ Thăng, hai người chúng tôi lẳng lặng an ủi lẫn nhau.

Một lát sau, Đỗ Thăng đặt tay lên trên bụng tôi ngẩng đầu lên nói: “Phẩm Phẩm em nói đi, nơi này, cục cưng đã trở lại chưa?”

Tôi lắc đầu tỏ ý không biết.

Đỗ Thăng nói: “Sớm muộn gì cục cưng cũng sẽ trở lại, hơn nữa còn có thể dẫn theo hai đứa quay lại, lúc đó ba mẹ con các người có thể đánh mạt chược đó sao!”

Trên người tôi bắt đầu nổi da gà, tôi nói: “Đỗ Thăng, anh nói cái gì thế, các cục cưng của chúng ta cứ như âm hồn dã quỷ đầu thai vậy! Thật dọa người a!”

Sau đó tôi nhớ tới còn có một chuyện tôi còn chưa nói với Đỗ Thăng nên vội vàng nói tiếp: “Đỗ Thăng, lúc em xuất ngoại, ở trên máy bay, người ngồi bên cạnh, chính là Lý Thích Phong, sau đó, không lâu liền phát hiện, hắn lại trở thành bạn trai của Tô, quá trùng hợp đúng không. Em có hỏi Tô Lý Thích Phong là làm nghề gì, anh biết phương thức nói chuyện của Tô rồi đấy, em phải hỏi thiệt nhiều lần, trải qua rất nhiều lần thất bại sau đó em rốt cuộc đã biết được, anh ta là nhiếp ảnh gia nổi danh trên thế giớ búa lua xua.”

Đỗ Thăng “Hả?” một tiếng nhìn tôi nói: “Nha đầu, anh thế nào lại có loại cảm giác là lạ, nhưng cũng không bắt được cái loại cảm giác ấy?”

Tôi nhìn hắn nói: “Em cũng vậy! Cho nên, mới vừa rồi em mới hỏi anh chuyện của Lý Thích Phong!”

Hai chúng tôi đưa mắt nhìn nhau, sau đó tôi quát to một tiếng: “Chồng ơi! Hắn không phải là sát thủ chứ!”

Khuôn mặt Đỗ Thăng chán nản vô lực nói: “Phẩm Phẩm, vấn đề của Lý Thích Phong chúng ta có thể chấm dứt tại đây nhé, nếu nghiên cứu nữa về hắn đợi lát nữa có thể khiến em được bổ nhiệm thành thủ hạ của Lạp Đơn mất thôi. Ngoan, đừng suy nghĩ quá nhi