ng, giống như ngày trước như vậy nữa, giống như hai con chuột đồng nhỏ, ở thời điểm cô đơn lưỡng lự nhất, có thể cho nhau vòng tay ấm áp ôm chặt đối phương vào lòng, tựa sát vào nhau cho nhau chỗ dựa.
…
Ngày hôm sau lúc tan học, tôi bảo Tô về nhà trọ trước đi. Tô lưu luyến nhìn tôi, thật giống như tôi cứ như vậy ra đi bỏ lại cô ấy.
Tôi thở dài nói với cô ấy: “Tô, tớ đợi lát nữa mới trở về, tớ hiện tại đi tìm Đỗ Thăng. Hắn phải trở về nước một chuyến, tớ muốn tranh thủ thời gian ở cạnh hắn. Chớ suy nghĩ lung tung, mau trở về đi thôi.”
Tô lúc này mới tội nghiệp đi về.
Tôi nghĩ, nhất cử nhất động của Đỗ Thăng, nhất cử nhất động của tôi, có phải hay không, cũng đã bị người khác nắm giữ rất rõ ràng?
Nghĩ tới hơn một năm trước kia, thời điểm tôi còn không biết Đỗ Thăng là ai, cuộc sống của tôi đơn thuần cỡ nào, mỗi ngày đơn thuần mà cười đùa, nhắng nhít, la ó, tùy ý hoang phí tuổi thanh xuân, giống bất kì như một người dân bình thường nào đó, làm người con gái bình thường nhất trong thiên hạ, sống mộ cuộc sống bình thường nhất. Không cách nào tưởng tượng được, cuộc sống của tôi, có một ngày sẽ bị buộc lên trên một cái khung thật cao dị thường thần bí như hiện tại.
Tất cả chỉ vì Đỗ Thăng.
Sau khi quen hắn, tôi liền bắt đầu từng chút từng chút thoát khỏi guồng quay cuộc sống trước kia vốn có.
Sau khi quen hắn, nước mắt của tôi so với nụ cười còn rơi nhiều hơn cả gấp mười gấp trăm lần.
Sau khi quen hắn, nỗi thống khổ của tôi vượt xa sự ngọt ngào mà tôi có được.
Đồng thời cũng là sau khi quen hắn, tôi mới cảm nhận được, yêu và được yêu khắc cốt minh tâm!
Cho nên, tôi không hối hận đã quen biết Đỗ Thăng!
Cứ cho là tình huống sẽ còn xấu hơn nữa đi, lại thêm thần bí nguy hiểm khó dò hơn nữa, thì có thể làm sao chứ? Đối với tôi mà nói, để cho tôi cảm thấy sống không bằng chết nhất, không phải loại cuộc sống quỷ dị bản thân mình đang gặp nguy hiểm như tình trạng dưới mắt này, mà là, khongar thời gian Đỗ Thăng không có ở bên cạnh cuộc sống của tôi kia.
Mỗi khi nghĩ đến Đỗ Thăng, trái tim tôi sẽ mềm ra giống như loại bông gòn. Tôi lấy ra điện thoại di động ra bấm mã số dành riêng cho tôi, điện thoại đã nói, người đàn ông của tôi thông qua loa điện thoại lộ ra giọng nói cực cưng chiều: “Bé ngoan, nhớ anh không? Mau quay đầu lại nhìn trai đẹp đi!”
Tôi giơ điện thoại di động xoay người chuyển động, dưới ánh mặt trời rực rỡ, dưới bóng cây loang lổ, trên con đường người qua người lại cách đó không xa lắm, có một người đàn ông như kiểu loại yêu nghiệt tuấn mỹ đang đứng đó, người đàn ông kia khoác trên người ánh mặt trời vàng óng ánh, vẫy tôi, đứng ở đầu bên kia nở nụ cười hạnh phúc với tôi.
Giứa trưa như vậy, Đỗ Thăng như vậy, khiến trái tim tôi, sẽ không vì chính mình mà đập.
Tôi hướng về phía điện thoại di động trước mặt đối diện với Đỗ Thăng nhẹ nhàng nói: “Đỗ Thăng, em yêu anh!”
Sau đó, đậy lại điện thoại di động, trong lòng chan chứa hạnh phúc cùng ngọt ngào, chạy về phía lồng ngực ấm áp đang chờ đợi kia!
Yêu,
Thật ra cũng rất đơn giản như vậy,
Được và mất không cách nào tính toán được,
Sau ngọt ngào cũng có cô đơn,
Lúc hạnh phúc nhất càng sẽ thấy băn khoăn,
Không xác định được rằng mình đã cầm chắc ‘vĩnh viễn’ hay chưa.
Nhưng mà,
Chỉ có trải qua bể dâu,
Tình yêu mới có thể trở nên ngọt hơn,
Nhưng mà,
Chỉ có từng khóc trong cay đắng,
Mới biết hóa ra mình thật sự không hối hận không trách móc.
Đừng như vậy người ta còn là học sinh đấy – chương 57
Chương 57: Rời đi
Đỗ Thăng thổi mạnh lỗ mũi của tôi nói: “Tới đột kích kiểm tra xem em có lén dấu Nhị Gia hay không!”
Tôi tựa đầu vào ngực hắn, lẩm bẩm nói: “Không có đâu, em chỉ muốn một mình anh thôi!”
Đỗ Thăng nắm chặt tay của tôi, giọng nói mang đậm nồng tình nói với tôi: “Tiểu yêu tinh này, rất biết lấy lòng người! Em làm cho lòng Đỗ ca ca tê dại rồi đây!”
Tôi ngẩng đầu lên, ôm hông của hắn, cho hắn một nụ cười ngọt như mật; Đỗ Thăng cúi đầu, ôm lấy cả người tôi, cũng cười thật tươi.
Thời điểm chúng tôi đang cùng nhau nồng tình mật ý, đột nhiên bên mắt cảm thấy có ánh đèn flash bạc sáng lên, tôi cùng Đỗ Thăng quay đầu nhìn sang, thì ra là Lý Thích Phong, hắn vừa chụp hình chúng tôi.
Sau tối hôm qua tôi gặp lại hắn, nhịp tim bắt đầu có chút rối loạn. Tôi cố gắng để cho bộ dạng của mình thật bình thường, tức giận mắng Lý Thích Phong: ” Anh làm gì thế, sao lại học theo đám chó săn vậy, ban ngày ban mặt lại còn trắng trợn dám chụp hình chúng tôi, tôi nhéo anh đó!”
Bộ mặt Lý Thích Phong cười tươi như hoa nở nói với tôi: “Nghê Nghê đừng để ý, vừa rồi hai người đi chung với nhau, dáng vẻ thật sự rất đẹp, giống như trong tranh vậy, tôi không nhịn nổi nên liền bấm máy. Nghê Nghê đây là lần đầu tiên từ đáy lòng tôi cảm thấy, em rất đẹp! Chỉ có em là cô gái tinh khiết như vậy, đứng trước mặt Đỗ Thăng, thì không thua kém chút nào!”
Tôi nghe xong những lời này tứ chi cảm thấy không thoải mái, tôi buông lỏng cảnh giác cười cong mắt hỏi hắn: “Hình lúc nào thì rửa? Nếu đẹp thì rửa cho tôi 50 tấm, à không 100 tấm chứ, tôi muốn đem dán ở trong nhà, khắp
