Ring ring
Đừng như vậy, người ta còn là học sinh đấy

Đừng như vậy, người ta còn là học sinh đấy

Tác giả: Hồng cửu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327291

Bình chọn: 10.00/10/729 lượt.

ánh thai khẩn cấp. Tôi đã tự tay bóp chết một tiểu thiên sứ, tôi không thể phạm lại sai lầm một lần nữa.

Một mình ngồi ở quảng trường cực kỳ lâu, trong lòng không ngừng nhớ tới lời đại sư đã dạy: tự nhiên, tùy tâm, tùy tính, tùy duyên.

Không biết đã trải qua bao lâu, trời đã dần dần bắt đầu tối xuống. Tôi chợt nhớ tới, mọi người buổi tối muốn đến Diêu ký tổ chức tiệc chia tay, tôi vội vàng đứng lên đón xe tắc xi.

Đến Diêu ký, thấy được rất nhiều bạn cũ cùng trường, nhìn ra so với lần tụ hợp trước có phần đông hơn. Xem ra tôi lại có duyên bạn bè.

Mọi người thấy tôi khóc sưng cả mắt, đều cười đùa trêu chọc tôi nói: “Thế nào Nhậm Phẩm, sao lại khóc đỏ cả mũi thế kia… đã lớn rồi mà còn nhớ nhà khóc thành như vậy a!”

Tôi ngượng ngùng cười không nói lời nào, tầm mắt quét qua một vòng, thấy Cố Thiến nhìn tôi với khuôn mặt lo âu và đôi mắt thương cảm.

Ánh mắt đó làm cho tôi nhịn không được mũi lại bắt đầu khụt khịt nghèn nghẹn. Cố Thiến thấy tôi muốn khóc vội vàng đi tới bên cạnh nắm thật chặt tay của tôi cố làm cho tôi cảm thấy thoải mái, sau đó lại xoay người hướng về mọi người cười nói: “Hôm nay các người nếu ai dám chọc Phẩm Phẩm rơi nước mắt, tôi sẽ phạt uống tám bình rượu nhị oa đầu ba năm

(hàm lượng còn 60% tới 70%)

! Thử xem có ói tới thắt ruột hay không!”

Mọi người vừa cười ha ha vừa tiến vào bàn tiệc.

Ăn cơm xong, sư huynh nói hay là cùng đi club “Kim Huy” đi, dù sao cũng ở gần đây. Lại còn nói sau khi tôi đi, sợ rằng trong vòng một năm cũng không tụ tập được nhiều người như vậy, cho nên cũng muốn chơi cho thỏa thích.

Tôi nói: “Không ngờ mình lại có sức hút dữ vậy ha.”

Bên cạnh một bạn học nam nghe lời của tôi xong thì cực kỳ khoa trương lớn tiếng nói với tôi: “Nhậm Phẩm, cậu đùa! Tôi đã thấy mình ngốc, so với cậu thì ra cậu còn ngốc hơn đấy! Cậu thật là không biết, hay là cậu đang giả ngu? Tất cả nam sinh trong ban của mình từng người từng người một, cậu hỏi thử xem có ai mà không thầm mến cậu không!”

Tôi ngất! Mãnh liệt ngất! Tôi đáng thương cầu xin tha thứ: “Đại ca, đừng đùa tôi được không, tôi sắp đi, cậu sao lại dọa tôi!”

Cậu bạn tôi không biết làm sao chỉ có thể lắc đầu nói: “Tôi coi là thấy rõ ràng rồi, Nhậm Phẩm cậu thật không biết, vậy cậu chính xác là khờ rồi! À, cũng may năm đó mấy huynh đệ chúng tôi là ưa thích dung nhan cậu nhưng sau đó lại thấy tính tình cậu như tiểu bạch thỏ

(ngây thơ)

vì vậy thu tâm lại, nếu không đợi tới khi cậu cảm nhận được thì tôi tin là khủng long cũng có thể sống lại đó!”

Mặc dù tôi mới vừa trãi qua chuyện buồn, nhưng lúc này tôi nhịn không được hướng về phía cậu ta vô cùng nghiêm túc la to một tiếng: … A!… vang dội.

Cả lớp tôi đều quen biết với sư huynh, cho nên đề nghị của sư huynh tất cả mọi người đều nhất trí không có ý kiến gì khác. Buổi chiều tôi vừa mới “vận động” thể lực, lại khóc trong thời gian dài, tinh thần thì kém cỏi, tôi hướng sư huynh xin phép không đi nói là muốn trở về sớm một chút nghỉ ngơi để sáng sớm ngày mai còn phải bay.

Sư huynh dùng giọng điệu “hận không giết” được tôi nói: “Nhậm Phẩm, em thật quá đáng, mọi người ở đây là vì em đó nhe, nhưng mà em lại đòi về, em để lương tâm mình ở đâu a? Anh muốn nói với em, em đừng có mà làm cho trước khi em đi mọi người coi em như kẻ thù đó nhe!”

Tôi nhìn từng người một ai cũng bày ra bộ mặt im im, làm cho tôi không dám hé răng. Cố Thiến lúc này nhẹ nhàng đi tới bên cạnh tôi, tôi giống như đang bị chìm vớ được khúc gỗ, giống như đang đi trong đêm tối thấy được ánh đèn, tôi mừng rỡ giống như đợi nàng ban cho tôi được đặc xá.

Kết quả, Cố Thiến mở miệng nói như sau: “Phẩm Phẩm, cậu nghĩ có thể trốn được hả? Thả lỏng đi, hôm nay chúng ta phải đi thôi, trước hết cậu vui vẻ đến club là được rồi. A, Còn nữa…, mới vừa rồi Điền Nga gọi điện thoại cho tớ, tớ nói cô ta cứ trực tiếp đến đó gặp chúng ta. Tốt lắm, chớ ngẩn ra đó, chúng ta lên đường thôi!”

Tôi có cảm giác được trong nháy mắt, thế giới liền thay đổi thành một màu đen tối, linh hồn thống khổ của tôi bỗng gào thét lên: Xí! Ngươi xem xem bên cạnh ngươi, các người này có giống bạn của ngươi không, có suy nghĩ cho ngươi một chút nào không! Toàn bộ chỉ vì cái họ thích, cũng không suy tính đến ngươi có nghĩ muốn hay không!

Tôi theo mọi người đi vào club “Kim Huy” suy nghĩ: có bao nhiêu người ở đây là thông qua thể xác để tìm niềm vui, để bù đáp cho linh hồn trống không và vô dụng? Buổi chiều tôi và Đỗ Thăng làm một lần kia, chỉ sợ là cũng là như vậy.

Tôi bị một đám người kéo đến club tiếp tục ca hát uống rượu, tôi cảm giác mình giống như các cô nương trong “kỹ viện”,

không có cự tuyệt người khác lôi kéo, mặc dù thân thể không thoải mái cũng phải gượng cười cùng với mọi người trong đó.

Ước chừng sau nửa giờ, Điền Nga tới.

Điền Nga nói Vĩ Sĩ hôm nay tổ chức tiệc chúc mừng, ăn mừng bọn họ hai ngày trước mới vừa hoàn thành một đại hạng mục; ông chủ của Vĩ Sĩ, Đỗ Thăng vốn hôm nay là đi thành phố khác để tham gia một hội nghị đặc biệt quan trọng, nói là tiệc chúc mừng tối nay sẽ không tham gia, nhưng lại không nghĩ tới lúc xế chiều anh ta t