Đừng như vậy, người ta còn là học sinh đấy

Đừng như vậy, người ta còn là học sinh đấy

Tác giả: Hồng cửu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327400

Bình chọn: 10.00/10/740 lượt.

ề ký túc xá thôi.

Tôi đẩy cửa ra khỏi phòng đi tới phòng vệ sinh.

Bỗng nhiên tôi cảm thấy tình cảnh này rất quen thuộc, tôi cũng đã từng ra khỏi phòng bao, theo hành lang đi tới phòng vệ sinh, sau đó, gặp Đỗ Thăng.

Lần này, cũng ở chỗ này, cũng theo hành lang đến phòng vệ sinh, nhưng sợ rằng sẽ không gặp Đỗ Thăng giống trước.

Nghĩ tới đây tôi cười nhạo chính mình. Lúc nào cũng nghĩ đến chuyện ngày trước thì làm sao có thể thoát ra khỏi đoạn tình cảm thất bại khiến tôi đau đớn này? Đây là cuộc sống, không phải trong phim hay tiểu thuyết mà vừa khéo lần trước gặp thì lần này cũng gặp.

Nhưng ông trời khéo trêu ngươi, lại trùng hợp đến như vậy.

Tôi lại gặp Đỗ Thăng thật!

Đừng như vậy người ta còn là học sinh đấy – chương 32

Chương 32: Gặp lại thì như thế nào

Tôi vậy mà thật sự lại gặp được Đỗ Thăng!

Anh ấy đứng ở phía trước cách đó không xa nhìn tôi chằm chằm, bình thường anh giống như “ngọc thụ lâm phong”

(ý nói thân thể bất phầm, như bậc vương giả)

, như lúc này nhìn dáng vẻ anh có chút chật vật, trên gương mặt anh thậm chí còn có một vết thương nhạt nhạt màu hồng chưa phai của vết máu.

Anh làm sao vậy? Chẳng lẽ Đỗ Thăng cùng người khác đánh nhau? Nhưng là Đỗ Thăng với gương mặt như yêu nghiệt kia thì người nào có thể nhẫn tâm động thủ đánh đây?

Tôi hận mình, nhìn thấy vết thương trên mặt anh thế nào lại đau lòng và thương tiếc!

Tôi cắn răng độc ác cúi đầu không nhìn Đỗ Thăng nữa, sau đó xoay người sải bước nhanh chóng đi trở về.

Anh ở kia chặn đường đi tới nhà vệ sinh thì tôi cũng không cần đi vệ sinh! Tôi không thể trêu chọc anh thì tôi trốn tránh anh còn không được sao!

Nhưng khi tôi chưa kịp bước được hai bước, Đỗ Thăng đã vọt tới bên cạnh tôi dùng sức kéo cánh tay tôi lôi tôi vào một căn phòng trống không người tối tăm gần đó.

Cho nên, một màn cũ lại diễn lại một lần nữa!

Vào phòng, Đỗ Thăng đem tôi chống đỡ ở trên tường, sau đó miệng nhanh chóng đè lên môi tôi với tất cả sức lực không cho cự tuyệt mà hôn.

Tôi bị Đỗ Thăng đè vững vàng ở trên vách tường nhúc nhích cũng nhúc nhích không được, cảm thụ một chút gần như điên cuồng những nụ hôn như mưa của Đỗ Thăng trên môi tôi, trên mắt, trên mũi, trên gương mặt cùng với trên cổ tôi.

Tôi cảm thấy với sức lực của Đỗ Thăng đang hôn tôi, thì nhất định cổ của tôi bị lưu lại dấu vết.

Tôi thở dốc không dứt mở miệng nói với Đỗ Thăng: “Buông tôi ra!”

Đỗ Thăng hơi bực tức đem cái miệng đang gặm mút cổ của tôi ra, nhưng lại đem đôi môi đó đưa lên môi tôi và lại dùng sức mút lấy, không để cho tôi có cơ hội lên tiếng nữa.

Qua nụ hôn của Đỗ Thăng, tôi cảm nhận được một mùi rượu nồng nặc. Xem ra anh ấy thật sự uống rất nhiều rượu.

Tôi dùng sức nghiêng đầu né tránh cái hôn của Đỗ Thăng, đôi môi Đỗ Thăng vừa đúng dính vào lỗ tai tôi, Đỗ Thăng lẩm bẩm nói với ta: “Phẩm Phẩm, em nói đúng, anh thật sự bị em phá hủy rồi! Anh không quên được em, đã sớm không quên được rồi! Hình như anh càng nghĩ để em xuống, thì lòng của anh lại càng đau giống như dùng dao từng nhát từng nhát dùng sức đâm vào, anh thống khổ hận không thể tự mình giết chết mình để được giải thoát! Thật xin lỗi, Phẩm Phẩm! Buổi sáng hôm đó anh thấy em cười tươi tắn khi từ trong phòng của sư huynh em ra ngoài, nghe hai người trò chuyện thân thiết, và còn ánh mắt của sư huynh tràn đầy yêu thích nhìn em, anh liền ác tâm nghĩ, từ nay về sau sư huynh em nhất định sẽ thay anh chăm sóc thật tốt cho em! Anh có thể yên tâm rời đi rồi! Nhưng là anh không nghĩ tới…”

Tôi không đợi Đỗ Thăng nói xong, cũng đã không cách nào khống chế được cơn phẫn nộ của mình, hung hăng giơ tay ra tát một cái tát nảy lửa trên mặt anh!

Tôi thục lùi đến cạnh cửa lạnh lùng nhìn Đỗ Thăng nói: “Đỗ Thăng, anh ngay cả cơ hội giải thích cũng không giao cho em liền tự mình cho là đúng, cho là em và sư huynh một đêm kia có cái gì, anh căn bản là đang cố tình tìm một cái cớ, một cái lý do dối trá để mà chia tay em! Đỗ Thăng, em cho dù đã từng lên giường với anh, nhưng em không phải loại người tùy tiện gặp ai cũng “lên giường”! Đỗ Thăng! Anh nhớ cho kỹ, em hận anh! Em sẽ không tha thứ cho anh!”

Đỗ Thăng thống khổ dùng đôi tay che mặt cúi đầu giống như một con thú bị thương đang vật vã. Khi Đỗ Thăng nâng đầu lên, trên mặt đậm nét bi thương. Anh đưa ánh mắt thẩn thờ nhìn tôi, gằn từng tiếng từng tiếng: “Nhưng mà Phẩm Phẩm, anh yêu em! Anh vẫn yêu em! Anh vĩnh viễn yêu em!”

Lời nói của Đỗ Thăng giống như ma chú, làm cho tôi rơi xuống địa ngục không thể hồi sinh!

Tôi muốn kêu lên nhưng lại không có một âm thanh nào phát ra, chỉ có thể hoảng hốt đẩy cửa điên cuồng chạy ra.

Đỗ Thăng, anh yêu em mà lại như thế này sao? Anh yêu em mà sao có thể đem đến cho em những tổn thương kia? Vậy thì anh có thể đem vị hôn thê của anh biến thành em được không?

Không Đỗ Thăng! Coi như những thứ kia tổn thương có thể bù đắp, coi như vị hôn thê của anh có thể biến thành em, nhưng mà bé cưng đâu, anh cũng có thể đem bé cưng trả lại cho em sao!

Tôi chạy đến phòng vệ sinh, tay run run lạnh băng, tôi nỗ lực ổn định lại tâm tình của mình, sau đó soi


Old school Swatch Watches