được, cái gì mới là chân ái, cái gì mới là dục tiên dục tử.
Lúc lên tới cao trào, bảo bối mỹ lệ dưới thân tôi run rẩy lên tiếng ngâm nga, giống như là vô cùng đau khổ, nhưng cũng giống như hết sức vui thích, giọng nói mềm mại, âm thanh thì thầm khiến tôi tê dại cả người, trong lòng ngập tràn mê luyến cùng say mê, cưng chiều mút chặt lấy đôi môi của cô ấy, đầu lưỡi dò vào trong miệng cô ấy, dụ hoặc lưỡi cô ấy cùng tôi quay cuồng bay lên.
Tôi nghĩ là tôi bị tiểu yêu tinh phía dưới này mê hoặc thật rồi!
——
(1)
返璞
归真
– Phản phác quy chân: Nghĩa là điểm cao nhất chính là điểm xuất phát, được ứng dụng trong rất nhiều lĩnh vực đạt, trong võ thuật nghĩa là đạt tới cảnh giới “Tối thượng” trong truyền thuyết, quên đi tất cả võ học trong thiên hạ, bản thân đã không còn chiêu thức cụ thể, chỉ dựa vào ý cảnh mà đơn giản xử lý.
Đừng như vậy người ta còn là học sinh đấy – chương 36
Chương 36: Gallery (Cửa hàng/Phòng bán Tranh)
Đến Newyork đã hai tuần lễ, ngày chủ nhật thừa dịp không có lên lớp tôi một mình đi dạo quanh các con đường lớn.
Tô gần đây quen biết một chàng mà theo cô nàng nói là rất đẹp trai, hai người mấy ngày nay đều rất nồng nàn, sau khi tan học Tô thường đi rất khuya mới về. Ngày hôm qua Tô nói với tôi là vào chủ nhật trai đẹp muốn t
ới chỗ ở của chúng tôi để tăng thêm hiểu biết giữa hai người, tôi liền hỏi Tô: “Buổi tối đó có cần hay không cần tớ đi lang thang ngoài phố lâu hơn một chút để cho cậu hưởng thụ một tối dạt dào ý xuân?”
Tô vội vàng nói không cần không cần, tôi nói nha đầu cuối cùng cậu còn có lương tâm không đến nỗi đến trọng sắc khinh bạn. Tô nói: “Cũng không phải như thế, An cậu chớ hiểu lầm, tớ muốn nói với cậu là…buổi tối cậu không cần đi lang thang làm gì… chỉ cần sáng sớm chủ nhật cậu đi ra ngoài sớm là được rồi, tớ và John thường thích.. ách, cái đó…vào buổi sáng!”
Tôi không nói hai lời liền tông cửa xông ra ngoài. Nếu không một lát sau tôi nhất định bị cô nàng làm cho đầu óc choáng váng.
Tôi một mình đi trên con đường xạ lạ, nhìn người đi đường qua lại, tôi không biết bọn họ, bọn họ cũng không biết tôi, ở chỗ này, tôi có thể hoàn toàn buông lỏng chính mình.
Vừa lúc tôi đi tới phía ngoài một “Gallery” tôi bị thu hút bởi cánh cửa có hình chiếc lá liễu nhạt màu hấp dẫn, tâm huyết dâng trào liền đẩy cửa bước vào.
Nơi này hình như đang có triễn lãm trang, mỗi một bức trang đều ký tên cũng một người, tôi nhìn kỹ, ngạc nhiên phát hiện, kế bên chữ ký tên tiếng anh là Sum thì vẫn thấy rõ ràng cái dấu đóng tên tiếng Hoa: Âu Tề.
Tôi dừng bước trước bức tranh có tên “Hoài Niệm”, trong tranh vẽ một cô gái tóc dài mặc quần trắng đang nhìn về phía xa trong một buổi chiều, ánh nắng chiều nhàn nhạt chiếu vào giống như một làn sương mù bao quanh người cô gái thoáng ẩn thoáng hiện, làm cho nàng trở nên thoát tục như tiên, thuần mỹ, thánh khiết, làm cho người xem kinh ngạc
Tôi nhìn hình người trong bức tranh, cô gái có dáng hình của người châu á, trong lòng tôi có một cảm giác quen thuộc nhưng lại không giải thích được.
Tôi đứng nhìn bức trang thật lâu không rời chân đi được, không thể nói tại sao, sắc thái tình cảm trong bức trang này làm cho trong lòng tôi có chút gì đó chua xót.
Một lát sau, tôi cảm thấy ở phía sau lưng mình có người đứng, người kia mở miệng nói nhẹ nhàng giống như đang độc thoại một mình: “Bức tranh này, đẹp không?”
Tôi có chút bất ngờ, người này nói lại là tiếng Hoa rất rõ! Tôi quay đầu lại, thấy ngay một khuôn mặt đúng chất Châu Á.
Người đàn ông trước mắt tôi trên người tản mát ra một khí chất rất nam tính một loại giống như phóng đãng phóng túng rõ ràng, tôi biết rằng đây là loại người rất có sức hút, đặc biệt là đối với phụ nữ.
Tôi nhìn thẳng anh ta lễ phép mỉm cười, tôi nói: ” Lúc vẽ bức tranh này người hoạ sĩ trong lòng nhất định là rất hạnh phúc, thế nhưng phía sau sự hạnh phúc đó là xen lẫn với nổi đau thương vô tận, làm cho người ta khi nhìn bức trang này trong lòng vừa cảm thấy ấm áp lại vừa cảm thấy chua xót! Đại khái đây chính là, nghĩ tới một người không nên nghĩ nhưng vẫn không quên được, yêu một người không nên yêu nhưng không thể không yêu người đó, vừa thống khổ lại vừa ấm áp!” Tựu như, giống như tôi và Đỗ Thăng.
Trong ánh mắt của anh ta có chút rung động, sau đó nhoẻ miệng cười, đưa tay về phía tôi rồi nói: “Không nghĩ tới cuối cùng có thể hiểu được bức tranh này lại là một tiểu cô nương. Xin chào, tôi tên là Âu Tề!”
Tôi lấy làm kinh hãi, đưa tay ra bắt tay anh ta, tôi trợn to hai mắt nói: “Thì ra anh lại là người vẽ bức tranh này! Không đúng không đúng, anh là người vẽ toàn bộ tranh trong phòng này! Xin chào tôi tên là An!”
Tôi nhìn Âu Tề không nhịn được hỏi hắn: “Anh là người gốc Trung Quốc? Làm sao mà anh nhìn bóng lưng thôi thì có thể biết chắc tôi là người Trung Quốc?”
Âu Tề nhàn nhạt cười nói: “T đúng là gốc người Trung Quốc, nhưng kỳ thật tôi cũng không biết cô cũng là người Trung Quốc.”
Tôi buồn bực hỏi: “Vậy sao anh lại trực tiếp sử dụng tiếng Hoa mà hỏi tôi?”
Khuôn mặt Âu Tề trở nên mơ màng ngước nhìn bức tranh nói với tôi:
