nh là được.Thân phận của Giang Ỷ Phi có phần đặc biệt, Vương Y Bối hạn chế tiếp xúc với cô ta. Thế nhưng cô gái này lại không nghĩ như vậy, lúc ngồi trên máy bay còn chủ động bắt chuyện với Vương Y Bối: “Chị giỏi thật đấy! Nghe nói phương án xây dựng khu Lam Sơn là do chị đề ra, lối suy nghĩ rất độc đáo, em rất thích”.“Đấy là công lao của tất cả mọi người.” Y Bối cười, không muốn nói quá nhiều.Giang Ỷ Phi tinh ý nhận ra Vương Y Bối giữ khoảng cách với mình nên cũng không nói gì nữa mà chỉ cười cho qua.Vương Y Bối không hiểu lắm về con người Giang Ỷ Phi, cũng không có ý định tìm hiểu. Từ lúc xuống máy bay, điện thoại của Giang Ỷ Phi reo liên hồi, hễ nghe máy là cô ta lại khai báo với đối phương mình đang ở đâu, rồi lại dặn dò người đó không cần lo lắng, không cần tới thăm, cô ta có thể tự chăm sóc tốt bản thân, sẽ nhanh chóng quay về.Vương Y Bối chứng kiến cảnh tượng này, không thể phủ nhận, cô rất ngưỡng mộ, huống hồ lại là một người đàn ông xuất chúng như thế.Giang Ỷ Phi cúp máy, Vương Y Bối lập tức than thở: “Ông xã em đối xứ với em thật tốt!”.Giang Ỷ Phi cười, sắc mặt không vui không buồn: “Ừm, phần lớn thời gian đều như vậy, nhưng mà hôn nhân cứ tốt đẹp mãi cũng không nên, nếu bị đối phương quản lý quá gắt gao sẽ cảm thấy mình như bị nhốt vào một cái lồng lớn, cảm thấy mất tự do, rất muốn được ra khỏi đó để hít thở bầu không khí bên ngoài”.Vương Y Bối cất tiếng trêu: “Hoá ra hiện giờ em đang ra ngoài hít thở cho thoáng khí hả?”.Bị nhốt trong lồng sắt cũng chưa chắc là chuyện xấu, dẫu sao thì phần lớn mọi người đều thích chui vào đó, thích bị ràng buộc.Nơi ở của hai người ở Tây Lý điều kiện khá tốt, công việc cũng nhẹ nhàng, đúng là đãi ngộ hậu hĩnh của công ty.Ở chung được một thời gian, Vương Y Bối nhận thấy Giang Ỷ Phi có thể sống cùng được, cô ta rất hiếm khi làm phật ý người khác, hễ có ý kiến bất đồng, cô ta sẽ không cố ý làm khó người khác, nhưng cũng không hoàn toàn nghe theo ý đối phương, cô ta biết giữ vững quan điểm của mình đồng thời tôn trọng người khác. Hai người ở cùng cũng khá vui vẻ.Vương Y Bối vừa dọn dẹp phòng vừa nhìn Giang Ỷ Phi ngồi ăn mì gói, khoé miệng bất giác cong lên. Dù trong mắt người khác, Giang Ỷ Phi có là một người ngồi tít trên cao, nhưng thật ra cô ta cũng sống một cuộc sống bình thường như bao người khác mà thôi, không có bất cứ điểm gì khác biệt. Sau khi kết hôn với Lộ Ôn Diên, cô ta vẫn có thể giữ nguyên tính cách của mình, hơn nữa còn không hề tỏ ra kiêu căng hay làm cao. Với Vương Y Bối, cô ta làm được như vậy đã là rất khó rồi.“Chị ra ngoài đi dạo, cô muốn đi cùng không?” Ở chung ít ngày nhưng Y Bối đã rất quý Giang Ỷ Phi, chủ động lên tiếng mời.Tuy rằng đối với người khác chuyện này chẳng có gì khó khăn, nhưng riêng với Vương Y Bối thì lại không thể dễ dàng. Cô rất ít khi mời người khác làm gì cùng mình, dù từ sau khi đi làm, tác phong làm việc ấy đã ít nhiều thay đổi. Nếu không cần thiết, cô vẫn luôn thích một mình hơn, ngoại trừ bạn thân.Giang Ỷ Phi hơi ngạc nhiên: “Vâng, em cũng muốn đi dạo một lát”.Hai người cùng nhau ra ngoài, đến một khu trung tâm thương mại và mấy nơi có cảnh đẹp. Vương Y Bối phát hiện ra mình và Giang Ỷ Phi có khá nhiều điểm chung. Cô luôn cho rằng, du lịch thật sự không phải là đến những thành phố xa xôi, những địa danh nổi tiếng, mà đơn thuần là giữ cho tâm tư yên tĩnh, cho dù chỉ đi tới một ngọn núi vô danh nào đó cũng đã là du lịch rồi. Cô và Uông Thiển Ngữ từng đi tới một vùng nông thôn xa xôi của Yên Xuyên, nơi mà đường đi cũng không nhìn thấy rõ vì bị cỏ dại che lấp, nơi đó có những con suối nước nóng trong thấy đáy, nói có những dãy núi nối liền nhau không biết đâu là tận cùng… Hai người đứng trên đỉnh núi không người, giữa rừng cây cối rậm rạp mà hét to, đi đào những củ khoai lang dại để ăn. Còn nhớ lúc đăng ảnh chụp lên mạng weibo, có người vào hỏi cô đi tu à, khiến Vương Y Bối cười nghiêng ngả.Giang Ỷ Phi cũng có khả năng đi giày cao gót được rất lâu, hai người thoả thích đi thật xa. Trước đây mỗi lần đi mua sắm với Uông Thiển Ngữ, vào tới trung tâm thương mại, y như rằng việc đầu tiên cô ấy làm là tìm một băng ghế dài ngồi nghỉ, khuyến khích Vương Y Bối đi mua giày, như thế cô ấy sẽ có thể ngồi lâu một chút.Giang Ỷ Phi xách giỏ đi mua rất nhiều đồ, sau khi thu hoạch được kha khá rồi, tâm tình cũng hào hứng hẳn lên: “Chị có muốn vào trong trường đại học này chơi chút không?”.Vương Y Bối chợt thay đổi sắc mặt, cô bước đi rất nhanh, đang định cứ thế lướt qua cổng sau ngôi trường này, giả vờ như không trông thấy, thế nhưng lại bị Giang Ỷ Phi gọi lại. Thứ mà trong lòng cô cố ý lảng tránh, cô không hề muốn nó lại bị vạch trần ra.Y Bối nhìn Giang Ỷ Phi, thấy vẻ mặt cô ấy tràn ngập chờ mong.“Ngày trước em từng muốn thi vào trường đại học này.” Giang Ỷ Phi hồi tưởng, vẻ mặt tràn đầy sự ấm áp: “Nhưng mà về sau lại không có cơ hội”. Điểm thi đại học của Giang Ỷ Phi cao hơn hẳn điểm tuyển sinh của trường này, nhưng vì học phí, tiền xe cộ và các loại chi phí khác ở đây quá cao nên cô đành phải lựa chọn một ngôi trường hạng hai khác. Ngôi tr