The Soda Pop
Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Tác giả: Lục Xu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210214

Bình chọn: 8.5.00/10/1021 lượt.

ọng như vậy, tôi nghĩ nên báo cho cậu biết!”.“Cô là Hướng Thần? Tôi không biết mục đích cô gọi đến là gì, nhưng tôi không muốn cô quấy rầy Tiểu Bối!” Uông Thiển Ngữ tiếp điện thoại, vừa nghe nhắc tới Trần Tử Hàn, cô đã thấy bực mình: “Mong cô đừng gọi điện tới nữa!”.Uông Thiển Ngữ tắt máy, quay vào phòng, Vương Y Bối nằm lì trên giường đã mấy ngày rồi, từ sau khi gặp Lục Dĩnh trở về, cô liền đổ bệnh, liên tục phải truyền nước. Hai ngày nay cô đã đỡ hơn một chút nhưng người gầy đi rất nhiều.“Ai gọi thế?” Vương Y Bối yếu ớt mở miệng hỏi.“Gọi nhầm số!”Vương Y Bối gật đầu, không hỏi nữa. Gần đây, cô lúc nào cũng ngẩn ngơ như người mất hồn, suy nghĩ miên man về quá khứ, về những điều tốt đẹp mà Trần Tử Hàn dành cho cô, dương như tất cả thuộc tiềm thức về anh của cô đều dừng lại ở thời học sinh, nhưng cô lại không biết rằng anh từ lâu đã không còn là chàng trai thuở ấy nữa rồi. Anh không ngừng đi về phía trước, còn cô lại một mực quay đầu nhìn lại, để rồi không kịp bước theo anh… Thực ra trước đây cũng vậy, nhưng anh sẵn lòng đứng lại đợi cô, còn hiện tại, anh không muốn nữa rồi, khoảng cách giữa họ càng ngày càng xa, càng ngày càng xa…Vương Y Bối nỗ lực tự khuyên nhủ bản thân làm như không có chuyện gì xảy ra. Cô cảm thấy mình rất có lỗi với Uông Thiển Ngữ, khiến cô ấy lo lắng cho cô quá nhiều, còn cô thì chưa làm được gì cho cô ấy. Vậy nên, chí ít cô cũng sẽ không khiến Uông Thiển Ngữ lo lắng thêm cho cô nữa.Hai ngày sau, Vương Y Bối nhận được tin nhắn, trong đó viết địa điểm lễ đính hôn của Lục Dĩnh. Cô nhìn tin nhắn kia thật lâu, nhưng một giọt nước mắt cũng không rơi.Y Bối đi tới địa điểm kia, ở đó đã được trang hoàng lộng lẫy, hoa tươi trải dài, người người đi tới đi lui tất bật. Cô chỉ đứng từ xa nhìn thoáng qua, sau đó không dám nhìn nữa, cô lên xe buýt rời khỏi đó.Vương Y Bối gọi điện nói với Uông Thiển Ngữ hôm nay cô không về ký túc, cô muốn ở một mình. Uông Thiển Ngữ dặn dò cô cẩn thận, nên nghĩ thoáng ra.Vương Y Bối đi tới căn hộ của Trần Tử Hàn. Hình như sắp tới kỳ hạn, cô gặp bà chủ tầng dưới, bà dặn hai người đem trả chìa khóa trước khi hết hạn. Căn nhà đã được người ta dọn dẹp sạch sẽ. Y Bối đi vào phòng ngủ, mở tủ quần áo ra, chỉ còn lại đồ của cô, toàn bộ quần áo của Trần Tử Hàn đã được mang đi.Cô ngơ ngác nhìn cái tủ trống trải, cơ thể từ từ trượt xuống, ngồi bệt trên nền nhà.Anh đã đi rồi, mang đi mọi thứ thuộc về anh, chỉ còn lại mình cô…Anh ấy đã không cần cô nữa rồi…Vương Y Bối ép bản thân nghĩ thông suốt, nam nữ không còn yêu nhau nữa đương nhiên sẽ phải đường ai nấy đi. Lúc còn bên nhau, chỉ cần một câu thích là được, lúc chia tay, lại chỉ còn những câu than vãn: Mệt mỏi, chán nản, bất cứ một lý do gì cũng có thể trở thành nguyên nhân của cuộc tình tan vỡ.Cô nên hiểu điều đó, nhưng làm sao có thể hiểu được đây? Người đàn ông ấy cô đã yêu bảy năm trời. Là bảy năm! Không phải ngày một ngày hai… Cô làm sao có thể nghĩ thông suốt được đây?Anh đã không cần cô nữa thì cô có cầu xin, có nỗ lực đến thế nào cũng vô dụng. Anh thật sự từ bỏ cô rồi…Anh sẽ đính hôn với người con gái khác, không còn là Trần Tử Hàn của cô nữa! Anh từng nói sẽ vĩnh viễn che chở cô, vĩnh viễn yêu cô, cả đời ở bên cô, vậy mà cuối cùng, anh lại không cần tới cô nữa.Người ấy đã từng đưa cô khám bệnh lúc cô ốm, từng dỗ dành cô khi cô buồn, từng an ủi cô khi tâm trạng cô không tốt, bây giờ, người ấy đang ở đâu? Anh có biết lúc này cô đang khóc hay không?Anh không biết, anh không quan tâm bởi vì… bên cạnh anh bây giờ đã có một người con gái khác.Lễ đính hôn không được xem là quá khoa trương, một phần là vì tổ chức khá vội vã, phần là vì Trần Tử Hàn không quá để tâm, tất cả mọi thứ đều do một tay Lục Dĩnh chuẩn bị, từ việc chọn lễ phục, chọn địa điểm cho đến gửi thiệp mời.Trần Tử Hàn khoác trên người bộ lễ phục sang trọng, nhưng trong lòng lại hoàn toàn trống trải, không có lấy một chút vui mừng khi hỷ sự đến gần.Lễ đính hôn chưa chính thức bắt đầu, Thân Hào bảo Trần Tử Hàn và Lục Dĩnh cùng nhau đi thăm hỏi khách khứa. Dù tất cả làm đơn giản, nhưng không thể nói là không quy mô, thể nào thì nhà họ Thân gia thế cũng không phải vừa.Trần Tử Hàn bị Lục Dĩnh kéo ra ngoài, giới thiệu với một vài vị khách.Di động của anh đúng lúc này vang lên, anh lấy ra xem. Dù không lưu số điện thoại kia, nhưng anh chỉ cần liếc qua cũng đủ biết là ai.“Ai thế?” Lục Dĩnh tò mò khi thấy anh cứ nhìn điện thoại mà không nghe máy.“Anh qua bên kia nghe điện.”Lục Dĩnh nhíu mày: “Đứng đây nghe luôn đi không được à, nói hai câu là xong chứ gì, đang bận như vậy mà anh vẫn còn muốn đi chỗ khác nói chuyện phiếm ư?”.Trần Tử Hàn đành đứng lại, ấn nút nghe.“Trần Tử Hàn, anh dám đính hôn, em sẽ chết cho anh xem.”“Vương Y Bối, em nghiện trò đùa này rồi hả?”Vương Y Bối cười: “Được thôi, anh cứ tiếp tục đính hôn đi, ngày mai trên trang nhất các báo sẽ là tin có một cô gái chết trong căn hộ cũ của anh”.Trần Tử Hàn không kịp nói gì thêm thì Vương Y Bối đã cúp máy, anh vẫn cố nói “a lô” mấy tiếng. Lục Dĩnh đứng bên quan sát toàn bộ phản ứng của anh, không chịu được kéo anh