hoa sen trong hồ vừa nở, từng bông hoa duyên dáng yêu kiều không nhiễm trần tục. Làm nền dưới bông hoa là tầng tầng lớp lá có màu sắc khác nhau. Xanh nhạt, vàng xanh, xanh đậm, xanh lá… Chúng như đang hát một khúc dân ca trong sáng tự nhiên. Mặt hồ được ánh nắng ấm áp đầu buổi chiều chiếu vào phản xạ ra ánh sáng trong trẻo khiến ai nhìn vào cũng cảm thấy thư thái.
Ba người vô cùng hài lòng với cảnh trí nơi này, thậm chí Lâm Lung còn có loại suy nghĩ: nếu xem mắt không thành công thì ngồi hóng mắt ở nơi này cũng là một thú vui tiêu khiển vô cùng tốt.
Sau khi ngồi vào bàn bênh cạnh hồ sen, menu được nhân viên phục vụ đưa lên. Một ly trà hoa cúc chỉ có năm nguyên, L3Q5Đ Long Tuyền vùi mình trong rừng sâu núi thẳm mới ra ngoài thông khí cảm thấy giá tiền này thật rẻ.
“Cái này.” Lâm Lung cầm menu chỉ vào phía trên, Viên Viện đồng ý gật đầu một cái, cất giọng nói: “Cho chúng tôi trà hoa cúc, vừa đúng lúc thanh nhiệt giải độc vào mùa hè.”
“Cũng giống vậy.” Đồng chí Thiếu tá vội vàng lấy tiền ra trả. Trước khi ra cửa mẹ anh đã dặn đi dặn lại, rằng trừ khi là yêu cầu trả tiền không hợp lý thì nhất định phải chủ động rút ví khi đi xem mắt. 15 nguyên ba ly trà, quá là hợp lý rồi. Long Tuyền nhìn kỹ hai cô gái ở phía đối diện, theo bản năng nghĩ đến có lẽ là họ cố tình tránh nơi trung tâm, chọn nơi bình dân này để không lãng phí.
“A, con muỗi! Thật đáng ghét.” Lâm Lung nhỏ giọng oán trách, cô đánh con muỗi không chết liền lấy một chai nước xịt chống muỗi đơn giản từ trong túi xách ra: “Để anh chê cười rồi, cơ thể tôi rất thu hút loài muỗi, lại sợ bị cắn nên…” l/q=đ Cô quơ quơ bình nước chống muỗi, áy náy cười một tiếng sau đó đứng lên xịt từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, từ trước đến sau, thậm chí phần bên ngoài dọc theo ghế ngồi cũng xịt một vòng không bỏ sót chút nào.
Đồng chí Thiếu tá kinh ngạc đến im lặng, nghĩ thầm: ngay cả cục lâm nghiệp phun thuốc trừ sâu cho hoa màu cũng không cẩn thận bằng cô gái này. Không phải chỉ bị mất một ít máu thôi sao, có cần khoa trương như vậy không? Yếu ớt, thật là quá yếu ớt, ôi…
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, Long Tuyền mở miệng nói chuyện. Đây là lần đầu tiên anh chủ động tìm đề tài để nói: “Tại sao cô lại biết việc học hai bằng cùng lúc?” Đây là một hình thức học bổ túc của trường quân đội, chỉ cần dùng năm năm là có thể lấy được hai bằng, một là bằng kỹ thuật, một bằng nữa là bên quân sự, bình thường rất ít ai chú ý đến việc này.
“Em trai họ bên ngoại của tôi từng muốn thi trường quân đội, vì tôi giúp em ấy thu thập tài liệu thi nên biết.” Lâm Lung tiếc nuối giải thích: “Cuối cùng thì chúng tôi đã đánh giá quá cao thành tích thi tốt nghiệp trung học, kết quả là không dùng tới một tài liệu nào cả.”
Viên Viện chen vào nói thêm: “Cho dù cậu ta có thi đậu cũng sợ sẽ không chịu được khổ trong trường đó, cậu ta chính là một thiếu gia mặt trắng.”
Nhắc tới màu da Lâm Lung liền nhìn lại người trước mắt này, cảm giác khó hiểu lại dâng lên trong lòng. Một sĩ quan kỹ thuật chuyên nghiệp sao có thể đen như vậy?? Mặc dù không đen đến mức trời sinh như Bao Thanh Thiên, nhưng phong cách của anh ta thật sự không giống một kỹ thuật viên thư sinh ung dung. Ánh mắt anh ta vô cùng sáng ngời sắc bén, bên thái dương và cánh tay bên trái có vết sẹo mờ mờ.
Sau khi cân nhắc, rốt cuộc Lâm Lung vẫn không nhịn được đành dò hỏi: “Anh… Có phải là sĩ quan kỹ thuật không?”
Long Tuyền gật đầu, nghĩ thầm: cô nương*, cuối cùng thì cô cũng biết chân tướng rồi. Chỉ cung cấp vài manh mối liên quan mà đã hỏi được vấn đề mấu chốt, năng lực phân tích và quan sát không tồi.
*cô nương: chỗ này có ý trêu đùa nên mình sẽ để nguyên là “cô nương” nhé, nếu edit thoát nghĩa là “cô gái” thì sẽ k hay ^^
“Tôi là bộ đội tác chiến – tương tự với lính trinh sát, không phải làm kỹ thuật. Có thể bác đã nói không rõ với cô, rất xin lỗi.”
Tương tự như lính trinh sát? Đang biểu diễn cái gì vậy? Giống như là lính mũi nhọn của tổ quốc, không thể nói bí mật với người ngoài ư??. Chẳng lẽ là… Một ý nghĩ loé lên trong đầu Lâm Lung, cô chần chờ nói: “Là lính đặc chủng?”
“Đại khái là như cô đoán.” Long Tuyền chậm chạp trả lời, nhưng vẫn nuốt xuống nửa câu sau: nhưng tôi tuyệt không thừa nhận. Lại nghĩ thầm, cô lại đoán đúng. Nhân tài!! Nếu cô bé này có thể chất và thành tích tốt hơn thì học thiết kế làm gì, học chính trị có phải tốt hơn không?
Thật là lính đặc chủng!! Cho dù anh không chịu thừa nhận nhưng cũng không thể sai được. Thật trâu bò mà!!
Lần hít khí lạnh này của Lâm Lung không thể nén được kinh hãi ở trong lòng mình như lúc nãy nữa, mà hoàn toàn biểu hiện ở trên mặt cô. Nếu được nhìn thì cũng chỉ là ngẫu nhiên thấy trên phim truyền hình hoặc trong tin tức lính đặc chủng đang thi hành nhiệm vụ. Cảm giác này thật là mộng ảo, mộng ảo đến mức khiến người khác không biết làm sao. Gương mặt cô cứng đờ, cảm thán: “Oa, thật là lợi hại.”
Mà Viên Viện thì trợn mắt nói không nên lời.
Xem đi, quả nhiên là hù doạ cô bé này rồi. Long Tuyền âm thầm tiếc nuối, bất đắc dĩ lắc đầu. Anh nghĩ thầm: không chừng một khắc sau cô bé