Em Dám Quên Tôi
Tác giả: Cuồng Càng Thêm Cuồng
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3210782
Bình chọn: 9.5.00/10/1078 lượt.
rong lòng rất bối rối.Quay sang nhìn Cảnh Giai Tuệ, thấy sắc mặt cô tái nhợt, tuy thần sắc không mấy kích động, nhưng cơ thể lại phát run, chắc cũng đang rất hoảng sợ.“Tôi sẽ bảo vệ cô!” Đồng Hiểu Lượng đầu nóng lên, đẩy cửa ra bước xuống xe.Bên ngoài trông thấy có người xuống xe, lập tức đem hắn vây quanh ở giữa.Đồng Hiểu Lượng trong lòng căng thẳng, giả bộ bình tĩnh nói : “Mấy người là ai, sao lại vây quanh xe chúng tôi.Chúng tôi đã báo cảnh sát rồi, bọn họ sẽ tới đây ngay thôi.”Một người có làn da ngăm đen, má trái và cổ có vết sẹo, ánh mắt sắc lạnh, khóe miệng nhếch lên, vỗ vỗ lên mặt Đồng Hiểu Lượng, “Chúng tao là ai ư? Chúng tao là những người bị nhà máy của chúng mày hãm hại, không còn khả năng nuôi nổi vợ con! Chúng tao bị bọn mày đuổi đi, lại không được nuôi trâu bò, sau này cả nhà già trẻ biết sống thế nào đây? Báo cảnh sát ư? Cảnh sát cũng chẳng thể cho chúng tao được ăn cơm.”Đồng Hiểu Lượng vốn cứ nghĩ họ chỉ là những người dân bình thường, cảm thấy mình chỉ cần chống đỡ một lúc là cảnh sát sẽ tới.Không ngờ những người này lại có khí chất giang hồ như vậy, lập tức trấn áp khiến hắn nhất thời không biết nên nói gì. “Bọn nó đoạt bát cơm của chúng ta, mọi người nói xem có nên xử hắn một trận hay không?” Vừa nói, người đàn ông có vết sẹo kia vừa hơi nghiêng mặt nhìn đám người đứng phía sau.Có một người đàn ông mặt vuông mặc bộ quần áo cũ không còn nhìn ra màu sắc, Cảnh Giai Tuệ ngồi trong xe liếc mắt một cái liền phát hiện ra, chân của hắn đi một đôi giày da được làm thủ công ở Ý, đôi giày đó cô đã từng nhìn thấy trong tủ kính khi Đồng Nhiên đưa cô đi dạo trung tâm thương mại, giá trị xa xỉ, khó có thể tưởng tượng được, một người nông dân lại đi một đôi giày da trị giá hơn một vạn đứng ở giữa đồng ruộng…Hiển nhiên người đàn ông mặt vuông này mới chính là người cầm đầu, cái người mặt sẹo kia chẳng qua cũng chỉ là người to giọng đi tiên phong thôi! Vẻ mặt hắn tối tăm, cả người tản mát ra một sự âm tàn, mọi người đi cùng không dám đứng gần quá.Hắn hơi lắc đầu, hất cằm chỉ vào Cảnh Giai Tuệ.Người mặt sẹo lui về sau từng bước, nói với những người khác : “Lần này chúng ta đến đây là để đòi quyền lợi, người kia vừa nhìn là biết chỉ là một thằng nhóc con, có nói gì cũng vô dụng, chúng ta phải lôi được người ngồi bên trong ra đây mới được.Mọi người đập vỡ cửa để lôi người bên trong ra đi.” Mọi người đáp lại một tiếng rồi lại tiếp tục đập cửa xe.Đồng Hiểu Lượng mắt thấy Cảnh Giai Tuệ bị túm lấy, đương nhiên không thể mặc kệ! Lập tức xông về phía trước muốn ngăn lại, nhưng lại bị tên mặt vuông giữ chặt, bị hắn đem mặt ấn chặt xuống đầu xe, dùng ánh mắt ra hiệu cho tên mặt sẹo, ý bảo hắn cứ xuống tay mạnh một chút.Tên mặt sẹo nghe lệnh, giơ tay muốn tát Cảnh Giai Tuệ một cái.Cảnh Giai Tuệ không ngờ đám người kia lại dã man như vậy, vội vàng giãy dụa, lại bị hắn giữ chặt đến không động đậy được, mắt thấy bàn tay to kia đang giơ lên chuẩn bị đánh xuống, đột nhiên có hai thanh niên trẻ tuổi chen lách tiến vào, ngăn cản hành động của tên mặt sẹo, tên mặt sẹo sửng sốt, đang muốn hùng hổ đánh lại thì đúng lúc đó truyền đến một tiếng gầm rú ù ù điếc tai, khiến cho người ta không thể không chú ý! Mấy giây sau, ba chiếc xe SUV việt dã đã nhanh chóng xuất hiện trong tầm mắt.Đám côn đồ quay đầu nhìn lại, lập tức ngây ngẩn cả người.SUV là dòng xe việt dã đứng đầu trong quân đội, sánh vai với xe Hummer của Mỹ.Đám người kia đương nhiên không biết đây là xe chiến đấu, hơn nữa còn được cường hóa thành xe quân đội, nhưng vừa thấy là biết đây không phải là dòng xe dân dụng bình thường, thân xe rộng, sàn xe dày, khoang cửa sổ nhỏ nhìn vào phòng điều khiển trông như một lô cốt nhỏ.Xe dừng lại ven đường, năm cửa xe đồng loạt mở ra, liên tiếp bảy người mặc quân phục đi xuống, tay cầm súng trường, quân hàm của bọn họ đều được đặc chế, nhìn không ra cấp bậc gì, cũng không nhận ra được họ ở quân đoàn nào!Hình ảnh này quả thật giống như đang chuẩn bị đi đánh giặc, khiến cho nhóm côn đồ sững sờ không biết nên làm gì.Cảnh Giai Tuệ cũng ngước mắt lên nhìn, cô thấy người đàn ông dẫn đầu đoàn xe kia, thoạt nhìn có chút quen mắt.Người đàn ông kia phải cao gần hai mét, mạnh mẽ bước tới, khí thế uy nghiêm khiến cho vài tên côn đồ phải sợ sệt lui về sau.Khi hắn đi đến trước mặt Cảnh Giai Tuệ thì ngay lập tức giơ chân lên đá vào cánh tay của tên mặt sẹo đang nắm lấy cô, tên mặt sẹo kêu ai một tiếng, bay ra ngoài giống như một chiếc diều giấy.Người đàn ông thu chân lại, thong dong gật đầu với Cảnh Giai Tuệ : “Chị dâu, em đã đến muộn, làm cho chị sợ hãi!”Nhìn kỹ khuôn mặt, cộng thêm giọng điệu quen thuộc, khiến cho Cảnh Giai Tuệ rốt cục cũng nhớ ra hắn là ai, đây…không phải là người trước đây hay đi theo Đồng Nhiên đánh đấm tên Lưu Khuê đó sao! Phải biết rằng năm đó uy danh của hắn cũng không khác Lạn Đào Cường là bao, nhưng lại không giống Lạn Đào Cường dùng khuôn mặt để dọa người, mà người bạn này thật sự rất dũng mãnh cường tráng, đánh người giống y như đại ca Đồng Nhiên của hắn vậy, hung bạo tàn nhẫn khiến người ta vô cùng thê thảm, hắn…Hắn tha