XtGem Forum catalog
Gặp Anh Trong Chiều Mưa

Gặp Anh Trong Chiều Mưa

Tác giả: Himasu Rin

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322881

Bình chọn: 8.5.00/10/288 lượt.

khóe cũng phải ngang ngửa tôi. Và đương nhiên…tôi không thích điều này. Hừ.– Cậu có vẻ không vui khi gặp tôi – cậu ta cười chọc tức tôi.– Đương nhiên rồi. Cũng may tôi không cần phải tự nói ra điều đó. – tôi cũng cười lại.– Thanh Vy đâu rồi? Nó nói muốn mời tôi đến ăn tác phẩm đầu tay của nó – cậu ta vừa nói vừa đi vào nhà.– Cậu ấy đi mua bột và kem. Sẽ lâu đấy! Cậu có thể về nếu muốn. – tôi đóng cổng rồi quay lại nhún vai.– Cậu muốn tôi về thế cơ à? Thế tôi lại càng phải ở lại.– Nếu cậu muốn. Tôi cũng chẳng quan tâm.Tôi với cậu ta mỗi người một góc. Tôi ngồi onl face còn cậu ta thì chắc…nhắn tin với gái.Kẹo béo: 2!!

Băng Di: 3!!

Kẹo béo: Bạn đang làm gì thế?

BăngDi: Đang ở gần một tên dở hơi > Kẹobéo: Uầy. Ai lại dám làm bạn Di nổi giận thế. Gọi hội ngay và luôn.

BăngDi: Tên đó là đồ đáng ghét. Nhưng mà gọi hội gì cơ???

Kẹobéo: Hội phụ nữ ^_~

BăngDi: Tớ cũng thích xem vlog của Jv.

Kẹobéo: À mà sao cậu lại ghét anh bạn kia?

BăngDi: Một người sang choảnh, hay chọc ngoáy. Nói chung tên đó rất đáng ghét.

Kẹobéo: Cậu ta phải có ưu điểm gì chứ!?

BăngDi: Thì cũng có. Như là cậu ta trông cũng tạm được. Nói thẳng ra thì là đẹp trai đi. Thỉnh thoảng uống nhầm thuốc cũng tốt bụng phết.

Kẹobéo: Nói vậy thì cậu ta cũng tốt đấy chứ.

BăngDi: Chút chút. P/s: mặc dù không muốn nhưng tớ cũng phải công nhận.

Kẹobéo: Vậy sao cậu vẫn ghét cậu ta??

BăngDi: Tại cậu ta trước chứ! Lúc mới gặp cậu ta còn tỏ thái độ với tớ cơ. Chẳng qua chỉ là nhận nhầm người thôi mà.

Kẹobéo: Chỉ vì do nhận nhầm người thôi?!

BăngDi: Thực ra thì tớ đã hỏi cậu ta là “”

Kẹobéo: hehe…sao cậu lại hỏi một câu rất ba chấm thế?

BăngDi: Tạ tớ thấy cậu ta rất quen. Giống…

Kẹobéo: Giống ai cơ??

BăngDi: Ừm… Giống người trong giấc mơ mà thỉnh thoảng tớ mơ thấy… Nghe hơi kỳ đúng không?

Kẹobéo: Ý cậu là người tình trong mộng?? =))

BăngDi: Đừng có suy diễn linh tinh. Tớ cũng không chắc. Trong giấc mơ hình ảnh cứ mờ ảo thế nào ý.

Kẹobéo: Biết đâu là định mệnh?

BăngDi: Mà sao tự dưng nói về hắn làm gì? Tớ out đây. Byee!!

Kẹobéo: Bye.Tôi vươn vai cho đỡ mỏi. Quay qua thấy hắn ta cũng mới cất điện thoại. Cười một mình trông như tên thần kinh chốn trại. Quái lạ, sao Thanh Vy chưa về nhỉ? Cậu ấy vừa đi vừa ngủ à? Trời đổ mưa. New message: “Tớ gặp bạn cũ mải nói chuyện quên mất. Trời mưa rồi, tớ chưa về được. Chúc hai người vui vẻ :>” from Thanh Vy. Vui được mới lạ đấy! Mà cậu ấy đang cố gán ghép mình với cái tên dở hơi kia hay sao ý nhỉ? Haizzz…. Nghĩ sao mà mình có thể thích hắn ta được cơ chứ. Mai mối lần này thất bại là cái chắc.– Caro không?– … – tôi hơi bất ngờ, tên này bị lên cơn trẻ trâu à?– Chơi không? Sợ thua à?– Thì tôi sợ cậu thua. Xong lại khóc.– Tôi sẽ thắng. Chắc chắn.– Tự tin thái quá rồi đấy bạn ạ. Để xem… Chơi luôn.– Ai thua sẽ bị người kia sai bảo trong một tuần. Phải có mặt khi người kia gọi mọi lúc. OK?– Nhỡ…– Biết rồi. Thời gian hiệu lực từ 7h sáng đến 5h chiều.Tôi chưa kịp nói thì đã bị cậu ta nhảy vào họng ngồi rồi. Nhưng mà sao cậu ta biết tôi định nói gì nhỉ? Nói xong cậu ta bỗng mỉm cười. Không phải nụ cười thường ngày. Mà nó có chút gì đó rất…khó nói. Tôi cảm giác như mình bị giam trong đôi mắt ấy. Tim tôi như hẫng một nhịp. Rất quen…chuyện này cứ như từng xảy ra rồi vậy.– Thế nào? Được không? – cậu ta đã lôi hồn tôi về nhập vào xác.– Ừm…Nhưng còn…– Đây là cá cược. Đừng có thắc mắc nhiều. – lại là cái kiểu nhảy vào họng vô duyên ấy của cậu ta.– Thôi kệ. Đằng nào tôi cũng thắng. Quan tâm mấy cái đấy làm gì. – tôi tự tin.Tin được không? Tôi đã thua cậu ta. Không thể chấp nhận được. Ahhhh! Nhà ngươi đợi đấy! Thù này ta nhất định phải trả. Băng Di ta xưa nay trò này không có đối thủ mà lại để bại dưới tay hắn sao? Nằm mơ đi!!! Ăn may thôi!!! Đợi đấy!!! Tên đáng ghét!!!! Chương 17: Tỏ tìnhNew message: “Dậy mau đi lợn lười! Ngủ thế là quá đủ rồi đấy!” Cái tên thần kinh dở hơi hâm điên nào mà dám nhắn tin phá rối giấc ngủ của chị Di vậy trời? Hôm nay chủ nhật mà. Tôi ngủ tiếp thì lại có chuông điện thoại reo. Đúng là bị rảnh mà!! Phá người khác vui lắm à??? Số lạ. Tôi tắt máy ngủ tiếp. Lại đổ chuông. Bực mình!!! Tôi đành nghe máy.– Con gái con đứa giờ này mà còn ngủ à? Dậy mau đi! – chưa gì mà đã nghe thấy cái giọng the thé của tên đáng ghét Hoàng Vũ. Sao hắn biết số tôi nhỉ? Chắc lại là Tranh Vy rồi. Hừm.– Bị điên à??? Để yên cho tôi ngủ. Rảnh thì đi mà phá người khác. Mới có hơn 8h sáng.– 8h mà còn sớm sủa gì nữa. Tôi cho cậu 15′. Nhanh! Tôi chờ ở cổng.– Ơ… – tên vô duyên. Người ta chưa nói hết mà đã tắt máy rồi. Ra lệnh cho ai thế?? Cũng tại vụ cá cược đó. Hừ.Một tuần thôi. Chỉ một tuần thôi mà. Cố lên. Nhưng mà giấc ngủ của chị, bye bye em nhá! T_T hậm hực luyến tiếc rời khỏi giường. Cái tên trời đánh đáng ghét!!!– Muộn 1’17 giây. – cậu ta nhìn đồng hồ cau mày.– Điên thì cũng phải phần người khác điên với chứ! Cậu vừa phá hỏng một buổi sáng tuyệt vời của tôi đấy! – tôi lườm lại.– Lên xe.– Dám ra lệnh cho tôi đấy à? – tôi hếch mặt.– Hay là cậu thíchTôi kìm nén cảm xúc. Tôi chưa đủ ngu để đi bộ. Mà cái cảm giác này rất quen…