pacman, rainbows, and roller s
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214420

Bình chọn: 7.00/10/1442 lượt.

chút mệt mỏi.

“Reng, reng reng……” Đồng hồ báo thức vang lên.

Kiều Tâm Du đưa tay tắt đồng hồ báo thức, đã bắt đầu một ngày mới, nên đem chuyện không vui ngày hôm qua quên hết đi! Kiều Tâm Du nhếch miệng lên, nặn ra một nụ cười mỉm tái nhợt.

“Két …!” Kiều Tâm Du kéo ra cánh cửa sắt nặng nề.

Cúi đầu nhìn, hai mắt cô trợn tròn ——

Thân thể cao to của Nhâm Mục Diệu co rúc lại, nằm trên mặt đất lạnh như băng, đầu tóc rối bời, cả người không ngừng run rẩy.

Sao hắn lại ở chỗ này?

Kiều Tâm Du khinh thường liếc hắn một cái, tám phần lại là chiêu khổ nhục kế, lần này cô còn lâu mới bị lừa.

Kiều Tâm Du cho là hắn đã ngủ say, nhẹ nhàng đóng cửa lại, sau đó nhón chân lên, lặng lẽ đi qua người hắn……

Thấy Nhâm Mục Diệu không có bất kỳ phản ứng nào, ngược lại lòng Kiều Tâm Du dâng lên một nỗi niềm mất mát nho nhỏ.

Kiều Tâm Du vẫn không nhịn được, cho phép mình nhanh chóng quay đầu lại lén nhìn hắn một cái.

Gương mặt trắng bệch không còn chút máu, chân mày đen đặc nhíu thành một đường, đôi môi mỏng sắc bén cũng biến thành màu trắng.

Không tệ! Khá thật! Không biết lần này Đinh Hạo Hiên đã mời đến thợ trang điểm cao cấp nào, khiến hắn giống như bị bệnh thật vậy.

Dùng hai lần khổ nhục kế với cô, lập đi lập lại! Lại còn dám dùng lần thứ ba.

“Hừ!” Kiều Tâm Du bực mình hừ một tiếng, lập tức quay đầu đi. Bước chân vốn dồn dập đi tới ngoài nhà trọ, thế nhưng cũng là dần dần chậm lại.

“Anh ta thật không sao chứ? Không lẽ anh ta thật sự suốt đêm nằm ngủ ngoài?” Kiều Tâm Du lặng lẽ thì thầm.

Chương 190: TÍNH KHÍ TRẺ CON

Lòng Kiều Tâm Du càng thêm bất an, độ dài bước chân càng trở nên ngắn…… Cô bỗng dưng ngừng lại, hít sâu một hơi, “Dù sao cũng đã gần trở nên vừa ngốc nát vừa ngu xuẩn rồi, thêm một lần vừa ngốc nghếch vừa đần độn cũng chẳng sao.”

Nói xong, cô lập tức xoay người.

“Nè! Tỉnh dậy đi!” Kiều Tâm Du vừa dùng vẻ mặt đóng băng vừa đưa chân đá hắn một phát.

Nhưng, hai mắt Nhâm Mục Diệu vẫn nhắm nghiền, không nhúc nhích.

“Vẫn giả vờ đúng không!” Kiều Tâm Du tức giận nghiến răng nghiến lợi nói, đột nhiên nghĩ ra một ý tưởng hư hỏng, cô mở cửa, vào nhà.

Trở ra lần nữa, trên tay cô bê theo một chậu nước lạnh, “Vẫn không đứng dậy đúng không! Được lắm, đừng trách tôi!” Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất:

“Ào ——” một chậu nước lạnh dội đến trên người Nhâm Mục Diệu, trong khoảnh khắc toàn thân hắn từ trên xuống dưới đều ướt đẫm.

“Ư……” Một tiếng rên rỉ nặng nề vang lên, nhịp thở mong manh, vô cùng yếu ớt. Mới vừa rồi toàn thân Nhâm Mục Diệu hắn nóng bỏng như lửa lò, giờ thoáng chốc cảm thấy mình như được đặt trong hầm băng, từng luồng khí lạnh thẳng một đường chạy lên trên mà toát ra.

Chân mày thanh tú của Kiều Tâm Du khẽ chau chặt, Nhâm Mục Diệu có gì đó không đúng, cô ngồi chồm hổm xuống, lay lay thân thể của hắn, “Mục Diệu!” Khẽ gọi một tiếng.

Nhâm Mục Diệu nhíu chặt hai hàng lông mày, đôi môi trắng bệch không nhịn được mà run rẩy, hoàn toàn không phát ra bất kì âm thành nào.

“Mục Diệu! Anh làm sao vậy? Tỉnh lại đi……” Tay Kiều Tâm Du sờ sờ gương mặt tái nhợt của hắn, “Nóng quá!”

Hô hấp nặng nề nhào vào mu bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Kiều Tâm Du, hơi thở nóng bỏng hầm hập, như thở ra một ngọn lửa.

Bàn tay lạnh như băng của cô chạm tới gò má lửa nóng của hắn, Nhâm Mục Diệu đột nhiên cảm thấy thật thoải mái, đôi mắt nhắm chặt của hắn chậm rãi hé mở, mở miệng nói: “Tâm Du, thật là em sao?” Giọng nói của hắn khẽ run, suy yếu vô lực.

“Anh phát sốt sao? Cũng đâu phải đứa trẻ lên ba, sao lại không biết tự chăm sóc mình hả?” Miệng Kiều Tâm Du oán trách, hốc mắt thì bị phủ bởi một màng hơi nước.

“Đừng khóc, đừng khóc……” Nhìn thấy nước mắt của Kiều Tâm Du, Nhâm Mục Diệu hoảng loạn, hắn vươn tay muốn xóa giọt lệ kia, “Được! Là do anh không tốt, đều là do anh không tốt, đừng khóc nữa.”

Kiều Tâm Du dùng sức nháy mắt mấy cái, lệ trong mắt cô lập tức rơi vào bàn tay nóng hổi đang chạm vào trên mặt mình, “Người anh nóng quá, mau dậy đi, chúng ta đến bệnh viện!”

Một tay Nhâm Mục Diệu khoác lên vai Kiều Tâm Du, tay kia dán chặt vào vách tường, chống đỡ lấy thân thể suy yếu vô lực, dần dần đứng lên, “Anh không muốn đi bệnh viện!” Hắn như cậu bé trai bướng bỉnh, kiên quyết phản đối.

“Tại sao? Anh bị sốt không nhẹ đâu.”

“Mất thể diện lắm!” Nhâm Mục Diệu nghiến răng nghiến lợi nói ra lý do mình không muốn tới bệnh viện.

Kiều Tâm Du ngẩn ra, “Mất thể diện? Đây là cái cớ gì thế. Không được, hôm nay anh nhất định phải theo em đến bệnh viện để truyền dịch.”

Nhâm Mục Diệu đứng lên, dùng đôi mắt suy yếu vô lực nhìn cô, “Chỉ vì cảm mạo nóng sốt mà vào bệnh viện truyền dịch, rất mất thể diện, nói gì đi nữa anh cũng nhất quyết không đi!”

Nhâm Mục Diệu kéo cánh cửa sắt ra, đi vào nhà, “Chỉ cần để anh ngủ đủ một giấc là được rồi……” Thân thể hắn khẽ dao động, lung lay muốn ngã xuống.

Kiều Tâm Du ngay lập tức tiến lên vịn hắn lại, “Bệnh thành như vầy rồi, còn cậy mạnh!” Dù nói vậy, nhưng cô không có đủ cứng rắn để lôi Nhâm Mục Diệu đến bệnh viện. Vì Kiều Tâm Du biết, lấy cái tính khí thối tha của hắn, cho dù bây giờ có thể áp tải hắ