tiếp xúc càng phiền muộn, càng khiếp đảm.
Cô phải như một bông hoa bách hợp mang theo gai họn, phải có vẻ bề ngoài tao nhã mỹ lệ, tính tình dịu dàng nhã nhặn lịch sự, nhưng cũng rất bướng bỉnh, mang theo vẻ quật cường. Cô bây giờ sao lại chịu thua hắn như thế, “cái gai” của cô đâu rồi? Nguồn:
Nhâm Mục Diệu vẫn muốn hoàn toàn thuần phục cô, nhưng bây giờ…… Hình như đây không phải là điều hắn mong muốn .
Gương mặt hắn như một thanh dao khắc cực kì lạnh lùng, con ngươi đen cau chặt, “Đừng có bày ra bộ mặt chết rồi đó cho tôi xem, thật mất hứng!” Nhâm Mục Diệu xoay người nằm nghiêng một bên.
“Anh muốn tôi mỉm cười nhẹ, hay phải cười to, cười nịnh nọt, hay……” Kiều Tâm Du giống như một nhân viên bán hàng, hỏi thăm vị “Khách hàng” quen biết bên cạnh, giúp mình có thêm kinh nghiệm.
“Đủ rồi!” Nhâm Mục Diệu giận đến mức lồng ngực hắn cứ phập phồng không thôi, “Hôm nay tôi không có hứng.”
“Vậy, tôi có thể đi ngủ rồi chứ?” Kiều Tâm Du dò hỏi giống như bản thân cô là người máy.
Ánh sáng lạnh bắn ra tán loạn khắp đôi mắt của hắn, Nhâm Mục Diệu sắp tức điên lên rồi, “Cút! Cô có thể cút đi rồi ——”, hắn nhắm mắt làm ngơ.
“Vậy tôi nên cút đi đâu?” Kiều Tâm Du chán nản ngồi dậy, mặt cô tái nhợt không chút cảm xúc. Cô cố gắng đem áo ngủ đã bị xé đến rách nát khoác lên người.
Nhâm Mục Diệu cầm lên một điếu thuốc nơi đầu giường, hắn đốt lên, hút một hơi, phun ra những làn khói nhàn nhạt, “Phòng khách! Sau này cô đừng đặt chân đến gian phòng này nữa!”
Nghe được mùi thuốc lá, Kiều Tâm Du ghét loại mùi vị này, cô không khỏi nhíu mày. Cô nhớ rất rõ, lúc Nhâm Mục Diệu ở Athen hơn một tháng, hắn chưa từng rút ra một điếu thuốc nào, cô còn tưởng hắn thật sự bỏ chúng rồi.
Đoạn kí ức ở Athen thật sự giống như một giấc mơ, hắn dịu dàng, cẩn thận săn sóc cô, nhưng tất cả, đúng thật là một giấc mơ, quá mức mờ ảo, quá mức hư ảo rồi, thật giống. Lúc nó phải chấm dứt, giấc mộng sẽ lập tức vỡ tan —— tất cả trở về thực tế tàn khốc.
Giống như một câu truyện cổ tích, ma pháp đã biến đổi hắn thành một vương tử, nhưng đến nửa đêm, mười hai giờ qua đi, vương tử lần nữa sẽ biến trở về thành ác ma.
Kiều Tâm Du nhận rõ một sự thật, thực tế chính là thực tế, không giống như trong chuyện cổ tích, luôn sẽ có một kết cục hoàn mỹ hạnh phúc.
“Hiểu rồi.” Kiều Tâm Du bò xuống giường, chân không giẫm lên sàn nhà lạnh như băng.
Từng bước từng bước rời khỏi gian phòng……
Nhâm Mục Diệu nhìn bóng lưng cô run rẩy không dứt, hắn như muốn xông tới ôm cô, nhưng loại xung động này lập tức bị cảm giác phẫn uất chế ngự.
Hắn không biết mình tại sao phải tức giận như vậy, là vì cô cùng với Phương Đình gặp mặt nhau sao. Hay vì một nguyên nhân nào khác. Hay là vì cô có thể chia sẻ tất cả mọi chuyện của mình cùng với Phương Đình, bao gồm cả ngày giỗ của mẹ cô, còn với hắn, cũng vẫn chỉ ngậm miệng không nói?
Kiều Tâm Du không thèm tín nhiệm hắn, dù hắn đã đồng ý phản bội Lương Tử Oánh, tự trách chính mình mà đón nhận cô, tại sao cô phải xây nên bức tường ngăn cách giữa hai người, đẩy hắn ra ngoài?
Nhâm Mục Diệu thật không biết những giá trị, những kiên trì, hắn bỏ ra có đáng giá hay không……
Bên trong phòng tràn ngập mùi thuốc lá, giữa ngón tay hắn có một ngọn lửa nhỏ màu đỏ, ánh sáng chợt tắt đi, bóng đêm xông tới hệt như những phiền muộn, u ám của hắn lúc này.
Chương 117: KINH TÂM ĐỘNG PHÁCH ĐÍCH MỸ (THẬT SỰ RẤT RUNG ĐỘNG LÒNG NGƯỜI)
Cô giống như một khinh khí cầu bị xì hết hơi, dựa vào cửa, mềm nhũng mà trượt xuống, xụi lơ ngồi trên sàn nhà lạnh như băng, nước mắt trong khoảnh khắc từ trong vành mắt mà rơi ra……
Nhẹ tay vuốt ve phần bụng đã nhô lên của mình, “Con à, mẹ biết khi mình khóc sẽ thật không tốt cho con. Nhưng con ơi, tha thứ cho mẹ lần này có được không, thật ra thì mẹ không kiên cường như vậy đâu, giả vờ thật sự rất mệt mỏi, rất mệt …… Rõ ràng là quan tâm, lại phải làm bộ như bất mãn, rõ ràng đau thấu tâm can, lại phải tỏ ra như không có cảm giác gì…… Mẹ sẽ khóc một lát, sau khi khóc rồi mẹ sẽ không lại vì ông ấy mà đau đớn nữa, không đáng…… Thật không đáng……” Giọng nói càng ngày càng nghẹn ngào, nước mắt trong suốt nhỏ xuống sàn nhà, văng tung tóe như đang tỏ ra bi thương vô tận.
Bóng đêm vô tận giống như một loại thuốc màu vĩnh viễn cũng không thể tan đi, thật đậm, khiến người ta không thể thở ……
Bên phía kia của cánh cửa, một thân người cao to màu đen đang cùng vời màn đêm hòa làm một thể, giống như hắn vốn chính là một phần của bóng đêm. Đôi mắt màu đen lóe ra những tia sáng ngọc, hắn chậm rãi đưa ra cánh tay thon dài, đặt lên trên cửa, khẽ run một chút, rồi thu tay về, xoay người dựa vào cánh cửa, con ngươi đen chán nản mà rũ xuống ——
Một bên cửa là một loại đau triệt nội tâm, ai kia đang nỉ non mà khóc, còn phía bên kia cánh cửa thì cực kì, cực kì yên tĩnh cùng với trầm mặc —— khoảng cách ngăn trở giữa hai người bọn họ chỉ là một cánh cửa thôi sao?
————
“Cốc, cốc!”. Sau hai tiếng gõ cửa, lập tức truyền đến tiếng cánh cửa bị đẩy ra.
“Cút!” Một giọng nói thô bạo đột nhiên vang lên, ngay sau đó là một cái gối đầu lập tức bị ném ra