y bay, lập tức chạy tới biệt thự Tây Giao tìm cô, kết quả cô không có ở đó. Vẫn là theo giờ làm thêm ở đó biết được đường đi của Kiêu Tâm Du. Hắn vốn muốn cho cô một thời gian ngắn để thích ứng với cuộc sống, kết quả bây giờ thế nào? Cuộc sống của cô đúng là có tốt hơn, có thuận lợi hơn. Hắn mới rời đi vài ngày cô đã dụ dỗ tên đàn ông này, nhìn bọn họ lúc này vui vẻ trò chuyện, liếc mắt đưa tình mà xem.
Mới mấy ngày đã không chịu nổi bỏ ra ngoài tìm đàn ông!
Lúc trước trong lòng còn có một chút xấu hổ, hiện giờ toàn bộ hầu như đều không còn. Ai ~ Kiều Tâm Du có cảm giác tự chui đầu vào rọ. Trước mặt một bác sĩ lấy cớ thân thể không thoải mái đích thực rất ngu xuẩn.
“Không có gì nghiêm trọng đâu, chỉ là có chút không thoải mái thôi.” Kiều Tâm Du quả thực không nói dối, giọng nói cà lăm, sắc mặt ửng hồng.
Phương Đình nhìn thấy phản ứng ấp a ấp úng của cô, trong lòng có vài phần hiểu rõ, “A ~ Anh hiểu rồi, anh đưa em về.” Bình thường cô gái nhỏ này mở miệng nói đến Dì cả cũng là biểu hiện xấu hổ này.
Hắn nhanh chóng thu dọn sách vở trên bàn, Kiều Tâm Du xoay người, lấy thân hình Phương Đình che chắn, không có dũng khí nhìn Nhâm Mục Diệu, thậm chí một ánh mắt quét qua hắn cũng không dám.
Ra khỏi quán cà phê, Kiều Tâm Du khẩn cấp nói lời tạm biệt với Phương Đình “Hôm nay cám ơn anh! Em còn có chuyện quan trọng.” vừa nói cô vừa chỉ tay về trạm xe buýt đối diện.
“Anh sẽ đưa em về bằng xe của anh, chỗ gửi xe cũng rất gần đây.” Bạn đang đọc truyện được copy tại Y
“Không cần đâu, hôm nay làm phiền anh nhiều quá.”
Hai người đang nói chuyện khách sáo lẫn nhau thì một thân hình trầm tĩnh, tràn đầy hơi thở thô bạo, từ từ tới gần.
Nhâm Mục Diệu cười lạnh, đôi mắt như ngọc lưu ly trầm xuống lộ vẻ lạnh băng, “Nhanh vậy đã tìm cho mình một ân khách mới, cô vội vàng như thế là vì cần tìm một người đàn ông để giải quyết sao?”
Kiều Tâm Du thật không ngờ hắn sẽ nói ra lời nói dơ bẩn như thế, lời nói như một thanh kiếm sắc nhọn đâm thẳng vào người cô, xuyên qua trái tim khiến cô quên mất hô hấp, đồng thời cũng quên mất tim đập.
“Thế nào? Nhìn thấy tôi cảm thấy rất kinh ngạc sao? Hay là đã hoàn toàn quên mất tôi rồi?” Nhâm Mục Diệu nhìn tay Phương Đình đang đặt trên vai Kiều Tâm Du, trong lòng một trận khó chịu đè nén không nói.
Sắc mặt Kiều Tâm Du trắng bệch như sương giá mùa đông, sự trong sạch bị chèn ép, nước mắt rơi xuống hậm hực nói “Chẳng hiểu ra sao cả”, tiếp tục giả bộ không biết hắn.
Chương 24: Tra Hỏi Đến Cùng
“Tâm Du, hai người quen nhau sao?” Phương Đình nhịn không được hỏi.
Cuối thu mưa phùn dày đặc, cảm giác từng chút từng chút lạnh lẽo thổi trên người Kiều Tâm Du. Trên sợi tóc đen nhánh dính những bột bạc như những giọt nước nhỏ.
“Phương Đình hôm nay xin lỗi.” Nói xong Kiều Tâm Du kéo tay Nhâm Mục Diệu lôi hắn rời đi.
“Thế nào? Vừa rồi cô còn làm bộ như không biết tôi, giờ lại chủ động thân mật với tôi, có khi nào sẽ khiến cho tình nhân mới của cô hiểu lầm không?” Nhâm Mục Diệu bỏ tay cô ra giống như tay hắn sẽ bị vấy bẩn vậy.
Hắn đi ở phía trước.
Kiều Tâm Du bực mình theo phía sau hắn.
Vào đến bãi đỗ xe Nhâm Mục Diệu cắm chìa khóa xe vào, lạnh lùng ra lệnh: “Lên xe!” Y – www.
Mercedes-Benz màu đen như một cơn gió lớn vụt qua rất nhanh trên đường ướt sũng.
Không khí trong xe so với gió thu bên ngoài còn lạnh hơn, hai người không nói một câu, chỉ có tiếng hít thở phập phồng từ trong ngực cho biết trong lòng hai người bùng cháy lửa giận.
Ngoài cửa xe rì rào, mau chóng lướt qua cảnh vật, hình ảnh mơ hồ phù phiếm.
Gò má Nhâm Mục Diệu căng cứng, hai mắt gắt gao nhìn về phía trước, bàn tay cầm lái nổi lên gân xanh, xương ngón tay. Hắn giẫm lên chân ga một cái, rốt cuộc rất nhanh đánh tay lái vượt qua một chiếc xe. Tốc độ xe càng lúc càng nhanh, có mấy lần thiếu chút nữa đụng vào xe phía trước.
Giờ phút này Kiều Tâm Du cảm giác trống ngực đập so với lúc ngồi cáp treo thật không khác gì nhau.
“Sợ sao?” Nhâm Mục Diệu ngả ngớn hỏi.
“Không, không có.” Cô chính là thích cậy mạnh.
“Vậy, xem ra còn có thể tăng tốc.”Vừa dứt lời, lại đổi làn, tăng tốc.
Mưa bụi nhỏ đánh nghiêng vào trên kính chắn gió, để lại vệt dài và nhỏ như vết tích cắt nát thủy tinh. Tim Kiều Tâm Du đập kịch liệt, sắc mặt cũng tái nhợt. Giống như có một sức lực vô hình gắt gao chống đỡ lồng ngực cô. Cô bất chợt phát hiện con đường này không phải về biệt thự Tây Giao, “Anh đi đâu vậy?”
Môi mỏng khẽ mở, lạnh nhạt bay ra bốn chữ: “Đưa cô đi hóng gió.” (Cv là: mang ngươi căng gió.)
Hóng gió? Rõ ràng là hành hạ cô thì có. Ghế ngồi bên trong Mercedes đều dùng da thật, những loại da này phát ra một mùi làm cô khó chịu, hòa lẫn thêm mùi khí ẩm của máy điều hòa, không khí bên trong xe hỗn độn không chịu nổi. Kiều Tâm Du dần dần cảm thấy dạ dày khẽ cuộn lên, sắc mặt trắng bệch, cô cỡi chiếc áo khoác trên người ra bởi vì cô thật sự cảm thấy khó thở.
Một vị chua dâng lên, Kiều Tâm Du thật sự là nhịn không được, “Dừng xe dừng xe!”
Mày Nhâm Mục Diệu nhíu chặt, theo ý cười tà mị từ từ giãn ra “Két” —— Lốp xe cùng với mặt đất phát ra tiếng