vẻ mặt âm trầm sắc bén “Thế nhưng vừa nãy cô rất say mê cơ mà.”
Kiều Tâm Du hướng hắn rống giận “Đừng nói nữa! Đúng! Tôi ghét anh ghét anh ghét mọi thứ của anh. Chỉ cần là có liên quan đến anh tôi đều căm ghét! Ha ha” Một tiếng cười khẽ trầm thấp làm cho khuôn mặt tái nhợt của cô ngưng tụ thành vẻ mặt thê lương “Chẳng lẽ tôi phải thích một ác ma mặc sức giày vò tôi sao? Thứ nhất tôi không có kém cỏi như vậy, thứ hai tôi không mắc chứng thích bị ngược.”
“Tốt thôi!” Sắc mặt Nhâm Mục Diệu dần dần xanh đen, con ngươi đen lạnh nhạt nổi lên vẻ châm biếm “Đã vậy tôi nghĩ cô cũng không cần ngồi xe của tôi đâu”. Nói xong lập tức ngồi vào trong xe đóng mạnh cửa, không một chút do dự, ngay lập tức dứt khoát bỏ đi.
Đôi mắt lạnh nhạt của Kiều Tâm Du lặng yên nhìn chiếc xe Benz màu đen phóng đi rất nhanh trong mưa bụi.
Con đường này thực sự không thấy một chiếc xe qua lại, Kiều Tâm Du rơi vào đường cùng đành cuốc bộ đi về. Mặc dù vậy, cô vẫn vui mừng, không cần cùng Nhâm Mục Diệu hít thở chung một bầu không khí, cái loại áp lực đó sắp làm cô không thể thở nổi.
Cô dịu dàng nhu hoà vì sao gặp phải hắn sẽ trở nên cứng rắn lên. Là từ trong tiềm thức tự bảo vệ chính mình chăng? Hay là vì nguyên nhân nào khác? –
Kiều Tâm Du chầm chậm đi trong mưa như nhàn nhã dạo chơi. Mưa bụi lạnh buốt tùy ý hắt lên thân thể cô, làm quần áo ướt đẫm, trên làn da của cô lạnh như một khối băng.
Lạnh từ ngoài vào trong.
Mỗi một bước đều gợi lên cảm giác đau đớn khuất nhục, cảm giác như nước biển bao phủ quấn lấy cô. Bởi vì lúc này trời đang mưa nên có thể che giấu dáng vẻ yếu đuối của cô.
Trong khoảnh khắc nước mắt tuôn rơi.
Mưa rơi xuống càng lúc càng nặng hạt như muốn rửa sạch dơ bẩn trên người cô.
Đột nhiên bụng truyền đến từng cơn đau đớn vô cùng. Kiều Tâm Du thẫn thờ tiếp tục đi về phía trước như con rối không có linh hồn.
Từ lâu toàn thân cô đã đầy thương tích còn có thể quan tâm đến chút đau đớn ấy sao?
Mưa bụi đầy trời giống như cảm giác mát mẻ của mùa thu, yên lặng không một tiếng động
———–
Vừa về tới biệt thự, Nhâm Mục Diệu thấy bên ngoài mưa tí tách, bắt đầu tâm phiền ý loạn đứng lên “Chết tiệt!” Hắn nhịn không được thấp giọng mắng một tiếng. Vì sao bây giờ toàn bộ tâm trí của hắn đều là gương mặt của Kiều Tâm Du?
Nhâm Mục Diệu bực dọc, đi qua đi lại trong phòng, thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa
Hắn không thích thứ cảm giác không tự chủ này của bản thân. Ngồi xuống sô pha, nhẹ nhàng lấy một tấm hình trong bóp da ra —
Trong hình lộ ra khuôn mặt khuynh thành thoát tục mang chút tinh nghịch. Có một người con gái, trên mái tóc uốn dài kẹp một cái kẹp nơ bướm màu hồng nhạt, môi vẽ ra một nụ cười hạnh phúc.
Ngón tay Nhâm Mục Diệu nhẹ nhàng chạm qua hai gò má của cô ấy, đôi mắt hiện lên chút dịu dàng, nhẹ nhàng nói “Tử Oánh anh nhất định sẽ trả thù cho em và con của chúng ta.”
———–
Sắc trời dần dần tối sầm xuống.
Mưa vẫn như cũ không có ý muốn ngừng lại.
Kiều Tâm Du nặng nề di chuyển thân thể, sắc mặt trắng bệch không còn chút máu, môi mấp máy run run, cơ thể dần dần đung đưa như lá cây sắp lìa cành. Toàn thân ướt sũng không có chỗ nào khô.
Chương 29: Giằng co
Ken két– Tiếng khóa cửa được mở ra khiến hắn đứng lên. Loại phản ứng này dường như có chút hơi quá, Nhâm Mục Diệu cấp tốc chạy lên lầu, khi Kiều Tâm Du đi vào, lại làm bộ như từ trên lầu đi xuống–
Hắn đã chuẩn bị tốt lời nói giễu cợt ở bên miệng thế nhưng sau khi thấy cô, cổ họng nhất thời nghẹn lại, lời gì cũng không phát ra.
Quần áo ướt đẫm dính sát vào cơ thể gầy yếu của cô. Kiều Tâm Du toàn thân run rẩy lạnh ngắt, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, vô lực thiếu sức sống. Thân thể lảo đảo tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.
Cô khó khăn cởi đôi giầy ướt sũng, dưới ánh mắt lộ ra vẻ lạnh lùng.
Nhâm Mục Diệu đi xuống nhịn không được trách cứ “Sao cô phải bướng bỉnh như vậy, lẽ nào phải chọc tôi tức giận thì cô mới thấy vui?” Đây là lần đầu tiên hắn tỏ thái độ rằng nếu như cô có thể khuất phục hắn sẽ không đối xử với cô như thế.
Cái này xem như là nhượng bộ lớn nhất của hắn rồi.
“Ha ha” Một tiếng cười khinh miệt, khuôn mặt tái nhợt hiện lên nụ cười xem thường “Muốn tôi khuất phục ác ma như anh, không bằng trực tiếp giết tôi đi”. Hắn có thể độc ác tàn nhẫn thế nhưng Kiều Tâm Du cô không thể đánh mất bản thân.
Hắn có cừu hận của hắn
Cô có tự tôn của cô.
Đây là mâu thuẫn giữa hai người vĩnh viễn không thể hòa giải, trong cuộc đánh giằng co này đã định trước là lưỡng bại câu thương*.
*lưỡng bại câu thương: hai bên cùng thiệt hại.
“Không khuất phục? Nhâm Mục Diệu tôi chưa bao giờ ép phụ nữ cả”. Giọng nói lạnh lùng của hắn không gì sánh được, trong con ngươi u ám không có một độ ấm. Hắn tin tưởng chắc chắn có thể nhổ gai nhọn trên người con nhím này.
Đôi mắt lóe lên tia lạnh nhìn quần áo của cô, nước từ trên vạt áo không ngừng tí tách rơi xuống đất. Trên mặt đất đã tràn ra thành một vũng nước.
Nhâm Mục Diệu dựa thân mình vào bức tường nhìn cô suy nghĩ, “Sàn nhà của tôi đều là nhập khầu từ Hakwood, mỗi mét vuông đều quí hơn quần áo của cô đó”.
Kiều